Đi được một đoạn, tay ta liền bị hắn nắm lấy.

Phó Kỳ Du khựng chân, trợn mắt nhìn huynh trưởng, rồi lập tức vội vàng nắm lấy tay phải tỷ tỷ ta.

Thế là bốn người chúng ta tay nắm tay nối thành một hàng.

Đám hạ nhân qua lại nhìn đến mức con ngươi suýt rơi xuống đất.

Tỷ tỷ dở khóc dở cười.

“Buông hết ra! Còn ra thể thống gì nữa!”

Phó Kỳ Du lập tức lộ vẻ tủi thân.

“Cố Chiêu, ta biết muội muội là bảo bối trong lòng nàng, không dám tranh sủng với muội ấy. Ta chỉ thấy trời vào thu lạnh rồi, muốn sưởi ấm tay cho nàng thôi.”

Tai tỷ tỷ hơi đỏ lên, cuối cùng không giãy nữa.

Tỷ ta da mặt vốn mỏng, gặp loại không biết xấu hổ như Phó Kỳ Du thì thật sự chẳng nói nổi lời nặng.

Gần đây ta vẫn âm thầm quan sát, thấy tình cảm hai người quả thật rất tốt, cuối cùng cũng yên tâm.

Ta quay đầu nhìn Phó Kỳ Sâm, lại cúi xuống nhìn bàn tay lạnh như băng của hắn.

“Đệ đệ chàng nắm tay tỷ tỷ ta để sưởi ấm, đó gọi là tình ý. Tay chàng lạnh như nước giếng, còn nắm ta làm gì?”

Phó Kỳ Du vội vàng nhỏ giọng nhắc huynh trưởng.

“Đại ca! Nhớ ba quy tắc khi ở chung với muội muội: không được nói một đằng nghĩ một nẻo, không được âm dương quái khí, không được châm chọc mỉa mai.”

Phó Kỳ Sâm siết tay ta c.h.ặ.t thêm.

Hắn phải chuẩn bị tâm lý rất lâu mới từ từ nặn ra được một câu.

“Muốn mượn tay nàng... sưởi ấm cho ta.”

Phó Kỳ Du lập tức cười tươi rói.

“Đại ca giỏi lắm, huynh xem, nói thật cũng đâu khó.”

Phó Kỳ Sâm cười lạnh.

“Đệ không nói chuyện cũng chẳng ai coi đệ là câm.”

Chúng ta bước vào Tồn Thiện Đường.

Hầu phu nhân ngồi ngay ngắn ở ghế trên, mỉm cười nhìn chúng ta.

“Trì Trì đã dưỡng khỏe rồi sao? Nếu đã như vậy thì cũng nên theo quy củ Hầu phủ bắt đầu làm việc.”

Mấy tháng trước Hầu phủ mới thêm một quy củ, nói tức phụ mới vào cửa nửa năm đầu phải đứng hầu công bà và phu quân dùng cơm.

Trên bàn lại chỉ đặt ba chiếc ghế, rõ ràng không để chỗ cho ta và tỷ tỷ.

Ta nói thẳng:

“Được. Phó Kỳ Sâm, chàng sai người mời bài vị mẫu thân chàng tới, đặt ở đây.”

Đôi mắt vốn âm u của đại công t.ử bỗng sáng lên.

Nụ cười trên mặt Hầu phu nhân lập tức cứng đờ.

Cuối cùng bà vẫn phải sai người mang bài vị của tiên phu nhân tới.

Ta bưng bát đứng cạnh bàn, mình ăn một miếng rồi thuận tay đút tỷ tỷ một miếng.

Phó Kỳ Sâm gắp đồ ăn vào đĩa cho ta, còn thong thả kể chuyện mẫu thân hắn lúc sinh tiền.

Hắn nói mẫu thân xuất thân danh môn, tính tình sảng khoái, từ trước tới nay không bao giờ dùng những thủ đoạn nhỏ nhen.

Hầu phu nhân nghe mà sắc mặt lúc xanh lúc trắng.

Tỷ tỷ ta lại cung kính đứng bên cạnh gắp thức ăn cho Hầu phu nhân.

Còn Phó Kỳ Du càng tuyệt hơn.

Hắn quỳ xuống đất làm ghế cho tỷ tỷ ta ngồi.

“Cố Chiêu, nàng có cần ta lót thêm cái đệm mềm lên lưng không?”

Hầu phu nhân cuối cùng không thể ăn tiếp.

Ta cũng no rồi.

Tỷ tỷ đặt bát đũa xuống, còn chu đáo hỏi thêm.

“Mẫu thân còn muốn dùng gì không? Con dâu sẽ lấy giúp người.”

Hầu phu nhân cười mà như không cười.

“Quả nhiên là cô con dâu tốt do ta tự tay chọn. Mới mấy ngày đã khiến Kỳ Du nghe lời ngươi răm rắp, cùng nhau chọc tức người mẹ chồng này.”

Phó Kỳ Du đứng dậy, cúi đầu túm góc áo.

“Mẫu thân, rốt cuộc là ai đang chọc tức ai?”

Ta còn nhớ thời tiết bên ngoài hôm nay rất đẹp nên xua tay.

“Nếu mẫu thân ăn no rồi thì chúng con đi trước. Kiểu ăn cơm này cũng thú vị, ngày mai con lại tới.”

Bốn người chúng ta trước sau rời khỏi cửa.

Phía sau lập tức vang lên tiếng bát đĩa vỡ loảng xoảng.

Phó Kỳ Du cuối cùng vẫn thở dài, sai người đưa tỷ tỷ ta trở về viện, còn mình ở lại thu dọn tàn cuộc.

Phó Kỳ Sâm ôm bài vị mẫu thân mình, đột nhiên tự giễu.

“Nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy bà ấy tức đến mức không giấu nổi sắc mặt. Khi mẫu thân ta còn sống, ai cũng nói bà tính tình không tốt, không dung được người. Kế mẫu ngược lại biến thành đóa hoa trắng trong vô tội.”

Chuyện cũ giữa mẫu thân hắn và Hầu phu nhân, cha ta từng nhắc qua.

Lời cha nói rất thẳng.

“Hầu gia vừa muốn trèo lên đích nữ Quốc công phủ, vừa không nỡ bỏ thanh mai trúc mã. Hai người đều cưới về nhà, bản thân lại không có bản lĩnh cân bằng hai bên nên mới khiến gia trạch loạn thành như vậy. Người trước tính tình cương liệt, bị chọc tức đến c.h.ế.t. Người sau năm xưa có lẽ thật sự còn chút thiện ý, nhưng mấy năm bị mài mòn trong hậu viện, chút tình cảm ấy e rằng cũng chẳng còn bao nhiêu. Nói cho cùng, loạn trong hậu viện đều là do nam nhân gây ra.”

Nói tới đây, cha còn không quên bổ sung một câu.

“Đương nhiên cha cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì. Cha giấu mẹ các con nuôi ngoại thất, lại không biết bà ấy đã sớm biết, chỉ là không vạch trần. Bà ấy cứ ôm cục tức ấy trong lòng rồi tự mình tức c.h.ế.t. Cho nên nữ nhân vẫn phải nghĩ thoáng một chút, đừng đem tính mạng buộc vào chút tình nghĩa của nam nhân.”

Ta nghe những lời ấy, trong lòng đã chẳng còn chút d.a.o động.

Ông đã sớm bị ta dùng t.h.u.ố.c làm hỏng thân thể, ngay cả chuyện nam nữ cũng không làm được nữa, muốn nói vài câu chua chát thì cứ nói.

Bên ngoài nổi gió.

Ta tháo áo choàng, quấn kín bài vị mẫu thân Phó Kỳ Sâm đang ôm.

Hắn khó hiểu nhìn ta.

Ta thuận miệng nói:

“Gió lớn, đừng để mẫu thân chàng bị lạnh.”

Chương 7 - Muội Muội Ngốc Đổi Gả Vào Hầu Phủ, Bảo Vệ Tỷ Tỷ Một Đời - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia