Chu Nghiên kiên định lắc đầu.
“Nàng đã đi mấy lần rồi, nhất định là xảy ra chuyện.”
Nàng cầu xin ta đi tìm cùng nàng.
Khi ta đi tìm cùng nàng, ngoài ý muốn phát hiện tỳ nữ của mấy tiểu thư khác cũng đều mất tích.
Có người cả gan muốn tìm Quý phi nói muốn về nhà, kết quả cũng không trở lại nữa.
Tất cả mọi người đều cảm thấy đã xảy ra chuyện, nhưng bị nhốt trong cung, chỉ có thể nơm nớp lo sợ.
Cùng lúc đó, ngoài cung truyền tin đến, phụ thân ta đã bị triệu hồi, đang dẫn mười vạn đại quân trên đường trở về kinh.
Ta cảm thấy có mùi mưa gió sắp tới, lén mua chuộc cung nữ phụ trách mua sắm để truyền tin cho mẫu thân, bảo bà đi tìm phụ thân, kéo chậm hành trình.
Buổi tối, Quý phi phái người đến bảo chúng ta chép kinh, nói là để chúng ta cầu phúc cho đế t.ử, đồng thời dẫn đi một tiểu thư ban ngày cứ ầm ĩ đòi về nhà.
Sau khi chúng ta chép kinh xong, có người hỏi đến vị tiểu thư kia.
Quý phi lười biếng tựa vào ghế, nói nhà nàng ấy có việc nên đã về rồi.
Trong khoảnh khắc ấy, có người đ.á.n.h bạo nói nhà mình cũng có việc, cũng muốn về.
“Người nhà Hoàng tiểu thư c.h.ế.t hết rồi, cho nên mới trở về chịu tang.”
“Ngươi cũng vậy sao?”
Vị tiểu thư vừa mở miệng sắc mặt trắng bệch, ngã ngồi xuống đất.
11
Quý phi đang uy h.i.ế.p trắng trợn.
Không ai biết Hoàng tiểu thư thế nào, nhưng người nhà nàng ấy thật sự đã xảy ra chuyện.
Ta đoán nàng đã diệt môn Hoàng gia.
Sau khi trở về, ta càng nghĩ càng thấy trong lòng bất an, đợi trời tối liền trèo ra ngoài từ cửa sổ sau.
Trong Phượng Minh các, vị tiểu thư ban ngày nói muốn về đã c.h.ế.t.
Giống như Phó Mạn, m.á.u đều bị Túc Thương hấp thu.
Bụng Quý phi càng ngày càng lớn.
Cứ tiếp tục như vậy, rất nhanh sẽ đến lượt Thẩm Thương Linh.
Ta nằm sấp trên mái nhà hỏi Kỳ có thể cứu các tiểu thư khác ra ngoài không.
“Khó.”
“Thuật mượn sinh không thể đảo ngược, trong cung này đều là người của Quý phi.”
“Phòng thủ nghiêm ngặt.”
Đúng lúc này, có một thị vệ ôm một cái vò đen sì đi vào.
Quý phi tựa bên suối nước nóng, tùy ý mở nắp, từ bên trong lôi ra một đoàn sương trắng, nắm trong tay chơi đùa.
“Nể tình ngươi là đồ t.ử đồ tôn của sư phụ chủ nhân ta, ta nhất định sẽ giữ ngươi đến cuối cùng.”
Con d.a.o găm trong lòng ta nhảy lên mấy cái, suýt nữa ta không đè nổi.
Làn sương không ngừng vặn vẹo, tựa như cực kỳ phẫn nộ.
“Yêu nghiệt, ngươi sẽ không được c.h.ế.t t.ử tế!”
Là giọng của Thẩm Thương Linh!
Đây là hồn phách của nàng!
Quý phi cười.
“Ta đã không được c.h.ế.t t.ử tế rồi.”
“Hoàng thượng có sở thích quái dị, thích nhìn thái giám làm nhục ta.”
“Năm đó ta không chịu nổi nhục nhã nên mới nhảy xuống hồ.”
“Nếu không phải chủ nhân cứu ta, ta cũng không có được tân sinh.”
“Chủ nhân nói muốn để ngươi chứng kiến sư phụ người tân sinh.”
“Cô tỳ nữ bên cạnh ngươi cũng là mệnh cách Thiên Tinh Âm Sát.”
“Vốn còn lo thiếu ngươi sẽ thất bại, bây giờ ngươi vừa khéo có thể ở lại làm người chứng kiến.”
Nàng nhét Thẩm Thương Linh trở lại vò, sai người ôm xuống.
Lúc này ta mới biết hóa ra nàng đã phát hiện người đêm đó là Thẩm Thương Linh, cố ý không vạch trần, là muốn dùng ta thay thế nàng.
Có lẽ từ đêm ở Phượng Minh các, nàng đã nhận ra mệnh cách Thiên Tinh Âm Sát của ta, nên mới đổi chủ ý, giữ ta lại làm vật tế thay thế.
Nếu ngày đại thái giám lục soát, Thẩm Thương Linh không ở đó, nàng sẽ có lý do chính đáng đưa ta đi.
Nhưng cố tình Chu Nghiên đã nhặt nàng về.
Ta lặng lẽ đi theo thị vệ ôm vò suốt một đường, phát hiện hắn tới bên hồ, rồi chậm rãi bước xuống nước.
Đợi hắn đi ra, cái vò trong tay đã không thấy đâu.
Sau khi người rời đi, ta lặn xuống nước.
Ta nhìn thấy dưới đáy hồ dựng đứng rất nhiều thái giám vươn tay lên trên, mí mắt đều bị lật mất.
Cái vò nằm ngay giữa đám t.h.i t.h.ể.
Ta lấy một hơi, ôm cái vò ra ngoài.
Dưới sự chỉ dẫn của Kỳ, ta mang hồn phách Thẩm Thương Linh về Vô Cực điện thả ra.
Nửa nén nhang sau, nàng yếu ớt tỉnh lại.
“A Phù, xem ra chúng ta không ra ngoài được rồi.”
“Cả hoàng cung đã thành trận, tất cả người trong trận đều đang bị hút mất tinh khí.”
“Hôm đó sau khi ta chạy trốn, vô tình rơi xuống một mật thất, hướng tinh khí chảy tới chính là nữ thi trong mật thất.”
“Không phải là nữ thi dưới giả sơn đó chứ?”
Ta buột miệng nói.
Nếu Nam Cung Yên sống lại rồi biết mình sống nhờ hấp thu tinh khí của mấy vạn người, e rằng sẽ lập tức tự tuyệt mà c.h.ế.t.
Thẩm Thương Linh kinh ngạc nhìn ta một cái, thở dài.
“Sao muội biết?”
“Nữ thi kia… là sư tổ của ta.”
“Ta từng thấy người trong tranh.”
“Cả đời người hướng đạo, tích đức hành thiện, nhất định sẽ không nguyện ý sống lại bằng cách này.”
Kỳ cũng u uất mở miệng.
“Như vậy còn khó chịu hơn g.i.ế.c chủ nhân của ta.”
Ta và Thẩm Thương Linh lập kế hoạch.
Đêm mai, ta đi đốt t.h.i t.h.ể.
Khi ấy Quý phi chắc chắn sẽ bị thu hút tới, nàng sẽ nhân lúc hỗn loạn dẫn các tiểu thư khác trốn ra ngoài.
“Vậy còn muội?”
Nàng nắm lấy tay ta.
“Tỷ từng nói, muội là người cứu thế mà.”
“C.h.ế.t ai cũng không thể c.h.ế.t muội được.”
“Tỷ tỷ, tỷ phải tin sư phụ của tỷ.”
Khi nói lời này, trong lòng ta cũng không chắc.
Nhưng so với ngồi chờ c.h.ế.t, không bằng liều một phen.
Ngày hôm sau, Quý phi ngay trên triều c.h.é.m c.h.ế.t một trọng thần nói nàng là yêu phi.