Nụ cười của mẫu thân cứng đờ trên mặt.
Muội muội vừa thay giá y xong, mới bước vào chính sảnh, con phượng hoàng thêu bằng chỉ vàng trên người nàng như đang giang cánh muốn bay.
Nghe thấy lời ta vừa nói, muội muội kéo tà váy hơi dài so với nàng, ngây người đứng tại chỗ, giọng rụt rè:
“Tỷ tỷ, muội chỉ thấy giá y của tỷ đẹp hơn của muội, muốn mặc thử thôi.”
“Nếu tỷ không thích, muội không thử nữa là được…”
Nàng nói rồi định cởi dây áo, nhưng ngón tay lại chậm chạp vô cùng.
Cởi nửa ngày cũng không tháo được một nút thắt, hốc mắt đã đỏ lên trước.
Từng giọt nước mắt rơi xuống vạt trước của giá y, thấm ướt một mảng lớn.
Sắc mặt mẫu thân hoàn toàn trầm xuống, lén véo ta một cái:
“Thôi ma ma còn ở đây đấy! Con nói nhảm cái gì vậy!”
Ta nhìn gương mặt sắp khóc của muội muội.
Từ nhỏ đến lớn, chiêu này nàng đã dùng vô số lần.
Năm bảy tuổi, ngoại tổ mẫu tặng hai chiếc vòng ngọc trắng giống nhau.
Muội muội cũng như hôm nay, đeo cả hai chiếc lên cổ tay mình, nói muốn giữ hộ ta trước.
Vậy là cả hai chiếc vòng đều thuộc về nàng.
Năm chín tuổi, phụ thân mang về hai tấm vân cẩm.
Muội muội khóc lóc ôm c.h.ặ.t cả hai tấm vải không chịu buông, cuối cùng thứ được đưa cho ta chỉ là một túi thơm may bằng vải thừa.
Từ nhỏ đến lớn, hoa quả quý hiếm, trâm hoa hiếm lạ, những món đồ mới mẻ ngoại tổ gia gửi tới.
Muội muội nói muốn thử, mẫu thân liền để nàng thử.
Muội muội nói quên trả, mẫu thân liền để nàng quên.
Ta cũng từng không cam lòng, muốn đòi lại.
Mẫu thân liền ôm muội muội đang khóc lóc khuyên ta:
“Con là tỷ tỷ, sao lại không biết xấu hổ vì mấy vật ngoài thân này mà ép muội muội con chứ?”
Sau đó, những thứ vốn nên thuộc về ta, liền không bao giờ quay lại tay ta nữa.
Thứ duy nhất được trả lại cho ta là bộ giá y bị dính son ở cổ áo, vạt váy bị giẫm đầy dấu chân bùn.
Cái véo của mẫu thân cực kỳ mạnh.
Ta đau đến nhíu mày, hít một hơi.
Muội muội mang theo giọng khóc:
“Tỷ tỷ hà tất phải giả vờ đau đớn để khiến mẫu thân khó xử.”
Nàng tiến lên hai bước, ngậm nước mắt quỳ trước mặt ma ma:
“Cầu ma ma lúc hồi cung phục mệnh, nhất định che giấu giúp tỷ tỷ ta một hai.
“Tỷ tỷ chỉ là giận ta, không phải giận hôn sự này, càng không phải giận ân điển của nương nương.”
Mẫu thân đi tới đỡ nàng:
“Uyển Nhi của mẫu thân, con đâu có làm sai gì. Đứa nhỏ này đúng là quá lương thiện.”
Muội muội không chịu đứng dậy.
Nàng quay đầu nhìn ta một cái:
“Tỷ tỷ, nếu tỷ thật sự không nuốt trôi cơn giận này, tỷ đ.á.n.h ta mắng ta cũng được, Uyển Nhi tuyệt đối không phản kháng.”
Ánh mắt Thôi ma ma nhìn muội muội đã mang theo chút thương xót:
“Nhị cô nương mau đứng lên đi, dưới đất lạnh.”
Còn ta đứng giữa sảnh.
Ta chỉ nói một câu: “Ta không muốn gả.”
Ánh mắt tất cả mọi người trong phòng nhìn ta đều mang theo bất mãn và ghét bỏ.
Trong lòng ta bỗng nhiên bình tĩnh lại.
“Ma ma khi đến đã nói rất rõ, hôm ấy nương nương ban hai cây trâm cho gia mẫu, xem như lễ đầu định thân với tam hoàng t.ử và lục hoàng t.ử.”
Ta quay đầu nhìn lên tóc muội muội, hai cây trâm sáng loáng đang được cắm ở đó:
“Nay hai cây trâm này đều ở trên đầu muội muội, vậy chính là hai hôn sự đều đã nhận.”
Ánh mắt Thôi ma ma chuyển đến tóc muội muội, đuôi mày hơi động.
Ánh mắt mẫu thân hoảng loạn lóe lên.
Ta không đợi bà mở miệng, tiếp tục nói.
“Lễ đầu định thân ta chưa nhận, giá y cũng không phải do ta mặc. Hôn sự này, thần nữ không dám mạo nhận.”
Mặt mẫu thân đỏ bừng lên, giọng cũng biến điệu.
“Con câm miệng cho ta! Chẳng qua chỉ là một cây trâm thôi!”
“Chẳng qua chỉ là một cây trâm?”
Giọng Thôi ma ma rất lạnh.
Cứng rắn đóng băng lời mẫu thân trong cổ họng.
“Lão nô vốn không nên nhiều lời. Nhưng vẫn cảm thấy phải nhắc một câu.”
“Nương nương hôm ấy đã nói rõ, trâm cài làm vật định thân, hai vị cô nương mỗi người định một mối hôn sự riêng. Nay đồ mặc trên người, đồ cài trên đầu đều ở trên người nhị cô nương.”
“Nương nương coi trọng quy củ nhất. Nếu chuyện này bị hỏi tới, lão nô thật sự không dễ hồi đáp.”
Mẫu thân mặt trắng bệch, cười làm lành.
“Chỉ là các cô nương trong nhà đùa giỡn thôi, Uyển Nhi cũng có lòng tốt, muốn giúp thử một chút.”
Thôi ma ma lạnh lùng cười một tiếng:
“Nhị cô nương, giá y là tú nương trong cung may theo số đo của đại cô nương. Thân hình cô thấp hơn đại cô nương một đoạn, có thể thử giúp nàng cái gì?”
Muội muội há miệng, không nói được lời nào.
Đoạn váy quá dài kia vẫn còn kéo lê dưới đất, dính đầy bụi.
Kiếp trước, khi Thẩm Uyển Nhi mặc thử, viên trân châu ở tay áo bị móc rơi.
Vạt váy bị giẫm bung chỉ lại còn bẩn, vết son ở cổ áo giặt thế nào cũng vẫn lưu màu.
Khi ta mặc nó xuất giá, hỉ ma ma trong cung nhìn thấy ta, vẻ mặt khinh thường.
Lúc đó mẫu thân nói:
“Chuyện lớn cỡ nào đâu, muội muội con cũng không cố ý. Chẳng lẽ con còn muốn để muội muội con mặc giá y bẩn đi xuất giá sao?”
Kiếp trước ta trăm bề nhường nhịn.
Nay nhìn dáng vẻ luống cuống của Thẩm Uyển Nhi.
Ta mới hiểu.
Hóa ra không phải không thể tranh, chỉ là kiếp trước ta quá nhu nhược, không dám tranh.
“Thôi ma ma.”
Ta chỉnh lại vạt áo hành lễ, tư thái cung kính.
“Thần nữ cả gan muốn nhờ ma ma hồi cung truyền một câu với nương nương.”