Cũng không cần phải thắng nàng.

Ít nhất ta không giống như điều nàng chờ đợi, ngã khỏi lưng ngựa, cũng không đến mức kéo nổi cây cung cũng không được.

Tần Chiếu Tuyết còn định nói gì, dì đã nhận lấy dây cương: “Hôm nay nó tới dự tiệc, không phải tới tham gia khảo hạch trong quân của ngươi.”

Ta ôm quyền với mọi người rồi thúc ngựa đi về phía cổng uyển.

Bùi Sách đột nhiên đuổi tới: “Lệnh Nghi!”

Hắn chạy tới bên ngựa, đưa tay định chạm vào dây cương.

Xích Đậu lại tránh sang bên một bước, phì mũi với hắn.

Tay Bùi Sách dừng giữa không trung.

“Nàng bắt đầu luyện cung lại từ khi nào?”

Hắn ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt lần đầu xuất hiện vẻ mờ mịt thật sự.

Ta biết hắn nhớ tới điều gì.

Năm xưa lần đầu gặp mặt, ta cũng ở trên lưng ngựa.

Ta liên tiếp b.ắ.n trúng ba tên, giành giải nhất.

Hắn nhặt chiếc hộ thủ ta đ.á.n.h rơi dưới đất giúp ta, vành tai đỏ bừng, còn đuổi theo người khác hỏi ta là vị cô nương nào của Thẩm gia.

Sau này, người tự tay khiến ta buông bỏ những thứ ấy cũng chính là hắn.

Ta cúi đầu nhìn hắn: “Khi chàng không ở bên.”

Ta khẽ kẹp bụng ngựa.

Xích Đậu đi ngang qua hắn.

Giọng Bùi Sách đuổi theo từ phía sau: “Nàng cứ về phủ trước, đồ của chúng ta vẫn chưa chia rõ.”

Thạch Lựu vừa hay chạy từ cửa bên tới.

Trên chân nàng là một đôi giày mới, đứng vững vàng.

“Đã chia rõ rồi.”

“Đồ của cô nương chúng ta không thiếu một món, tướng quân cũng chẳng cho dư một thứ.”

Dì xoay người lên ngựa, sóng vai cùng ta rời khỏi Gia Vũ Uyển.

Lúc ấy ta mới thở ra một hơi thật dài.

Ba ngày sau, hòa ly văn thư được đưa tới quan phủ lưu hồ sơ.

Bùi phủ cũng hoàn trả hai món hồi môn cuối cùng.

Kể từ ngày ấy, ta không cần phải viết ba chữ “Bùi Thẩm thị” trên bất kỳ thiếp mời nào nữa.

8

Ta không ở mãi trong Thẩm trạch.

Dì nhận việc làm giáo tập ở giáo trường phía tây thành, nơi ấy vừa hay đang thiếu người dạy mấy cô nương mới học cưỡi ngựa.

Ta thử năm ngày, quản sự liền giữ ta lại, mỗi tháng trả tiền công dạy học.

Chẳng thể nói có tiền đồ gì lớn lao, nhưng ta sống rất thoải mái.

Sáng sớm cưỡi ngựa, chiều dạy người kéo cung, trên đường về nhà còn có thể mua một gói hạt dẻ vừa rang xong.

Tháng đầu tiên nhận được tiền, ta mua rượu cho người gác cổng, thêm cho Thạch Lựu một đôi ủng đế dày, lại mời dì tới t.ửu lâu ăn thịt dê nướng.

Bùi Sách tìm được ta chính ở nơi ấy.

Lúc hắn bước vào, ta đang cầm bánh chấm vào nước cay dưới đáy đĩa.

Hắn nhìn một cái lập tức cau mày: “Nàng không ăn được gia vị nặng như vậy.”

Ta ngẩng đầu nhìn hắn, sau đó cúi xuống ăn nốt miếng ấy.

Người không ăn được cay là hắn.

Những năm qua ta bảo đầu bếp trong nhà lần lượt bỏ từng món cay đi, lâu dần hắn thật sự cho rằng ta cũng không thích.

Dì ngay cả đầu cũng không ngẩng, chỉ gõ vào bát rượu, bảo tiểu nhị mang thêm một bình.

Bùi Sách đứng bên bàn, trong tay xách một hộp thức ăn tinh xảo.

“Mẫu thân bảo ta gọi nàng về ăn một bữa.”

“Những lời lần trước bà ấy cũng biết mình nói nặng.”

“Đây là bánh hoa quế bà bảo nhà bếp làm.”

Thạch Lựu ngẩng đầu: “Cô nương nhà chúng ta không thích hoa quế.”

“Lão thái thái sáu năm cũng không nhớ nổi.”

Ngón tay Bùi Sách rõ ràng siết lại.

Một lúc lâu sau hắn mới đặt hộp thức ăn lên chiếc bàn trống bên cạnh.

“Vậy thì không ăn.”

“Lệnh Nghi, hôm nay ta tới để nói chuyện đàng hoàng với nàng.”

Ta mời hắn ngồi.

Hắn không ngồi, ánh mắt trước tiên lướt qua dì, sau đó dừng trên hộ thủ treo sau ghế ta.

Cuối cùng hắn nói: “Tần Chiếu Tuyết đã dọn khỏi Bùi phủ.”

“Những người hùa theo trong buổi tiệc hôm đó cũng đều bị ta trách phạt.”

Nói xong, hắn yên lặng chờ đợi, như thể bản thân đã nhượng bộ rất nhiều.

Ta nâng trà uống một ngụm: “Sau này những chuyện này không cần nói với ta.”

Bùi Sách im lặng một lát: “Nàng thật sự định cứ sống thế này mãi sao?”

“Mỗi ngày lăn lộn với ngựa, kiếm chút tiền công dạy học, còn để người ta sai tới gọi lui?”

Ta bỗng cảm thấy hơi buồn cười.

Những năm này, ta thay hắn chăm sóc mẫu thân, quản áo cơm sinh hoạt của mấy chục người trong phủ, ngày lễ ngày Tết sắp xếp lễ nghĩa qua lại.

Chưa từng nghe hắn cảm thấy ta đang bị người sai khiến.

“Ít nhất ở đây làm xong việc có người trả tiền, cũng có người nói một câu vất vả rồi.”

Ta vẫy tay gọi tiểu nhị tính tiền.

Bùi Sách theo bản năng đưa tay.

Ta đã đặt bạc xuống bàn trước.

“Bùi tướng quân, ngài đang chắn đường dì ta.”

Toàn thân hắn cứng lại.

Đây là lần đầu tiên sau hòa ly, ta gọi hắn như vậy.

Dì đi ngang qua bên cạnh hắn, ngay cả tay áo cũng không chạm tới.

Ta theo bà xuống lầu.

Sau lưng bỗng vang lên tiếng ghế đổ.

Bùi Sách đuổi tới đầu cầu thang: “Thẩm Lệnh Nghi, ta đã lùi đến mức này rồi, rốt cuộc nàng còn muốn ta thế nào?”

Ta dừng lại, nhìn hắn một lát.

“Quay về đi.”

“Ta không mặc cả với chàng.”

“Bùi Sách, chúng ta đã hòa ly rồi.”

9

Bùi lão phu nhân không mang theo ma ma thường ngày vẫn đi cùng, bên cạnh chỉ có một tiểu nha đầu xách giỏ.

Vừa bước vào cửa, bà đã nắm tay ta, nói ta gầy đi.

Ta rút tay về, mời bà ngồi.

Hạ nhân bưng trà lên.

Bà nhìn thấy chữ “Thẩm” dưới đáy chén, vẻ mặt nhất thời hơi mất tự nhiên.

Rất nhanh, bà lại lấy từ giỏ ra mấy bộ y phục, đều là áo đông trước đây ta may cho Bùi Sách.

Trên cùng còn đặt một chiếc đai lưng chưa thêu xong.

“Ngươi đi vội, những thứ này đều để lại trong phủ.”

“Sách nhi nhìn thấy, ban đêm cũng ngủ không yên.”

6 - Mười Hai Dặm Không Quay Đầu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia