Mười Hai Âm

Chương 10

Ta lục tung cả thư phòng.

Cuối cùng, trong một ngăn bí mật được giấu vô cùng kín đáo...

Ta tìm thấy một tờ giấy mỏng.

Trên đó kín đặc những hàng chữ nhỏ.

Ghi chép về một loại kỳ độc.

Tên là...

Mười hai âm.

Không màu.

Không mùi.

Mỗi năm đến ngày sinh thần sẽ phát tác một lần.

Đau đớn đến tận xương tủy.

Đến lần thứ mười hai...

Người trúng độc chắc chắn sẽ c.h..ế.t.

Thuốc dẫn của loại độc ấy...

Là một giọt m.á.u của người thân chí cốt.

Thế nào mới gọi là người thân chí cốt?

Là phụ mẫu ruột.

Là huynh đệ cùng mẫu thân sinh ra.

Nếu trong huyết quản không cùng chảy một dòng m.á.u...

Thì không thể gọi là chí thân.

Đúng lúc này...

Đã tròn 12 năm kể từ ngày Hoàng thượng đăng cơ.

Đến đây...

Mọi nghi hoặc đè nặng trong lòng ta suốt bao năm...

Cuối cùng cũng có lời giải.

Tạ Chiêu thân là Thân vương tôn quý.

Cớ gì phải hao tâm tổn trí tranh đoạt hoàng quyền?

Mà Hoàng thượng...

Vì sao lại chẳng hề kiêng dè hắn.

Ngược lại còn cưng chiều, dung túng đến mức ấy.

Bởi...

Đó là sự áy náy.

Là nỗi áy náy của một người...

Đích thân hạ độc chính bào đệ của mình.

Biết rõ đệ đệ chẳng còn sống được bao lâu.

22

Ta lật từng trang sử cũ.

Lúc ấy mới nhận ra...

Ta hiểu về Tạ Chiêu quá ít.

Trong mắt ta...

Tạ Chiêu là người tùy tâm sở d.ụ.c.

Ngang ngạnh, ngông cuồng.

Suốt ngày chẳng đứng đắn.

Thường xuyên chọc ta tức đến phát khóc.

Nhưng…

Thuở niên thiếu...

Hắn từng là một thiếu niên tài hoa tuyệt thế.

Năm bước thành thơ.

Thông minh tuyệt đỉnh.

Là thần đồng trời sinh.

Tiên đế hết lời khen ngợi.

Yêu quý hắn vô cùng.

Về sau...

Tiên đế đột ngột băng hà.

Các hoàng t.ử tranh đoạt ngôi báu.

Tạ Chiêu dốc hết sức mình phò tá hoàng huynh là Tạ Tri.

Cũng chính là đương kim Hoàng thượng.

Cuối cùng...

Tạ Tri thật sự đăng cơ.

Điều ấy khiến tất cả mọi người đều bất ngờ.

Bởi...

Tạ Tri tư chất bình thường.

Nếu xét về tài năng...

Người thích hợp nhất để ngồi lên long ỷ...

Đáng lẽ phải là Tạ Chiêu.

Ta lật thêm vài trang nữa.

Thiếu niên thông tuệ như ánh trăng sáng ấy...

Dần dần biến mất giữa từng hàng chữ.

Thay vào đó...

Là một Ninh Vương ăn chơi trác táng.

Đắm chìm t.ửu sắc.

Ham mê hưởng lạc.

Cây cao vượt rừng...

Ắt sẽ bị gió lớn quật ngã.

Ta gần như có thể tưởng tượng được...

Năm ấy hắn đã phải đối mặt với tình cảnh như thế nào.

Tạ Chiêu có thể vì người huynh trưởng tư chất tầm thường mà tranh đoạt thiên hạ.

Rồi sau khi giành được...

Lại không chút do dự dâng cả hoàng quyền vào tay huynh trưởng.

Bởi...

Hắn vốn chẳng hề để tâm.

Thế còn Tạ Tri thì sao?

Người thừa nhận tài hoa của đệ đệ mình.

Nhưng cũng ghen ghét sự tiêu d.a.o tự tại của hắn.

Người biết mình đức không xứng vị.

Lại càng sợ hãi một khả năng.

Hiện tại...

Hắn không muốn.

Nhưng nếu một ngày nào đó...

Hắn đổi ý thì sao?

Có phải vì thế...

Người ăn không ngon, ngủ không yên?

Ngày đêm bất an?

Cho nên...

Người tự tay hủy diệt tất cả tương lai của hắn.

Tạ Tri.

Người có từng hối hận không?

Người hiểu rõ hơn bất kỳ ai...

Hắn tài hoa tuyệt thế.

Hắn tự do phóng khoáng.

Hắn trọng tình trọng nghĩa.

Hắn thành toàn cho người.

Mà người...

Lại hủy hoại hắn.

Ngừơi hối hận hơn bất kỳ ai.

Cũng đáng hận hơn bất kỳ ai.

Không hiểu sao...

Ta bỗng nhớ đến chuyện Tạ Chiêu luôn ghét ở mãi trong Vương phủ.

Hắn bảo những quy củ cũ kỹ nơi ấy giam cầm tâm hồn con người.

Thế nên...

Chúng ta thường cùng nhau ngao du bốn phương.

Mây mỏng sương nhạt.

Rừng tùng núi biếc.

Đi qua phố xá đông người.

Nghe kể sách, xem hí khúc.

Ngắm tia nắng đầu tiên ló rạng trên mặt biển.

Cùng uống cạn giọt rượu cuối cùng trong chén.

Biết bao ngày đêm trước đây...

Chúng ta tựa sát vào nhau.

Giống như một đôi phu thê bình thường nhất trong nhân gian.

Hắn từng nói:

“Như thế này rất tốt.”

Rõ ràng từ rất lâu trước đó...

Tạ Chiêu đã quyết tâm mưu quyền đoạt vị.

Vậy mà giữa những lần cười đùa hờ hững...

Hắn vẫn cố tình kéo ta ra khỏi phủ Thừa tướng.

Một phủ đệ vốn đã định sẵn kết cục diệt môn.

Giống như lần đầu chúng ta gặp nhau.

Ta vừa bị từ hôn.

Mang theo cả một tấm lòng xám xịt ngẩng đầu nhìn lên.

Bỗng chốc...

Va phải một màu đỏ rực rỡ như lửa.

Ngày ấy...

Hắn chỉ mỉm cười.

Nụ cười ngông nghênh, ngang tàng như mọi khi.

Cuối cùng...

Một giọt nước mắt nặng nề rơi xuống.

Làm ướt cả một khoảng trang sách.

Tạ Chiêu.

Chàng từng hứa...

Sẽ không giấu ta bất cứ điều gì nữa.

Thế nhưng...

Những chuyện này...

Chàng chưa từng nhắc đến dù chỉ nửa lời.

Ta đưa tay chạm lên những hàng chữ trên trang giấy.

Như thể...

Có thể chạm tới bóng dáng thiếu niên năm ấy của chàng.

Ta co người lại.

Co mình thành một khối thật nhỏ.

Mẫu thân.

Người từng nói...

Chữ tình vốn chỉ là hư ảo.

Vậy vì sao...

Nó lại đau đến chân thật như thế?

23

Ta cuộn mình ngủ trên chiếc mỹ nhân tháp.

Tấm chăn lông được quấn kín mít quanh người.

Sau khi trở về phủ, Tạ Chiêu phải mất một lúc lâu mới tìm được ta.

Hắn bế cả người lẫn chăn lên.

Nghĩ ngợi một lát, hắn lại tự mình nằm xuống mỹ nhân tháp, rồi kéo ta ôm gọn vào trước n.g.ự.c.

Ta tỉnh dậy trong lòng hắn.

Hắn lười biếng vuốt ve từng lọn tóc của ta.

Đôi mắt đào hoa như chứa cả một chén rượu ngon, gợn sóng lấp lánh.

Ta chống tay ngồi dậy.

Không nói một lời, cúi xuống c.ắ.n thẳng lên môi hắn.

Tạ Chiêu không ngờ ta lại chủ động đến thế.

Hắn khựng người trong giây lát.

Ta nhân cơ hội áp sát hơn.

Quỳ trên người hắn.

Một tay giữ lấy vai hắn.

Một tay nâng cằm hắn lên.

Từ trên cao cúi xuống...

Hôn hắn thật sâu.

Chỉ chưa đầy một khắc.

Hắn đã hoàn toàn buông bỏ quyền chủ động.

Chỉ lặng lẽ ngẩng đầu mặc cho ta muốn làm gì thì làm.

Cho đến khi ta kiệt sức, mềm người ngã trở lại trong lòng hắn.

Chương 10 - Mười Hai Âm - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia