47
[23.02.2020]
Lâu lắm rồi không được nhìn thấy sư phụ và lão thái thái, ta nhớ họ quá đi mất...
Không được, ngày mai dù thế nào ta cũng phải nghĩ cách đi thăm sư phụ mới được!
48
[24.02.2020]
Buổi sáng, ta kể kế hoạch lén chuồn ra ngoài cho Tiểu Hoa nghe. Kết quả là Tiểu Hoa ôm c.h.ặ.t lấy chân ta, khóc lóc cầu xin, thế nào cũng không chịu cho ta bước ra khỏi cửa phòng nửa bước.
Không ngờ đứa phản bội như Tiểu Hoa lại nhát gan đến thế, hại ta phải dùng hai chân chơi trò kéo co với nó suốt cả một buổi sáng.
Sau vụ này ta rút ra được ba kết luận xương m.á.u:
Thứ nhất, Tiểu Hoa là một đứa thỏ đế.
Thứ hai, sức lực của Tiểu Hoa lớn kinh người.
Thứ ba, đừng bao giờ dùng chân để chơi trò kéo co.
Trừ phi bạn muốn hai cái chân của mình đau nhức suốt cả buổi chiều.
49
[25.02.2020]
Sư phụ... C.h.ế.t rồi.
Bị bệnh c.h.ế.t.
Là Xuân Kiều kể cho ta nghe.
Ta không thể ngờ được ở thời đại này, một trận cảm mạo thông thường lại thực sự có thể tước đi mạng sống của một con người, càng không ngờ tới Xuân Kiều và sư phụ vậy mà lại có quen biết với nhau.
Lúc Xuân Kiều đến tìm ta, đôi mắt nàng ta đã sưng húp đỏ mọng đến mức suýt nữa không mở ra nổi. Nàng ta bảo trước lúc lâm chung, sư phụ đã nhờ nàng ta trao cái này lại cho ta.
Đó là một hộp t.h.u.ố.c trị thương.
Một hộp t.h.u.ố.c có phần vỏ bọc bên ngoài đã mục nát cũ kỹ, nhưng lớp t.h.u.ố.c mỡ bên trong thì mới chỉ vơi đi một chút.
50
[26.02.2020]
Rõ ràng là ta... Đã có thể được nhìn mặt bà ấy lần cuối cùng...
[27.02.2020]
Bởi vì cả ngày trời ta không chịu ăn uống gì, phu nhân lo lắng sốt ruột vô cùng, buổi tối liền sai người mang sang biết bao nhiêu là món ngon cùng bánh hoa mai. Ta không muốn làm cho phu nhân phải bận lòng, thế là ta cố sức ăn hết.
[28.02.2020]
Hôm nay phu quân dẫn ta ra ngoài chơi, ta biết chàng đang muốn đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý của ta để ta bớt đau buồn. Trong lòng ta vô cùng cảm động, không muốn làm cho phu quân phải thất vọng, thế là ta đành giả vờ như bản thân đang chơi đùa rất vui vẻ.
Thế nhưng đến buổi chiều thì lại xảy ra một vụ biến cố lớn.
Lúc đó ta và phu quân đang ngồi uống trà trong một quán trà, bỗng nhiên có một toán người áo đen xông vào, tay lăm lăm những thanh đao sáng loáng lao thẳng về phía phu quân. Phu quân đẩy mạnh ta ra sau lưng, rồi ta cảm thấy cả người mình bỗng chốc bị ai đó bế bổng ngang lên. Đến khi định thần lại thì ám vệ bế ta đã ném ta xuống đất rồi lao vào giao đấu với những tên áo đen khác.
Bỏ lại một mình ta ngồi bệt dưới đất nghệt mặt ra vì ngơ ngác.
Ngay lúc này, một nam t.ử cao lớn xa lạ bỗng quỳ một chân xuống trước mặt ta, gạt chiếc khăn che mặt của ta lên rồi hỏi ta có phải là thiếp thất mới nạp của Lương Quân Khiết hay không?
Ta định bụng gật đầu, nhưng lại phát hiện ra cằm của mình đã bị hắn ta bóp c.h.ặ.t lấy, căn bản không thể nhúc nhích nổi.
Đáng lẽ ra lúc này ta phải sợ hãi mới đúng, thế nhưng do mọi chuyện xảy ra quá đường đột, đầu óc ta vẫn còn chưa kịp nhảy số, ta chỉ biết trố mắt ra nhìn chằm chằm vào hắn ta.
Nam nhân đó tướng mạo rất tuấn tú, hơn nữa trông còn có vài phần quen mắt.
Rất giống... phu quân?
Thấy ta chẳng có phản ứng gì, ngược lại người đó còn bật cười, lẩm bẩm cái gì mà “hèn chi”, “thảo nào”.
Ta bèn hỏi hắn ta thảo nào cái gì?
Người đó mỉm cười bảo ta vừa xinh đẹp lại vừa ngốc nghếch, thảo nào Lương Quân Khiết lại yêu thích ta đến vậy.
Không phân biệt được là hắn ta đang mắng hay đang khen ngợi mình, nhưng xuất phát từ phép lịch sự tối thiểu, ta vẫn khẽ nói một tiếng cảm ơn.
Thế là người đó lại càng cười rạng rỡ hơn. Kế đó hắn ta phất phất tay, mấy tên áo đen phía sau liền đồng loạt lui binh.
Và rồi trong con ngõ cụt vắng lặng này chỉ còn lại duy nhất ta và hắn ta. Ta suy nghĩ giây lát rồi rụt rè hỏi hắn ta xem ta có thể đi được chưa.
Hắn ta bảo hãy đợi thêm một lát.
Ta hỏi hắn ta tại sao ngươi lại muốn g.i.ế.c Lương Quân Khiết?
Hắn ta bảo, bởi vì một niềm chấp niệm, một cuộc phục thù.
Kẻ đó đã hại c.h.ế.t nữ t.ử quan trọng nhất trong cuộc đời của hắn ta.
Ta hỏi, vậy nếu như ngươi hoàn thành được chấp niệm ấy thì ngươi sẽ ra sao?
Hắn ta cười đáp, hắn ta sẽ đoạt được tất cả mọi thứ.
Ta liền tiếp lời, và rồi sẽ đ.á.n.h mất đi tất cả những gì đang có ở hiện tại.
Hắn ta nhìn ta trân trân, ngẩn người ra một hồi lâu, sau đó mới ngửa mặt lên trời cười lớn đầy sảng khoái mà bảo rằng ta vừa ngốc nghếch, lại cũng vừa thông minh.
Hắn ta lại hỏi ta, ta có thích Lương Quân Khiết không?
Ta ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn ta, đáp thích chứ.
Hắn ta mỉm cười đưa tay vuốt ve lên cổ họng ta một cái, bảo tốt, tốt lắm, cứ tiếp tục thích Lương Quân Khiết đi, hắn ta bảo hắn ta sẽ chống mắt lên xem, cho đến tận hồi kết cuối cùng.
Trong lòng ta có chút không phục. Cho dù hắn ta có là Hoàng đế đi chăng nữa, chẳng lẽ bản thân mình yêu thích ai còn phải cần đến sự phê chuẩn của hắn ta hay sao?
Sau đó thì hắn ta rời đi, dáng đi vô cùng ung dung và tiêu sái, trước khi đi còn bỏ lại cho ta một câu: “Ít nhất thì ngươi của hiện tại vẫn chưa đ.á.n.h mất tất cả mọi thứ.”
Sau đó nữa thì phu quân đã tìm thấy ta. Trên người phu quân có dính chút thương tích, cũng may là vết thương không quá nghiêm trọng.
Sau khi trở về vương phủ, phu quân gặng hỏi ta đã xảy ra chuyện gì, ta liền bịa ra một lý do, tuyệt nhiên không hé môi nửa lời kể cho chàng nghe chuyện ta đã chạm trán với ca ca của chàng, Hoàng thượng đương nhiệm ở trong con ngõ nhỏ kia.
Dù sao thì người không biết không có tội, biết ít đi thì bớt tội đi.
Về khoản này thì ta thấy mình vẫn còn thông minh chán.