Mượn Vận

Chương 6

Tôi nhấp ngụm trà ngon, thong thả chờ đợi, không hề vội vã.

Qua gần nửa tiếng, cuối cùng ông cụ Cố cũng để đám bảo vệ rời đi, gọi Tiền Mãn Mãn đang quấn băng gạc ở n.g.ự.c đến cùng quỳ xuống trước mặt tôi.

"Dựa vào cái gì?" Tiền Mãn Mãn gầm lên.

"Không dựa vào gì cả, cô làm sai chuyện, thì phải quỳ xuống xin lỗi. Ba ngày trước, tôi đã cảnh cáo cô rồi." Ông cụ Cố nheo mắt, giọng điệu mang theo sự đe dọa.

"Đã nói đó chỉ là trung gian nhầm đơn, chuyện dời mộ này, nếu không phải trung gian làm sai, ai muốn đi quấy rầy sự yên nghỉ của người thân mình chứ?" Tiền Mãn Mãn vẫn khăng khăng giữ cách nói này, khi nói chuyện là bộ mặt bạch liên hoa bướng bỉnh tiêu chuẩn.

Nhưng lần này, Cố Nam An không đau lòng, cũng không đứng ra bảo vệ cô ta nữa, ngược lại nói: "Mãn Mãn, nghe anh, dập đầu xin lỗi đi."

Cố Nam An không màng đến chân còn đang bó bột, khó khăn đứng dậy chuẩn bị quỳ xuống.

"Có phải họ dùng mê tín dị đoan gì đó tẩy não anh rồi không? Cố Nam An, trước đây anh không phải như vậy." Tiền Mãn Mãn gào thét trong tuyệt vọng.

"Lúc trước anh nói muốn bảo vệ em cả đời, không để em chịu chút ấm ức nào, anh là đồ hèn nhát!"

Tiếng gào thét này khiến động tác của Cố Nam An khựng lại.

8

"Cố Nam An, bây giờ là thời đại khoa học, cha anh mở miệng gọi một người phụ nữ bằng tuổi chúng ta là bà Cô, chẳng lẽ anh cũng muốn gọi theo sao?"

"Anh gọi ra miệng được sao?"

"Anh tự nghĩ xem điều này có hợp lý không?"

“Ông Cố, có phải người đàn bà này tẩy não ông rồi không, bây giờchúng ta là thời đại khoa học, bất cứ việc gì cũng phải nói đến khoa học, ông không thể tiếp tục duy trì mê tín dị đoan như trước đây nữa."

Tôi nhấp một ngụm trà.

Phải nói là, xem màn độc thoại này cũng khá thú vị.

Ông cụ Cố tức đến mức mặt mày xanh mét, ông ta giận dữ gọi bảo vệ dùng khăn bịt miệng Tiền Mãn Mãn lại rồi quay người cung kính quỳ xuống trước mặt tôi: "Trẻ con không hiểu chuyện, hoàn toàn là nói bậy, bà Cô xin đừng để bụng."

Tôi đang vội đi ngủ, đâu có thời gian mà so đo.

Sau khi ông cụ Cố không thể nhịn được nữa mà ép hai người quỳ xuống xin lỗi tôi, tôi lấy từ trong người ra hai túi giấy đỏ.

Đó là thứ dùng để hấp thụ uế khí.

"Chắt ngoan, để sát người, bảy ngày sau lấy ra đốt là được."

Sắc mặt hai người này như bảng màu, tôi cũng xem chán vở kịch này rồi, bảo lão gia t.ử đưa tôi đi chọn đồ bồi táng.

Mộ phần bây giờ ngày càng nhỏ, tôi là một Hoạt thi vạn năm, cũng phải sống theo phong cách tối giản.

Nhưng mộ địa của tôi bị xác tươi nằm vào, tôi chọn đồ bồi táng ba ngày, tiện thể tản bớt mùi.

Ngày thứ bảy, khi lão gia t.ử đưa tôi đi an táng, bên trong lại vẫn còn người nhà họ Tiền đang nằm đấy.

Đầu tôi đau như b.úa bổ.

Ánh mắt nhìn ông cụ Cố cũng không còn hiền hòa như trước.

"Đây là việc ông làm đấy à?"

"Xin lỗi, bà Cô, tôi đi điều tra ngay." Ông cụ Cố sợ đến mức mồ hôi hột to như hạt đậu lăn dài trên trán.

Tiền Phú Thương lại dẫn người đến dời mộ.

"Cô gái, tôi đã nói bảy ngày nhất định dời, cô không cần vội, nhà họ Tiền chúng tôi là người giữ chữ tín nhất."

Ông cụ Cố định xông lên động thủ, bị tôi ngăn lại.

"Tự làm bậy không thể sống."

Ông cụ Cố tức đến mặt mày tím tái, ông ta hận lắm.

Rõ ràng ba ngày trước đã bảo người ta dời mộ rồi, nhưng giờ ông ta còn gì mà không rõ nữa.

Ngôi mộ nhà họ Tiền dời ba ngày trước, căn bản không phải là ngôi mộ tôi đã chọn.

Khi người nhà họ Tiền dời mộ rời đi, còn đắc ý khoe với tôi ngũ cốc của họ, hạ thấp giọng bên tai tôi: "Đây là cái giá cô bắt nạt con gái tôi."

Đêm đó, người nhà họ Tiền đã nấu số ngũ cốc đó thành một bát cháo thơm ngọt mềm dẻo.

Mà Cố lão đầu cũng điều tra ra, ba ngày trước, ngôi mộ mà người nhà họ Tiền dẫn họ đi dời là của một gia tộc hào môn ở Kinh Đô.

Ném tổ mộ của một thế gia truyền thừa trăm năm vào một ngôi mộ mới nhỏ hẹp.

Cố lão đầu sợ đến mức vội vàng dời tổ tông người ta về, nhưng vẫn muộn, thế gia vẫn biết tin dời mộ, không chỉ kiện cả nhà họ Tiền và nhà họ Cố ra tòa, còn ra tay trừng phạt việc hợp tác kinh doanh của hai nhà.

Nhà họ Cố dù sao cũng là giàu nhất thành phố, nghiệp vụ nhiều, trừng phạt thế nào cũng chỉ là chuyện nhỏ.

Huống hồ nhà họ Cố cũng là nạn nhân trong chuyện này, thế gia chỉ cảnh cáo một phen rồi thôi.

Nhưng nhà họ Tiền không chỉ là chủ mưu, bản thân còn là gia tộc hạng bét, thế gia vừa ra tay, nhà họ Tiền liền bị đè bẹp, trực tiếp tuyên bố phá sản nợ nần.

Nợ nần mấy trăm triệu, theo tình hình hiện tại của người nhà họ Tiền, có đi làm từ thời Tần cũng không trả nổi.

Họa vô đơn chí, túi độn n.g.ự.c của Tiền Mãn Mãn bị vỡ dẫn đến nhiễm trùng, trực tiếp vào ICU cấp cứu.

Dù có nhà họ Cố chi tiền cứu chữa, sau khi cứu sống, vì vấn đề hormone, dáng người cô ta trở nên béo phì, da dẻ đen sạm, mặt đầy mụn, coi như đã hoàn toàn biến thành một người khác.

"Anh Cố, chắc chắn là người đàn bà đó đã yểm bùa lên túi giấy đỏ, là cô ta nguyền rủa em biến thành thế này."

Tiền Mãn Mãn khó lòng chấp nhận hình ảnh hiện tại, không chỉ xé nát túi giấy đỏ của mình, còn muốn xông qua giúp Cố Nam An xé nát túi của hắn ta.

Chương 6 - Mượn Vận - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia