Ta nhìn xuống khuôn mặt hắn ta, nhẹ nhàng cầm lấy viên linh thạch trong tay Độ Truy.

Vẻ mặt của Độ Truy giãn ra, nụ cười chưa kịp nở trên môi, hắn ta đã thấy ta vận chuyển linh lực, viên linh thạch tốt nhất kia lập tức bị linh hỏa bao trùm, chỉ trong chốc lát, nó đã biến thành tro tàn.

“Cút đi.”

Độ Truy sững người, không cam lòng tiến lên níu kéo ta.

Ta nhíu mày, định rút kiếm, thì một giọng nói lạnh lùng vang lên từ cửa:

“Tiểu Liễu Nhi bảo ngươi cút đi, ngươi không hiểu sao?”

Ta vội vàng chạy đến: “Thập Hành, mấy ngày nay ngươi đi đâu? Ta đã tìm ngươi khắp nơi.”

Hắn đưa đồ ăn nhẹ cho ta, vung gậy lên, đ.á.n.h vào n.g.ự.c Độ Truy.

Độ Truy hung hăng nhìn hắn: “Ngươi là cái thá gì, dám tranh sư tỷ với ta!”

Nói xong, hắn ta vận chuyển linh lực, đ.á.n.h nhau với Thập Hành.

Tuy Độ Truy nhân phẩm không tốt nhưng tu vi của hắn ta để có thể ngồi vào vị trí tôn giả của tông môn vẫn là khá cao.

Có điều hắn ta đang phải đối mặt với Thập Hành, một kẻ có tu vi biến thái như lỗi phần mềm.

Chỉ thấy Độ Truy vận khí, linh lực cuồng nộ rung chuyển cả đất trời.

Thập Hành nheo mắt, xoay chuyển cây gậy trong tay, đ.á.n.h ra một đòn, khí thế mạnh mẽ của Độ Truy tan vỡ từng mảng, hắn ta ngã xuống đất phun ra một ngụm m.á.u.

Trên cây gậy của Thập Hành có trận pháp ngưng tụ, hắn không chút do dự vung gậy về phía Độ Truy, Độ Truy trừng mắt nhưng giây tiếp theo, động tác của Thập Hành khựng lại.

Độ Truy nắm lấy cơ hội, tung ra một chưởng.

Thập Hành hờ hững liếc hắn ta một cái, dùng gậy trong tay vung một đòn đ.á.n.h vào bụng hắn ta.

Độ Truy cả người ngã ra sân của chúng ta, Thập Hành tiện tay đóng cửa lại.

Ta đứng một bên lặng lẽ quan sát, hiếm khi có cơ hội được xem trận chiến giữa hai cao thủ, dù là trận chiến một chiều nghiêng về một phía.

Khóe mắt ta nhìn thấy Thập Hành đang nhìn chằm chằm cây gậy trong tay hắn, vẻ mặt ngẩn ngơ.

“Nghĩ gì vậy?”

Thập Hành chớp mắt: “Vừa rồi, linh lực của ta như bị đình trệ.”

Hắn rùng mình, sau đó ngồi xuống bên cạnh ta, vuốt cằm, nhìn theo hướng Độ Truy đã rời đi: “Tên này có chỗ nào tà môn lắm.”

Tất nhiên rồi, đó là nam chính của thế giới này, được Thiên Đạo hết mực yêu thương.

Ta chuyển sang chủ đề khác: “Mấy ngày nay ngươi đi đâu? Mặt mũi chẳng thấy đâu.”

“Đi một chuyến đến tông môn cũ của ngươi, tìm hiểu về quá khứ đen tối của ngươi.”

Ta sững sờ.

Thập Hành vỗ đầu ta một cách gượng gạo: “Ta đi đến một nơi gọi là Giác Lung, thi hài của sư tôn và sư huynh ngươi đều ở đó.”

Nghe vậy, người ta cứng đờ.

Hốc mắt cay cay: “Trước khi ta rời đi, Độ Truy đã biến sư tôn thành người lợn, sư huynh cũng bị hắn m.ó.c m.ắ.t cắt lưỡi, biến thành phế nhân. Hai người họ bị t.r.a t.ấ.n khi còn sống, sau khi c.h.ế.t, t.h.i t.h.ể cũng không ai thu nhặt.”

Bỗng nhiên ta nghĩ đến điều gì đó, túm lấy Thập Hành: “Giác Lung là nơi bí mật nhất của tông môn, không có lệnh của mười vị trưởng lão, ngay cả tu sĩ Hóa Thần vẫn có khả năng sẽ c.h.ế.t ở đó. Làm thế nào ngươi vào được? Có bị thương không?”

Thập Hành thoải mái để ta kiểm tra: “Nào có nghiêm trọng như vậy, ta dùng một nửa tu vi làm lá chắn, nhẹ nhàng đi vào. Chỉ có điều hơi khó khăn khi dẫn người ra, nhưng đ.á.n.h đổi cả tu vi để thử một lần cũng không phải là không thể.”

Ta cụp mắt.

Biết Thập Hành hơn hai mươi năm nay, tính cách của hắn vẫn luôn phóng khoáng, không coi trọng mọi thứ, như thể không còn điều gì trên thế giới này có thể khơi gợi hứng thú của hắn.

Hắn mang lại cho ta cảm giác lạc lõng, tùy hứng, lại càng như không có mục tiêu, không có hy vọng.

Giống như bây giờ, hắn xem nhẹ mạng sống của chính mình, phảng phất như một lòng muốn c.h.ế.t.

Ta nghiêm túc nhìn Thập Hành, nói một câu bâng quơ: “Có người cần ngươi sống, ta sẽ luôn cần ngươi sống, vì vậy hãy cố lên.”

Thập Hành cười một cái, ngẩn người một lúc lâu.

Hiếm khi nhìn thấy vẻ mặt nặng nề như vậy trên khuôn mặt hắn.

“Con nít biết cái gì chứ.”

Ta cãi lại: “Ta là dì cả của ngươi!”

Thập Hành vung tay b.úng trán ta một cái.

Ta bắt đầu tu luyện chăm chỉ hơn bao giờ hết.

Nếu muốn tự tay báo thù, thực lực hiện tại của ta vẫn chưa đủ để chống lại Độ Truy và cả tông môn của hắn ta.

Ngày ngày, ta luyện kiếm trên nóc nhà từ sáng sớm đến tối mịt, không ngưng không nghỉ.

Vết chai trên tay ta ngày càng nhiều, nhưng lúc nào cũng thiếu chút nữa để tiến giai.

Ta cầu xin Thập Hành vỗ đầu mình như ngày trước, hy vọng sẽ đột phá.

Có điều hắn từ chối.

Lần trước là vì linh đài của ta bị tắc nghẽn, lần này tình huống khác:

“Tuy nhiên, ta có thể truyền cho ngươi một chiêu thức.”

Thập Hành kiêu ngạo ngẩng cao đầu: “Hãy ghi nhớ kỹ, đây là tuyệt chiêu do ta sáng tạo!”

Ta tập trung tinh thần.

Chỉ thấy Thập Hành tùy ý bẻ một cành tre, hít thở sâu, vào tư thế, rút kiếm, và hét lớn:

“Ha!”

Ta ôm Đậu Đỏ kiếm với vẻ mặt háo hức.

“Vậy sau đó thì sao?”

Hắn thu kiếm lại.

“Không còn gì nữa.”

“Không có?”

Ta từ từ rút kiếm, Thập Hành liên tục lùi lại ba bước: “Bình tĩnh, bình tĩnh! Đừng coi thường nó, công pháp cao siêu đôi khi lại nằm ở sự giản đơn. Những chiêu thức hoa mỹ thường không hữu dụng. Chiêu thức [cho hắn một nhát] của ta tuy đơn giản, nhưng rất hiệu quả!”

“Ngươi đang đùa ta à!”

Chương 4 - Mười Dặm Tương Tư - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia