“Buông tay ra!”

5

Trình Tuần lập tức quay sang mẹ tôi, miễn cưỡng nở một nụ cười:

“Phu nhân Kinh, bà đừng để dáng vẻ này của cô ta dọa. Con bé này chỉ giỏi làm quá lên thôi.”

Nói xong, anh ta lại chỉ vào tôi, lớn tiếng mắng:

“Tôi vất vả nhận vai cho cô, cô nói không đi là không đi sao?”

Tôi bất ngờ giật mạnh tay ra, gần như gào lên:

“Loại việc vừa cực vừa ít tiền, ai thích thì tự mà đi!”

Trình Tuần khựng lại một giây, trừng mắt nhìn tôi đầy kinh ngạc:

“Thời Vũ, không phải em luôn muốn quay lại đỉnh cao sao? Tôi làm vậy là vì muốn tốt cho em!”

Tôi bật cười lạnh, nghiến răng nói:

“Đó là chuyện trước kia. Còn bây giờ, tôi không muốn nữa.”

Lời tôi vừa dứt, quản lý của Nhược Nhược thở hổn hển chạy vào.

Mắt Nhược Nhược lập tức sáng lên. Cô ta tưởng chắc chắn là vai nữ chính lớn nào đó đã được chốt, liền phẩy tay đầy đắc ý:

“Từ từ nói, đừng vội.”

Ai ngờ quản lý vừa mở miệng đã ném ra một câu như sét đ.á.n.h:

“Nhược Nhược, cô bị hủy hợp đồng rồi!”

Sau đó cô ta lại nhìn tôi, ngập ngừng nói:

“Bên đối tác nói… muốn đổi thành Thời Vũ…”

Nụ cười trên mặt Nhược Nhược lập tức đông cứng, giống như vừa bị người ta hắt cả xô nước lạnh vào đầu.

Nhược Nhược lập tức quay phắt sang nhìn tôi, gần như gào lên:

“Sao có thể như vậy! Tôi là nữ minh tinh hot nhất hiện nay mà! Sao họ có thể không chọn tôi, lại đi chọn Thời Vũ — cái ngôi sao hạng mười tám đã flop t.h.ả.m kia chứ?”

Đám đồng nghiệp xung quanh cũng nhao nhao phụ họa:

“Đúng đó! Chị Tình, tin này chắc là giả đúng không?”

Quản lý của Nhược Nhược cúi thấp đầu, lí nhí nói:

“Tôi đã xác nhận rồi… Bên đối tác chỉ đích danh muốn Thời Vũ làm nữ chính…”

Đúng lúc này, điện thoại của cô ta lại rung lên. Cô ta ngẩn người nhìn màn hình, sau đó ngẩng đầu nói tiếp:

“Cả thương hiệu quốc tế chúng ta vừa chốt vai trò đại diện… cũng nói sẽ đổi sang Thời Vũ…”

Ngay sau đó, từng tin nhắn liên tục đổ tới, khiến cô ta hoảng loạn đến mức suýt ném điện thoại ra xa:

“Sao lại thế này… Tất cả tài nguyên đang đàm phán của Nhược Nhược đều bị đổi sang Thời Vũ hết rồi!”

Lời còn chưa dứt, Nhược Nhược đã sợ đến mức ngã sụp vào lòng Triệu Huyền, miệng lắp bắp:

“Sao có thể… Thời Vũ đã flop đến mức đó rồi, sao có thể chứ! Nhất định là nhầm lẫn ở đâu đó!”

Màn đạn xuất hiện vừa đúng lúc:

【Flop á? Buồn cười c.h.ế.t mất! Thời Vũ càng không để tâm đến danh tiếng và thành tựu, cô ta sẽ càng nhanh bị kéo xuống đáy thôi!】

【Đúng đúng đúng! Thời Vũ cố lên, cứ mặc kệ đời đi, người flop sẽ là cô ta cơ mà, hahaha!】

Thì ra hệ thống này vận hành như vậy sao?

Nếu đã thế, vậy đừng trách tôi giành lại tất cả những thứ vốn thuộc về mình.

Chỉ cần nghĩ đến việc cô ta sắp phải tự gánh hậu quả, tôi liền không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Triệu Huyền thấy tôi còn cười trong lúc này, tức đến mức đá thẳng một cú về phía tôi.

“Thời Vũ! Nhược Nhược mất vai rồi mà cô còn cười được sao? Cô đúng là thứ không có lương tâm!”

Cú đá ấy trúng ngay vết thương của tôi, đau đến mức tôi suýt ngất lịm tại chỗ.

Ông chủ cuối cùng cũng thật sự hoảng lên, lập tức lao tới quát lớn:

“Cậu câm miệng cho tôi!”

Nhưng Triệu Huyền lại tưởng ông ấy đang mắng tôi, nên càng thêm đắc ý:

“Nhược Nhược xuất sắc như vậy, nếu có bộ phim nào không chọn cô ấy, đó là tổn thất của đoàn phim!”

Vừa dứt lời, anh ta lại tung thêm một cú đá về phía tôi.

“Cho dù Nhược Nhược mất tài nguyên, cũng chẳng tới lượt thứ rác rưởi như cô thay thế!”

Trình Tuần cũng chen vào, cười nhạo đầy ác ý:

“Tôi làm quản lý cho cô bao nhiêu năm, chưa từng thấy bên nào chủ động tìm đến cô cả!”

“Nói thật đi, chắc chắn cô muốn cướp tài nguyên của Nhược Nhược nên lén lên giường với đạo diễn nào rồi đúng không?”

Lúc này, sắc mặt ông chủ đã xanh mét vì tức giận. Ông giơ tay tát mạnh mỗi người một cái.

“Tôi đã bảo hai người câm miệng! Tai các người điếc hết rồi à?”

Hai bên má của Triệu Huyền và Trình Tuần lập tức in hằn dấu bàn tay đỏ rực. Cả hai đều ôm mặt, c.h.ế.t lặng tại chỗ.

Ông chủ chỉ thẳng vào mặt bọn họ, tức giận mắng:

“Mở to mắt ch.ó của các người ra mà nhìn cho rõ — Thời Vũ là thiên kim nhà họ Kinh! Cô ấy cần phải dùng mấy thủ đoạn bẩn thỉu mà các người nói sao?”

6

Cả căn phòng lập tức rơi vào im lặng c.h.ế.t ch.óc.

Tất cả ánh mắt đều kinh ngạc đổ dồn lên người tôi.

Tôi yếu ớt ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt đang run rẩy của mẹ, thở dốc nói:

“Mẹ… con muốn về nhà.”

“Mẹ?!”

Nhược Nhược lập tức trắng bệch mặt, hiển nhiên vẫn không thể chấp nhận sự thật này. Cô ta run giọng hét lên:

“Thời Vũ! Cô điên rồi à? Gặp ai cũng gọi là mẹ sao? Đây là… đây là phu nhân nhà họ Kinh đó!”

Mẹ tôi không chút do dự đẩy mạnh cô ta ra, giận dữ quát:

“Hóa ra tiểu hoa đán nổi tiếng nhất của Tinh Quang Entertainment lại là thứ như cô! Xem ra số tiền tôi đầu tư đúng là ném xuống nước rồi!”

Nhược Nhược c.h.ế.t sững tại chỗ, tay chân luống cuống, lắp bắp:

“Không… không thể nào… Phu nhân nhà họ Kinh…”

Triệu Huyền và Trình Tuần liếc nhìn nhau, theo bản năng lùi lại mấy bước.

Mẹ tôi chẳng thèm nhìn bọn họ, lập tức ngồi xổm xuống ôm lấy tôi. Nước mắt bà rơi lã chã xuống mặt tôi:

“Mẹ đưa con về nhà ngay bây giờ!”

Nhưng tôi thật sự bị thương quá nặng, còn người của mẹ lại chưa kịp chạy tới.

Thấy vậy, Triệu Huyền lập tức nhào đến, cuống cuồng quỳ xuống bên cạnh tôi, tay chân lóng ngóng định bế tôi lên: