Điều này khiến mặt Lương Hải Ba nhanh ch.óng xuất hiện những vết m-áu, cậu ta ngay cả tiếng cầu xin cũng không thốt ra được.

“Lương Nhuệ!"

“Mày muốn ch-ết à?

Mày định đ-ánh ch-ết Hải Ba nhà tao sao?

Cái đồ thấp hèn nhà mày đền nổi không?"

Mẹ của Lương Hải Ba đi đổ r-ác ra, không ngờ lại thấy con trai đáng lẽ phải đi học lại bị cái đồ thấp hèn Lương Nhuệ này đè xuống đất đ-ánh.

Bà ta lao tới định túm tóc Lương Nhuệ nhưng lại bị Lương Nhuệ đ-á một cái văng ra xa.

Đ-á cho Trần Hồng Kiều nửa ngày không hoàn hồn nổi, ôm ng-ực nằm trên đất kêu gào t.h.ả.m thiết.

“G-iết người rồi."

“G-iết người rồi bà con ơi!"

Tiếng kêu này khiến hàng xóm láng giềng xung quanh đều đổ ra xem, cả Lương Thu Nhuận đang thu dọn đồ chuẩn bị đi làm cũng vậy.

Anh mặc áo sơ mi Đắc-lân, xách cặp công văn đang định ra cửa.

Nghe thấy động tĩnh liền ra xem, thấy ngay cảnh tượng hỗn loạn trước cửa.

Lương Thu Nhuận khẽ nhíu mày, sải bước đi tới trước mặt Lương Nhuệ, không thèm nhìn cháu trai mà việc đầu tiên là hỏi Lương Nhuệ.

“Có bị thương không?"

Lương Nhuệ lắc đầu, vẻ mặt đầy khinh thường:

“Cái loại phế vật này, một mình con đ-ánh ba thằng."

Lời này nói ra thực sự quá khó nghe.

Trần Hồng Kiều nổi giận:

“Thu Nhuận, chú nghe xem Lương Nhuệ nhà chú nói cái gì thế?

Hải Ba nhà chị là phế vật, vậy nó thì sao?

Nó không phải sao?

Một đứa chỉ biết hút thu-ốc, đ-ánh nh-au, trốn học!

Nó có tư cách gì mà bảo Hải Ba nhà chị là phế vật?"

“Hơn nữa, con trai chú vẫn đứng đây sờ sờ, người bị thương là chị và Hải Ba nhà chị."

“Thu Nhuận, chú dạy con kiểu gì thế?

Giữa thanh thiên bạch nhật ngay trước cửa nhà mà nó cũng dám h-ành h-ung đ-ánh người, sau này ra khỏi trường chắc nó còn g-iết người phóng hỏa mất!"

Lương Thu Nhuận:

“Chị dâu, chuyện đầu đuôi chưa hỏi rõ ràng, mà đã oán trách một người như vậy thì có vẻ không đúng lắm?"

Trần Hồng Kiều:

“Còn chưa đủ rõ sao?

Hải Ba nhà chị bị đ-ánh nằm bẹp trên đất không cử động nổi, còn Lương Nhuệ nhà chú vẫn đứng đây nói lời mỉa mai."

Lương Thu Nhuận chẳng thèm để tâm đến những gì chị dâu Trần Hồng Kiều nói, anh quay sang nhìn Lương Nhuệ:

“Con nói đi, chuyện là thế nào?"

Anh chỉ tin lời Lương Nhuệ.

Lương Nhuệ im bặt, miệng kín như bưng.

Cậu không muốn nói cho Lương Thu Nhuận biết cậu bị người ta mắng là đồ con hoang.

Cậu cũng không muốn nói cho Lương Thu Nhuận biết cậu nổi giận đ-ánh người là vì Lương Hải Ba nói mẹ kế sẽ hành hạ cậu.

Lương Nhuệ có lòng tự trọng của mình.

Cậu không mở miệng, hiện trường rơi vào im lặng.

“Nó không nói thì để tôi nói cho."

Trần Hồng Kiều ba câu hai lời:

“Tôi ra ngoài đổ r-ác thì thấy cái thằng sói con Lương Nhuệ này đè Hải Ba nhà tôi xuống đất đ-ấm túi bụi, tôi vào can ngăn thì nó đ-á luôn cả tôi văng ra ngoài."

Lương Thu Nhuận nghe xong, anh không hề nghe một phía mà lại một lần nữa hướng về phía Lương Nhuệ xác nhận:

“Có đúng như vậy không?"

Anh chỉ tin lời con trai.

Lương Nhuệ vẫn không nói gì.

Kể từ khoảnh khắc anh xuất hiện, Lương Nhuệ giống như một con trai đóng c.h.ặ.t vỏ.

Hoàn toàn không hợp tác.

Thái độ phản kháng của cậu cũng khiến Lương Thu Nhuận thoáng hiện vẻ không hài lòng:

“Lương Nhuệ."

“Trả lời ba, có phải như vậy không?"

Lương Nhuệ hếch cổ, vẻ mặt bướng bỉnh:

“Có đúng hay không có quan trọng không?"

“Dù sao đ-ánh thì con cũng đ-ánh rồi, nếu ba chê con thì cứ đuổi con đi!"

Chuyện này—

Lương Thu Nhuận nhìn Lương Nhuệ như vậy, trong lòng anh cảm thấy bất lực hơn cả.

Đi qua mưa b.o.m bão đ-ạn trên chiến trường, Lương Thu Nhuận không sợ.

Trong công việc bị gây khó dễ, gặp phải sự cố hay áp lực lớn đến mấy, Lương Thu Nhuận cũng không sợ.

Anh chỉ sợ điều này, anh không dạy bảo nổi Lương Nhuệ.

Trơ mắt nhìn cậu trở nên như thế này.

Anh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đuổi cậu đi.

Trong khoảnh khắc này.

Lương Thu Nhuận nghĩ rất nhiều, cuối cùng dừng lại ở một ánh mắt thất vọng.

Anh không thèm nhìn Lương Nhuệ nữa, cũng không hỏi ý kiến cậu nữa.

Bởi vì lúc này Lương Nhuệ đang rất nổi loạn.

Càng hỏi cậu càng sẽ không nói.

Lương Thu Nhuận nén mọi cảm xúc, anh quay sang nói với chị dâu Trần Hồng Kiều:

“Chị dâu, dù bất kể lý do gì thì việc Lương Nhuệ đ-ánh người cũng là sai, em thay mặt nó xin lỗi anh chị."

Trần Hồng Kiều không bằng lòng:

“Hải Ba nhà chị bị thương nặng thế này, tiền thu-ốc men không biết bao nhiêu cho đủ."

Lương Thu Nhuận đã lấy từ trong cặp công văn ra năm tờ mười tệ mới tinh đưa qua trước khi bà ta dứt lời:

“Đây là tiền thu-ốc men và phí bồi thường."

Thế này thì mắt Trần Hồng Kiều sáng lên, bà ta không nói hai lời nhận ngay lấy tiền, liếc nhìn Lương Nhuệ một cái:

“Tôi là nể tình chỗ người thân mới không truy cứu đấy, nếu có lần sau thì không phải cứ có tiền là giải quyết xong đâu."

Nhà chi cả bọn họ không giàu có như Lương Thu Nhuận.

Chút tiền thu-ốc men này bằng cả tháng lương của chồng rồi, Trần Hồng Kiều tự nhiên là không khách sáo.

Chỉ là lời bà ta vừa dứt, Lương Nhuệ liền cười lạnh:

“Tham tiền thì bảo là tham tiền, còn nói vẻ cao thượng thế."

“Cái này có khác gì vừa làm đĩ vừa lập bàn thờ không?"

Lời của cậu ngay lập tức lột trần lớp mặt nạ che đậy trên người Trần Hồng Kiều, mặt bà ta lập tức trở nên khó coi.

Chỉ là bà ta còn chưa kịp mở miệng.

Lương Thu Nhuận liền nói:

“Chị dâu, anh cả sắp ra đi làm rồi đấy."

Lời này vừa thốt ra, mặt Trần Hồng Kiều biến sắc, đỡ con trai Lương Hải Ba rời đi ngay lập tức.

Họ vừa đi.

Chỉ còn lại hai cha con.

Lương Thu Nhuận nhìn Lương Nhuệ, lòng đầy mệt mỏi:

“Lương Nhuệ, đừng gây chuyện nữa được không?"

Lương Nhuệ vốn dĩ có chút hối hận, nghe thấy lời này liền cười lạnh một tiếng.

Thấy cậu như vậy, Lương Thu Nhuận càng cảm thấy sự thất bại trong giáo d.ụ.c của mình, anh nhìn cậu, ánh mắt bất lực, giọng điệu kiên định:

“Ba sẽ tìm cho con một người mẹ kế."

Gia đình họ có lẽ cần một người vợ hiền thục ôn hòa, cũng cần vai trò của một người mẹ.

Anh nghĩ.

Sự xuất hiện của một đồng chí nữ dịu dàng hiền thục có lẽ sẽ trung hòa được sự căng thẳng giữa anh và Lương Nhuệ.

Nghe thấy vậy.

Lương Nhuệ mím c.h.ặ.t môi, vẻ mặt càng thêm kiêu ngạo, cau có đến cực điểm:

“Muốn tìm thì cứ tìm, con vô can."

Sau khi rời khỏi nhà.

Lương Nhuệ không đi học mà trốn học.

Dẫn theo hai đàn em Dương Hướng Đông và Hầu Tiểu Nam, ba người cùng đi đến khu đại tạp viện ở ngõ Thủ Đăng.

Thành thực mà nói.

Họ chưa bao giờ đến một nơi chật chội như thế này.

Lối đi trong đại tạp viện không bị dựng lán chống động đất thì cũng chất đầy những đống than tổ ong, gần như không có chỗ đặt chân.

“Anh Nhuệ, điều kiện nhà mẹ kế tương lai của anh kém thế sao?"

Bất kể là Dương Hướng Đông hay Hầu Tiểu Nam, cha mẹ họ đều là nòng cốt của xưởng thịt, cũng có thể coi là lãnh đạo.

Từ lúc biết chuyện họ đã ở nhà tập thể rồi, tuy cũng chật chội nhưng hoàn toàn khác với khu đại tạp viện lộn xộn này.

Lương Nhuệ cũng vậy, điều kiện nhà cậu tốt hơn, cậu theo Lương Thu Nhuận từ năm ba tuổi, lúc đầu ở trong quân đội, sau này về thủ đô thì ở nhà tứ hợp viện.

Căn tứ hợp viện rộng gần tám trăm mét vuông chỉ có cậu và cha ở.

Cho nên, Lương Nhuệ cũng là lần đầu tiếp xúc với môi trường kém như vậy, cậu nhíu mày:

“Lộn xộn chút cũng tốt, lộn xộn chứng tỏ ở đây nghèo, biết đâu cô ta sẽ đồng ý."

Lương Nhuệ đưa năm mươi tệ trên người cho Dương Hướng Đông:

“Làm theo những gì anh đã dạy chú."

Dương Hướng Đông vẫn còn vài phần thấp thỏm:

“Anh Nhuệ, ngộ nhỡ cô ấy không đồng ý thì sao?"

Lương Nhuệ:

“Thế thì thêm tiền, giới hạn của anh là một trăm tệ."

Bản thân cậu cũng có chút tiền riêng.

“Thế nếu một trăm tệ mà vẫn không đồng ý thì sao?"

Dương Hướng Đông vẫn chưa hỏi xong.

