“Chỉ vì để em cảm thấy anh đang ở bên ngoài hẹn hò với người khác.”

Lạnh nhạt với em như thế rồi, sao em vẫn chưa chịu đi chứ!

16

Phải tung ra chút chiêu trò mạnh mẽ rồi.

Cũng may là cô sư muội bằng lòng phối hợp với anh.

Thật sự rất biết ơn cô ấy.

17

Trong phòng vậy mà còn có một tên sai dịch ma nữa.

Vừa vặn lắm.

Nhìn thấy anh thân mật với người khác, em nên hết hy vọng rồi.

Anh phát huy “diễn xuất" của mình đến mức tối đa.

Dốc hết sức lực thể hiện sự yêu thích của anh dành cho sư muội.

Thế nhưng nhìn thấy nụ cười ngơ ngác ngậm ngùi nước mắt nơi khóe mắt của em, suýt chút nữa là anh đã bại lộ rồi.

Cửa phòng ngủ đóng lại.

Anh mở đoạn “video ngắn" trên mạng đã tìm sẵn từ trước trong điện thoại lên, bật cho em ở ngoài cửa nghe.

Em nhất định là rất tan nát cõi lòng đúng không.

Em cuối cùng cũng chịu đi rồi.

Tạm biệt nhé.

Vợ ơi.

Đợi con trai của chúng ta trưởng thành nên người.

Anh sẽ đi tìm em nha.

Góc nhìn của cô sư muội:

1

Sư huynh Lâm Tiêu hôm nay đột nhiên nói trưa nay muốn mời mình ăn cơm nè.

Chẳng lẽ anh ấy nghe ai nói về chuyện mình thầm thương trộm nhớ anh ấy rồi sao?

Đây coi như là sự hồi đáp sao?

Anh ấy chẳng phải là luôn không quên được người vợ đã khuất nhiều năm sao?

2

Quả nhiên lời các đồng nghiệp nói là sự thật mà.

Sư huynh Lâm Tiêu thật sự là một người đàn ông si tình ấm áp quá đi.

Tìm mình cũng chỉ là để nhờ mình giúp đỡ mà thôi?

Thất vọng ghê gớm……

3

Được rồi được rồi.

Cho dù là đồng nghiệp bình thường thì cũng phải giúp đỡ mà, huống chi đây còn là người đàn ông si tình mà mình nhìn trúng nữa chứ.

4

Con trai của họ thật là ngoan ngoãn đáng yêu quá đi.

Cùng sư huynh Lâm Tiêu và Hạo Hạo ra ngoài chơi một ngày.

Luôn có một loại ảo giác, chúng mình chính là một gia đình ba người cuối tuần đưa con ra ngoài chơi vậy.

Thật là hạnh phúc biết bao.

Nếu là sự thật thì tốt biết mấy.

5

Sư huynh Lâm Tiêu đưa mình về nhà anh ấy rồi.

Mình không nhìn thấy người vợ trong miệng anh ấy.

Thế nhưng mình cũng không hề sợ hãi.

Nghe nói lúc chị ấy còn sống rất dịu dàng lương thiện mà.

Đều là yêu người đàn ông này cả thôi.

Sẽ không làm tổn thương mình đâu nhỉ.

Mình đã thắp cho người chị Mộng Mộng này một nén hương.

Nói một đống lời vừa “kích thích" vừa an ủi chị ấy.

Sư huynh Lâm Tiêu ném cho mình một ánh mắt tán thưởng.

Hì hì.

Sư huynh ơi, thực ra những lời em nói đều là lời lòng em đấy nhé.

Anh nói xem chị Mộng Mộng có thể nhận ra không?

6

Anh ấy bảo mình cùng anh ấy biểu diễn hôn nhau kìa!

Nụ hôn đầu của mình đấy nhé!

Được rồi mình đồng ý rồi.

Dù sao thì vẫn có một chút xíu ích kỷ ở trong đó mà.

7

Sau khi cửa phòng ngủ đóng lại.

Sự cưng chiều trên khuôn mặt sư huynh Lâm Tiêu tan biến sạch sành sanh.

Chỉ có mình là vẫn còn chìm đắm trong sự dịu dàng vừa rồi mà thôi.

Anh ấy mệt mỏi sụp ngồi xuống phía sau cánh cửa.

Lắng nghe động tĩnh ở phòng khách.

Không lâu sau, nặn ra một nụ cười còn xấu xí hơn cả khóc.

Chắc là người chị kia đã đi rồi nhỉ.

8

Sư huynh Lâm Tiêu đã từ chối mình.

Hu hu……

Anh ấy nói không cân nhắc đến chuyện kết hôn nữa.

Còn nói trong lòng chỉ có một mình vợ anh ấy thôi.

Hừ, không sao cả, mình qua một thời gian nữa lại thử tiếp.

Vợ anh đều đã đi đầu t.h.a.i rồi, anh chẳng phải nói chị ấy cũng hy vọng anh tìm thêm một người chăm sóc anh sao.

Sao lại không nghe lời như thế chứ.

Không sợ vợ anh sinh khí với anh sao?

9

Ba năm sau.

Lại từ chối, lại từ chối.

Từ chối người ta năm lần rồi đấy nhé!

Một anh chàng đẹp trai đang theo đuổi mình kìa.

Mình không đợi anh nữa đâu nhé.

10

Mười năm sau.

Hôm nay dẫn con gái đến công ty rồi.

Trường học được nghỉ, bố mẹ không được nghỉ, đứa nhỏ 7 tuổi để một mình ở nhà cũng không yên tâm nổi mà!

Cũng may có con trai của Lâm Tiêu là Hạo Hạo chơi cùng con gái mình.

Thằng bé này đã trổ mã thành một chàng trai trẻ đẹp trai rồi cơ đấy.

Năm nay lên đại học năm nhất rồi đúng không?

Còn đẹp trai hơn cả bố nó nữa.

Nghe nói ở trường đại học những cô gái theo đuổi thằng bé đều xếp thành một hàng dài dằng dặc rồi.

Bố nó là Lâm Tiêu thì vẫn độc thân kìa.

Thật là một gã si tình mà.

Xem ra năm đó từ chối mình, cũng không phải là vì mình không có mị lực mà.

Đát Kỷ có đến thì cũng phải bó tay với anh ấy thôi.

11

Hai mươi lăm năm sau.

Con gái Tiếu Tiếu nói muốn dẫn bạn trai về ra mắt hai vợ chồng mình.

Ơ kìa, con dẫn Hạo Hạo đến làm gì thế kia.

Đứa trẻ này lại đến nhà mình ăn chực cơm rồi đúng không.

Ủa?

Không đúng nha?

Bạn trai của con bé là Hạo Hạo sao?!

Lớn hơn con tận 12 tuổi lận đấy con ơi!

12

Không quản nổi nữa rồi, đúng là con gái lớn không giữ được trong nhà.

Yêu nhau một năm đã muốn đính hôn rồi.

Đính thì đính thôi.

Cũng may Hạo Hạo là một đứa trẻ tốt đáng để phó thác cả đời.

Di truyền được gen tốt của bố thằng bé.

Nghe Hạo Hạo nói, Lâm Tiêu vẫn mỗi ngày tặng một bông hồng cho vợ anh ấy như cũ.

Chỉ là dường như không bao giờ nhìn thấy linh hồn của vợ anh ấy quay trở lại nữa.

Đầu t.h.a.i rồi lại chuyển thế chắc cũng đã được rất nhiều năm rồi.

13

Năm mươi năm sau.

Không đi lại nổi nữa rồi.

Mình cũng đã phải ngồi xe lăn rồi.

Ông nhà mình năm ngoái đã đi rồi.

Hôm qua được con gái con rể đẩy đi bệnh viện thăm Lâm Tiêu một chút.

Anh ấy cũng sắp rồi nhỉ.

Mơ mơ màng màng đến mức đều không nhận ra mình nữa rồi.

Trong miệng lại cứ luôn lẩm bẩm lầm bầm gọi “Mộng Mộng".

Là ở trong mơ đã gặp được mẹ của con trai rồi sao?

Anh ấy từng nói một đời một kiếp chỉ yêu một người.

Anh ấy đã làm được rồi.

Mộng Mộng, chị đã nhìn thấy chưa?

Hết -

Chương 6 - Mười Năm Một Giấc Mộng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia