Mọi người ồ lên kinh ngạc.
Giang Tâm Nguyệt rơm rớm nước mắt, đã sợ đến mức bật khóc.
"Công chúa điện hạ, thiếp không cố ý đâu ạ!"
Thanh Hà công chúa vẻ mặt có chút không vui.
"Cây đàn này truyền từ ba trăm năm trước đến nay, vậy mà lại bị ngươi đ.á.n.h đứt dây."
Giang Tâm Nguyệt chực khóc, đưa ánh mắt cầu cứu về phía Lý Yến.
Ánh mắt Lý Yến lướt qua phía ta, hệt như vơ được cọc cứu mạng, vội vã cất lời:
"Điện hạ, vị hôn thê của thần hôm nay có mang theo một cây đàn, làm từ gỗ ngô đồng trăm năm, thần nguyện dâng nó cho điện hạ, liệu có thể không trách tội Giang cô nương nữa chăng?"
Thanh Hà công chúa vốn dĩ chỉ có chút không vui.
Nghe thấy lời này, thần sắc liền trở nên kỳ quặc: "Ngươi muốn lấy đàn của vị hôn thê ngươi, để gánh tội cho Giang cô nương này sao?"
Lý Yến thản nhiên gật đầu: "Điện hạ có điều chưa biết, Giang cô nương là ân nhân cứu mạng của thần, Yểu Yểu lại là vị hôn thê của thần, tự nhiên phải cùng tiến cùng lùi với thần, chỉ là một cây đàn thôi, nàng ấy không hẹp hòi thế đâu."
Lời vừa dứt, hắn lại hạ giọng bảo ta: "Nếu lúc đó nàng chịu cho Tâm Nguyệt mượn đàn, thì đã chẳng xảy ra chuyện này rồi, đây là do nàng nợ nàng ấy đấy."
Ta sắp sửa bị cái logic vô lý này của hắn làm cho tức cười.
Công chúa thần sắc khó đoán: "Bản công chúa lâu ngày không về kinh, rốt cuộc lại không biết ngươi chui đâu ra một cô ân nhân cứu mạng, còn nữa — hóa ra ngươi và Triệu gia cô nương có đính ước cơ đấy."
Lý Yến sững người, giải thích: "Tuy chỉ là lời đính ước miệng hồi bé, nhưng chẳng bao lâu nữa, hai nhà sẽ chính thức bàn tính chuyện cưới xin thôi ạ."
Thanh Hà công chúa ngân dài giọng điệu: "Ồ? Hóa ra chỉ là đính ước miệng thôi sao —"
Bà lấy quạt che miệng: "Tiểu lang quân này, Triệu gia cô nương đã mười sáu rồi, ngươi cũng chẳng buồn sốt sắng, không sợ vị hôn thê bị người ta cướp mất sao?"
Lý Yến ngẩn ra.
Một lúc sau liền nhếch môi cười: "Làm sao có thể thế được."
"Thần và Yểu Yểu là thanh mai trúc mã, không gả cho thần thì nàng ấy còn gả được cho ai nữa chứ?"
Công chúa mỉm cười, không nói thêm lời nào.
Cũng chẳng bảo sẽ xử phạt Giang Tâm Nguyệt.
Chỉ bảo bản thân đã mệt rồi.
Mọi người biết ý xin lui.
Ta lại bị nữ tỳ của công chúa phủ giữ chân lại.
Đình đài thủy tạ, cây cối rợp bóng mát.
Vị công t.ử áo đen đứng dưới bóng cây.
Nghe thấy động tĩnh, hắn quay người lại.
Hôm công chúa phủ gửi thiệp mời, vị ma ma đưa thiệp cười nói rất khách khí.
Bảo rằng công chúa muốn nghe ta gảy đàn.
Lại muốn xem thử tay nghề thêu thùa của ta.
Trong lòng ta mơ hồ đã có linh cảm.
Giờ đây Trình Vọng Chu đứng ngay trước mặt ta.
Ta cũng chẳng e ấp ngượng ngùng.
Chỉ là lúc đưa chiếc túi gấm sang, có chút ngại ngùng.
"Đa tạ công t.ử, đã giúp ta hai lần."
Trình Vọng Chu nhận lấy, cẩn thận buộc vào bên hông.
"Đẹp lắm, ta rất thích."
...
Không ngờ hắn lại có thể mở mắt nói dối ngọt xớt thế này.
Chỉ là thắc mắc trong lòng ta vẫn chưa được giải đáp.
Trình Vọng Chu ho nhẹ một tiếng, ánh mắt có chút lảng tránh: "Chúng ta hồi nhỏ từng gặp nhau rồi đấy, lúc đó nàng cũng từng giúp ta."
Ta vò đầu bứt tai nhớ lại.
Mấy năm nay, những việc ta làm không được thùy mị cho lắm.
Ngoài việc giúp Lý Yến đ.á.n.h người ra.
Hình như chỉ có nước trèo cây cứu một bé gái trắng trẻo đáng yêu.
Khoan đã —
Ta giật mình thốt lên: "Ngươi là bé gái đó sao?"
Vành tai Trình Vọng Chu đã đỏ lựng lên rồi. Ngượng ngùng hệt như nghiến răng thốt ra từng chữ:
"Thuở nhỏ thân thể ta yếu ớt, mẫu thân nghe theo lời vị đạo sĩ, mới nuôi ta như con gái vài năm."
Ta không nén nổi, bật cười "phụt" một tiếng:
"Hóa ra là ngươi!"
Trình Vọng Chu đành buông xuôi nhắm tịt mắt lại: "Muốn cười thì cứ cười đi."
Như nhớ ra điều gì.
Hắn lại chợt mở bừng mắt, nghiêm túc nhấn mạnh: "Vị đạo sĩ đó chính là sư phụ sau này của ta đấy."
"Thân thể ta bây giờ, chẳng yếu ớt chút nào đâu."
Ta cùng Trình Vọng Chu nhắc lại chuyện xưa.
Ta vẫn còn nhớ, bé gái năm đó là vì muốn đưa chú chim nhỏ bị gió thổi rơi trở lại tổ.
Thế nhưng leo lên cây rồi lại chẳng dám tuột xuống.
"Nắm c.h.ặ.t lấy tỷ, tỷcõng em xuống."
"Trèo cây móc trứng chim việc này tỷ làm suốt ở biên cương, yên tâm đi, tuyệt đối không để em ngã đâu."
"Tỷ giỏi thật đấy, biên cương là ở đâu thế, có xa lắm không?"
Trình Vọng Chu thuở nhỏ ánh mắt sáng quắc, mặt đầy vẻ ngưỡng mộ nhìn ta.
Rồi nhanh ch.óng bị một đàn ma ma cùng nữ tỳ như gặp đại địch bế đi mất.
Về sau, hắn sang tìm ta chơi ròng rã mấy ngày liền.
Nhưng rồi một ngày bỗng nhiên lại không thấy sang nữa.
Lúc đó ta còn buồn mất một thời gian dài.
Trình Vọng Chu bảo: "Là sư phụ muốn dắt ta đi, ta có gửi thư cho nàng, nhưng nàng không hồi âm."
Ta có chút giật mình, hoàn toàn chẳng nhớ nổi có vụ thư từ gì cả.