Yến Quyết Minh đột nhiên gầm lên.
Thẩm Uyển Nhi bị dọa run lên.
Yến Quyết Minh trong nháy mắt như già đi mười mấy tuổi:
“Thẩm Thanh Đường, ta chỉ muốn cưới nàng. Người khác ghét nghèo yêu giàu, mưu đồ thân phận của ta, chỉ có nàng là thật lòng thật dạ đối với ta.”
Khi hắn nói lời này, hốc mắt vậy mà hơi đỏ.
“Ta và Uyển Nhi làm những chuyện này chỉ là muốn khiến hôn ước của nàng bị hủy. Để ta có thể đi cầu phụ hoàng ban hôn lại cho nàng và ta.”
Yến Cẩn Hành đi đến trước mặt ta, kéo giãn khoảng cách giữa ta và Yến Quyết Minh.
Hắn đã tháo lớp ngụy trang từ lâu, lộ ra gương mặt diễm lệ.
“Tam ca, huynh nói xem nếu phụ hoàng biết huynh dùng thủ đoạn hạ lưu như vậy tính kế vị hôn thê của huynh đệ, phụ hoàng sẽ nghĩ thế nào?”
Cả triều văn võ đều biết, thánh thượng ghét nhất là huynh đệ tương tàn.
Năm đó Khánh vương chính vì vu hãm huynh đệ mà bị giam ở Tông Nhân phủ, đến nay vẫn chưa được thả ra.
“Lục đệ.”
Yến Quyết Minh thật sự sốt ruột.
“Ngươi và ta là huynh đệ một nhà, hà tất…”
“Huynh đệ một nhà?”
Yến Cẩn Hành gõ quạt xếp vào lòng bàn tay.
“Vậy khi Thẩm Uyển Nhi hãm hại tỷ tỷ nàng ta, sao không nghĩ đến tỷ muội một nhà?”
Sắc mặt Hầu lão phu nhân lạnh lẽo:
“Chuyện hôm nay, lão thân nhất định sẽ bẩm rõ với thánh thượng, cho người có mặt một lời giải thích. Còn Thẩm nhị cô nương, đi cùng lão thân một chuyến đi.”
Thẩm Uyển Nhi nghe thấy lời này, nàng quỳ bò về phía mẫu thân:
“Mẫu thân! Mẫu thân cứu con!”
Mẫu thân đứng ở đó, cả người như bị rút mất hồn phách.
“Mẫu thân…”
Ta nhìn Yến Quyết Minh cứng đờ như khúc gỗ, khẽ cười:
“Điện hạ bây giờ còn cảm thấy ta và muội muội mặc cùng một bộ y phục là khác nhau như mây với bùn không?”
Khi Thẩm Uyển Nhi bị Hầu lão phu nhân đưa vào cung, nàng khóc đến xé gan xé phổi, vừa cào vừa đ.á.n.h tam hoàng t.ử, nói là tam hoàng t.ử hại nàng.
Hoàng hậu ngay cả gặp mặt cũng không gặp, liền hạ phán phạt: thứ nữ họ Thẩm phẩm hạnh bất chính, nể tình tuổi còn nhỏ, đưa vào Tĩnh An am cạo tóc khổ tu, cả đời không được ra ngoài.
Tam hoàng t.ử Yến Quyết Minh cũng chẳng có kết cục tốt.
Thánh thượng ở ngự thư phòng ném vỡ một nghiên mực Đoan Khê, mắng hắn bị mỡ heo che tim, ngay tại chỗ phế làm thứ dân, lưu đày đến Lĩnh Nam, không có chiếu chỉ không được hồi kinh.
Tin tức truyền đến Thẩm gia, mẫu thân ngất xỉu tại chỗ.
Tỉnh lại sau đó, bà xông vào viện của ta:
“Thanh Đường, mẫu thân cầu con. Con đi cầu hoàng hậu nương nương đi. Uyển Nhi từ nhỏ được nuông chiều, trong am đường khổ cực, nó chịu không nổi đâu.”
Ta cúi đầu nhìn tóc mai đã hoa râm của bà.
“Mẫu thân. Ta vẫn luôn muốn hỏi, vì sao người luôn thiên vị muội muội?”
“Nếu hôm đó kế mưu của muội muội thành công, người bị hủy trong sạch là ta, người cũng sẽ giống như hôm nay cầu ta mà đi cầu muội muội sao?”
“…”
Tiếng khóc của mẫu thân im bặt.
Bởi vì đáp án bà rất rõ, ta cũng rất rõ.
Sẽ không.
Ta gỡ từng ngón tay bà đang túm lấy ta ra:
“Đưa phu nhân về phòng.”
Sau đó, bà có chút điên dại. Bà luôn một mình ngồi dưới hành lang:
“Cái này cho Uyển Nhi, cái này cho Thanh Đường, không không không, cái này cho Uyển Nhi…”
Hạ nhân trong phủ nói, phu nhân e là mắc chứng điên loạn.
Ta nghe xong, chỉ ừ một tiếng.
Không đi thăm bà.
Sau khi ta và Yến Cẩn Hành thành thân.
Ta mới biết, tiểu khất cái kiếp trước ta cứu chính là hắn sau khi dịch dung.
Hắn vốn muốn đi trải nghiệm dân sinh, không ngờ bị địa đầu xà đ.á.n.h đến nửa c.h.ế.t nửa sống.
Là ta từ trên xe ngựa nhìn thấy, cứu hắn, đưa hắn đến y quán.
Giọng hắn trong trẻo:
“Sau đó ta hỏi thăm khắp nơi mới biết nàng và tam ca đã định thân. Về sau ta vân du bốn bể, nhưng vẫn sẽ nhớ đến Thanh Đường tỷ tỷ lương thiện trong đêm mưa năm ấy.”
“Hôm ấy trong cung yến, nàng cười tươi rạng rỡ, ta tưởng nàng rất hạnh phúc.”
Hắn nắm tay ta, mười ngón đan c.h.ặ.t.
“Không ngờ sau khi nàng c.h.ế.t, hắn nhanh ch.óng cưới muội muội nàng.”
“Cảm tạ trời xanh đã cho ta cơ hội làm lại một lần.”
Mùa xuân năm Khánh quốc thứ bốn mươi hai, thánh thượng nhường ngôi cho lục hoàng t.ử Yến Cẩn Hành.
Ngày đại điển đăng cơ, ta đứng bên cạnh hắn, mặc phượng bào, nhận triều bái của bá quan.
Hắn nắm tay ta, ghé sát tai ta, hạ giọng nói:
“Hoàng hậu nương nương, hai đấu hai, chúng ta toàn thắng.”
Ta không nhịn được, bật cười trước mặt bá quan.
Sử sách ghi lại: Thành Đức hoàng hậu, được đế vương vô cùng yêu thương. Suốt đời hậu cung bỏ trống. Mỗi khi bàn chính sự, đế vương tất mời hoàng hậu cùng ngồi, người đời gọi là “Song thánh lâm triều”.
— Hết —
GIỚI THIỆU TRUYỆN
a vừa tẩn Tam hoàng t.ử một trận tơi bời.
Không phải luận bàn võ nghệ, cũng chẳng phải ngộ thương, mà là ta đơn phương đè hắn xuống đất mà đ/ á/nh.
Tam hoàng t.ử mặt mũi bầm dập, sưng vù làm ầm ĩ lên tận ngự tiền, khóc lóc t.h.ả.m thiết còn hơn cả bá quan văn võ bị xét nhà:
"Phụ hoàng, ả dĩ hạ phạm thượng, ẩu đả b/ ạo hà/ nh trữ quân!"
Văn võ mãn triều đồng loạt quay sang nhìn ta, chỉ chực chờ Hoàng thượng hạ lệnh lôi ta ra ngoài ch/é/ m đ/ ầu.
Chính ta cũng thấy lần này mình ch ec chắc rồi.
Nào ngờ, Hoàng thượng chằm chằm nhìn mặt ta một hồi lâu, bỗng buông tiếng thở dài.
Sau đó quay sang mắng nhiếc Tam hoàng t.ử:
"Ngươi hẹp hòi tính toán chi li như thế để làm gì?"
Tam hoàng t.ử ngẩn người.
Ta cũng ngây ngẩn cả ra.