Lương Nhuệ đã đ-á cậu ta một cái:

“Đừng có làm giảm nhuệ khí của mình nữa, chú còn chưa đi hỏi, sao chú biết cô ta sẽ không đồng ý?"

Dương Hướng Đông lầm bầm lẩm bẩm một câu, rốt cuộc cũng đi về phía trước.

Lương Nhuệ không vào trong mà nấp sau cánh cửa lớn màu đỏ thẫm, vị trí này rất tốt, tuy không nhìn thấy người bên ngoài nhưng lại có thể nghe thấy cuộc đối thoại của đôi bên.

Sau khi vào đại tạp viện, Dương Hướng Đông hỏi từng nhà một:

“Xin hỏi, nhà họ Giang ở đâu ạ?"

“Cháu tìm Giang Mỹ Lan."

Sau khi hỏi được.

Dương Hướng Đông liền đứng đợi ở bên ngoài.

Trong nhà họ Giang.

Giang Mỹ Thư và Giang Mỹ Lan nhìn nhau:

“Là em ra ngoài hay chị ra ngoài?"

Thân phận của hai người đã tráo đổi cho nhau rồi, thực ra có thể nhận ra rất rõ ràng.

Giang Mỹ Lan suy nghĩ một lát:

“Em đi đi, sau này em là Giang Mỹ Lan, cứ ra hỏi xem có chuyện gì trước đã."

Giang Mỹ Thư gật đầu, một lát sau liền đi ra.

Khi nhìn thấy Dương Hướng Đông, đôi lông mày cô khẽ nhíu lại, dường như đang suy nghĩ xem mình có quen biết nhân vật này không?

Tuy nhiên, Giang Mỹ Thư hoàn toàn không có chút ấn tượng nào, cô giữ đúng tâm thế địch không động ta không động, quan sát Dương Hướng Đông.

Dương Hướng Đông cũng bồn chồn lo lắng, nghĩ đến anh Nhuệ vẫn đang đợi mình bên ngoài, cậu đ-ánh liều hỏi:

“Có phải cô sắp đi xem mắt với ba của anh Nhuệ tôi không?"

Mối quan hệ này hơi loằng ngoằng.

Giang Mỹ Thư phải mất hồi lâu mới hiểu ra:

“Nói tiếng người đi."

Dương Hướng Đông bị cô vặn lại cho hoảng hốt, vội vàng lấy từ trong túi ra năm tờ mười tệ đưa qua:

“Anh Nhuệ tôi nói, chỉ cần cô không đi xem mắt với xưởng trưởng Lương, thì năm mươi tệ này là của cô."

Giang Mỹ Thư nhìn năm tờ mười tệ đó, mắt sáng rực lên.

“Anh Nhuệ của chú còn nói gì nữa không?"

Dương Hướng Đông bị cô nhìn đến phát khiếp:

“Nếu cô không đồng ý thì sẽ thêm tiền."

“Thêm bao nhiêu?"

“Thêm đến một trăm tệ."

Giang Mỹ Thư lưu luyến dời mắt khỏi năm tờ mười tệ đó, cô đến đây lâu như vậy rồi mà chưa từng thấy tờ tiền mệnh giá lớn thế này.

Trước kia trong nhà toàn là tiền lẻ.

“Chú đi hỏi cậu ta, ba cậu ta chỉ đáng giá một trăm tệ thôi sao?"

Dương Hướng Đông ngẩn người:

“Vậy là cô đồng ý hay không đồng ý đây?"

Giang Mỹ Thư bấy giờ mới phát hiện ra cô đã gặp phải một kẻ còn chậm hiểu hơn cả mình.

“Chú cứ đi nói với cậu ta như thế, cậu ta sẽ hiểu thôi."

Chương 20 - Mỹ Nhân “cá Mặn" Và Hệ Thống Ác Độc: Được Chồng Cuồng Công Việc Cưng Chiều - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia