“Hai bố con mình đều là đàn ông cả mà, cũng chẳng cần câu nệ mấy thứ đó."

Lương Thu Nhuận ừ một tiếng, nhìn qua vị trí trong nhà:

“Lần sau bố sẽ gọi người đến sửa thêm một phòng vệ sinh trong phòng ngủ lớn ở đông sương phòng."

Như vậy Tiểu Giang sẽ không phải chạy ra ngoài tắm nữa.

Cũng không phải đụng mặt tên cuồng khoe thân Lương Nhuệ này.

“Nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai phải dậy sớm đến nhà họ Giang đón dâu, đừng có dậy muộn đấy."

Lương Nhuệ gật đầu, đã vào phòng rồi cậu ta lại lùi lại hai bước, đi đến trước mặt Lương Thu Nhuận, hạ thấp giọng hỏi:

“Bố, sáng mai mấy giờ đi ạ?"

Lương Thu Nhuận:

“Tám giờ xuất phát từ nhà, xe hoa sẽ đi diễu hành trên phố, lúc ở nhà gái cũng sẽ mất thời gian, muộn nhất sáu giờ con phải dậy rồi."

“Sớm thế ạ."

Lương Nhuệ sợ mình không dậy nổi.

“Nếu con không dậy nổi thì bố tự đi đón dâu một mình."

Lương Thu Nhuận hờ hững nói.

Dù sao anh là chú rể, anh chắc chắn phải đi rồi.

Còn Lương Nhuệ có đi hay không cũng chẳng quan trọng.

“Thế không được, con nhất định phải đi."

Lương Nhuệ nghiến răng:

“Sáng mai bố nhất định phải gọi con đấy."

Lương Thu Nhuận ừ một tiếng.

Anh kiểm tra lại trong nhà một lượt, ga giường, vỏ chăn, vỏ gối của phòng cưới đều đã được l.ồ.ng xong xuôi.

Dưới chăn còn có lạc, hạt óc ch.ó, táo đỏ.

Anh nhìn qua phòng hỷ, mỉm cười, sau đó mới đóng cửa đi vào thư phòng.

Năm giờ sáng, Lương Thu Nhuận gần như cả đêm không chợp mắt, dứt khoát dậy tập một bài quân thể quyền trong sân.

Tiện tay thắt thêm hoa hồng lớn lên chiếc xe hơi màu đen.

Sáu giờ bốn mươi.

Thư ký Trần hớt hải từ nhà chạy tới, cuống cuồng như lửa đốt:

“Lãnh đạo, cháu mới phát hiện ra chúng ta quên mất một việc."

“Việc gì?"

Lương Thu Nhuận vừa tập xong quân thể quyền, mặt đỏ bừng, lấm tấm mồ hôi, anh chậm rãi thu thế hỏi cậu ta.

Thư ký Trần:

“Cháu nghe người ta nói kết hôn là phải có hoa."

“Cháu thấy mọi người dường như chưa chuẩn bị gì cả ạ?"

Cậu ta cũng không ngờ đến chỗ này, vẫn là vợ cậu ta nói cho thì cậu ta mới phản ứng lại được.

Lãnh đạo kết hôn mà chẳng chuẩn bị hoa hòe gì cả.

Lương Thu Nhuận cũng ngẩn người:

“Hoa gì cơ?"

“Hoa giả có được không?"

“Thế chắc chắn là không được rồi."

Thư ký Trần không cần suy nghĩ phủ nhận ngay:

“Cháu nghe ngóng rồi, bảo là kết hôn phải dùng hoa thật, tốt nhất là hoa tươi."

Mùa này đã là cuối tháng mười một rồi, lấy đâu ra hoa tươi nữa.

Hoa mai mùa đông còn chưa nở.

Hoa cúc thì có đấy, nhưng cũng sắp tàn hết rồi.

Hoa cúc...

Lương Thu Nhuận và thư ký Trần nhìn nhau.

Quân sư quạt mo thư ký Trần nói:

“Hoa cúc, mùa này có hoa cúc tươi đấy ạ."

Lương Thu Nhuận suy nghĩ một lát rồi bảo:

“Đi tìm cho tôi hai chậu hoa cúc về đây, tôi sẽ ôm đi đón dâu."

Thư ký Trần ngẫm nghĩ:

“Chỗ này thì cháu biết có đấy."

Cậu ta là người nhanh nhẹn, quay người lái xe đi ra ngoài ngay, chạy đến trước cửa một hộ gia đình, mua hai chậu hoa cúc mang về.

Hai chậu tổng cộng hết một tệ.

Đối phương gọi với theo mà không kịp, nhìn thấy thư ký Trần đã đi xa, đối phương buông một câu:

“Đi viếng mộ mà vội vàng thế sao?"

Đáng tiếc, thư ký Trần đã đi xa nên không nghe thấy.

Chỉ hơn mười phút sau cậu ta đã quay lại nhà họ Lương, trên tay bưng hai chậu hoa cúc nở rộ rực rỡ.

Một chậu trắng, một chậu vàng.

Hoa nở trĩu cành, trông thật sang trọng quý phái, quả thực xứng với danh xưng “nhân gian phú quý hoa".

Lúc cậu ta quay lại, Lương Thu Nhuận đã chuẩn bị sẵn sàng:

“Lấy về rồi à?"

Thư ký Trần vâng một tiếng, tươi cười rạng rỡ:

“Cháu chọn hai chậu nở rộ nhất đấy ạ.

Anh cứ ôm sang đó, đảm bảo đồng chí Giang nhất định sẽ thích."

Lương Thu Nhuận nhìn qua hai chậu hoa cúc, quả thực nở rất đẹp.

“Vất vả cho cậu rồi."

Anh nhận lấy hoa, cứ thế ôm vào lòng, mỗi tay một chậu, hướng vào trong nhà gọi một tiếng:

“Lương Nhuệ, đi thôi."

Lương Nhuệ vâng một tiếng, vội vàng chạy ra ngoài, cậu ta đã thay một bộ vest gọn gàng, trên mặt vẫn còn nét thiếu niên, rạng rỡ và nhiệt huyết.

“Bố, bố cầm hoa làm gì thế?"

Lương Thu Nhuận:

“Đón dâu cần dùng hoa."

Lương Nhuệ vẫn còn chút thắc mắc, nhưng thấy bố nói một cách nghiêm túc nên cậu ta không hỏi thêm gì nữa.

Sau khi lên xe.

Lương Nhuệ dường như biết bố định hỏi gì.

Cậu ta bèn nói:

“Con đã nói với bà nội rồi, bảo thím hai sáng nay sang đó thì mang cả ảnh cưới và ảnh gia đình về luôn."

Lương Thu Nhuận liếc nhìn cậu ta:

“Lớn thật rồi."

Đang nói chuyện thì bên ngoài có tiếng gõ cửa kính xe.

Lương Thu Nhuận định mở cửa, thuận tay đặt hai chậu hoa cúc lên ghế.

“Sắp đi đón dâu rồi à?"

Người gõ cửa kính xe là mẹ Lương.

Hôm nay bà lên chức mẹ chồng mà, sáng sớm bà cũng không ngủ được, thế là sang nhà con trai xem sao.

Kết quả thấy mới có bảy giờ mà con trai đã lên xe chuẩn bị đi đón dâu rồi.

Không phải chứ, nhà ai đi đón dâu mà sớm thế này.

Rõ ràng mười hai giờ trưa mới khai tiệc cơ mà.

Lương Thu Nhuận rảnh tay ra mới quay cửa kính xuống:

“Mẹ, sang đó sớm một chút, ngộ nhỡ nhà họ Giang có quy định đón dâu gì đó thì cũng có nhiều thời gian chuẩn bị hơn."

Mẹ Lương gật đầu:

“Cũng được."

“Mọi người ăn gì chưa?"

Lương Thu Nhuận lắc đầu:

“Vẫn chưa kịp ạ."

Mẹ Lương đưa một chiếc ca tráng men vào qua cửa sổ:

“Bánh bao thịt tươi mới gói sáng nay đấy, cầm đi ăn dọc đường."

Nghĩ một lát, bà thấy chuẩn bị thế vẫn chưa đủ.

Lại nhét thêm một xấp phong bao lì xì dày cộp vào:

“Ngộ nhỡ nhà gái không mở cửa thì con cứ việc nhét lì xì vào."

“Mệnh giá nhỏ thôi, toàn tiền một hào cả, nhét vào đừng có tiếc."

“Cái cửa nào dùng tiền đ-ập ra được thì đều không phải là chuyện."

Mẹ Lương dặn dò đi dặn dò lại những mẹo đón dâu cho con trai:

“Đến lúc đó con cũng phải đổi khẩu, gọi bố mẹ vợ là bố mẹ, nhớ là miệng lưỡi phải ngọt vào một chút.

Bố mẹ vợ không ai là không thích con rể khéo mồm cả."

“Ngoài ra..."

Bà còn định nói thêm gì đó nhưng Lương Thu Nhuận đã giơ cổ tay nhìn đồng hồ rồi:

“Mẹ, lúc xe hoa diễu hành trên phố, con sẽ bảo tài xế đi qua đường có tiệm may họ Lâm, cũng để bác Lâm nhìn thấy con kết hôn."

Lời này vừa dứt, sắc mặt mẹ Lương bỗng chốc trở nên trắng bệch.

Phải mất một hồi lâu bà mới lên tiếng:

“Nên để bác Lâm con nhìn thấy.

Như vậy cũng tốt, bác ấy không uổng công thương con bao năm qua."

Lương Thu Nhuận để ý thấy sắc mặt của mẹ, anh mím môi:

“Bác ấy không đến."

Giọng nói mang theo chút tủi thân.

So với bố Lương, thực ra anh quan tâm đến bác Lâm hơn.

Bởi vì trong những năm tháng trưởng thành trước đây, đều là bác Lâm dẫn dắt anh.

Vị trí của bác ấy thậm chí còn quan trọng hơn cả người bố hay người anh cả trong nhà.

Mẹ Lương im lặng một lát, gương mặt phúc hậu hiền từ lộ ra vài phần cảm xúc khó nói thành lời.

“Bác ấy không đến mới là đúng."

“Bác ấy mà đến thì đám cưới này của con đừng hòng diễn ra suôn sẻ được."

“Thu Nhuận."

Giọng mẹ Lương hiếm khi trở nên nghiêm túc và ôn hòa hơn vài phần:

“Con lái xe hoa qua cửa tiệm may họ Lâm đã là làm tốt lắm rồi."

“Như vậy là đủ rồi."

Lương Thu Nhuận thấy mẹ vẫn không có ý định nói ra chuyện đó, anh chỉ đành ừ một tiếng:

“Con biết rồi ạ."

“Mẹ về nhà đi, đợi con đón Tiểu Giang về."

Mẹ Lương ừ một tiếng, tiễn xe rời đi.

Bà mỉm cười nhẹ, viền mắt hơi đỏ:

“Thu Nhuận của mẹ cũng kết hôn rồi đấy."

Đứa con trai út cũng đã thành gia lập nghiệp, bà có nhắm mắt lúc này cũng thấy mãn nguyện rồi.

Nhà họ Lâm.

Bác Lâm thức dậy từ rất sớm, thay bộ quần áo chỉnh tề nhất, chẳng màng đến trời lạnh hay không mà cứ ngồi trước cửa ngóng trông.

Bác đang đợi xe hoa của Lương Thu Nhuận đi qua tiệm may họ Lâm.

Lâm Ngọc cũng dậy từ sớm.

Cô ta ở trong khu nhà tập thể lâu rồi nên có chút quên mất cảm giác chân chạm đất như thế này.

Cô ta ngẩn người một lát, không biết nghĩ đến chuyện gì mà thần sắc bỗng trở nên nghiêm nghị.

Sau khi sửa soạn xong xuôi thì đi ra ngoài.

“Bố, bố đợi sớm thế làm gì?

Xe hoa của anh Thu Nhuận không đi sớm thế đâu."

Bác Lâm tâm trạng rất tốt, mái tóc hoa râm cũng được chải chuốt mượt mà hơn.

Bác chẳng thèm quay đầu lại, cứ ngóng ra xa:

“Biết đâu Thu Nhuận nhà ta lại đến sớm, bố không thể bỏ lỡ được."

Nhìn bố như vậy.

Gương mặt thanh tú của Lâm Ngọc đầy vẻ thắc mắc:

“Cũng chẳng phải con trai ruột của bố kết hôn, bố làm gì mà kích động thế?"

Lời này vừa dứt, nụ cười trên mặt bác Lâm lập tức biến mất:

“Lâm Ngọc."

“Dù Thu Nhuận không phải con ruột của bố, nhưng trong lòng Lâm Trung Sơn này, nó chính là con trai ruột của bố."

Lâm Ngọc há miệng:

“Bố, con biết lỗi rồi ạ."

“Con không nên nói lời đó."

Bác Lâm cũng không chấp nhặt với cô ta, giọng ôn hòa:

“Mau sửa soạn cho gọn gàng đi, thay bố đến nhà họ Lương uống r-ượu mừng."

Lâm Ngọc nhỏ giọng hỏi:

“Tại sao bố không đi ạ?"

Bác Lâm:

“Bố không thể đi."

“Lâm Ngọc, con đi thay bố đi."

Lâm Ngọc ừ một tiếng.

Nghĩ thầm vẫn chưa biết người vợ mà Lương Thu Nhuận cưới rốt cuộc là người như thế nào.

Cô ta bèn tò mò hỏi:

“Bố, bố có biết nhà chị dâu làm gì không ạ?

Chị ấy làm thế nào mà hạ gục được anh Thu Nhuận vậy?"

Cô ta thực sự rất tò mò.

Bác Lâm liếc nhìn cô ta, giọng nói ôn hòa, gương mặt lộ vẻ hồi tưởng:

“Anh Thu Nhuận con và đồng chí Tiểu Giang quen nhau qua xem mắt.

Ban đầu anh Thu Nhuận con yêu cầu nhiều lắm, cũng làm không ít đối tượng xem mắt khiếp sợ bỏ chạy, chỉ là không ngờ Tiểu Giang lại đồng ý hết."

Nói đến đây, khóe môi bác cũng nở một nụ cười nhẹ:

“Sau đó anh Thu Nhuận con liền bị lún sâu vào."

“Đến chỗ bố gom phiếu vải, may quần áo, cái ăn cái dùng lúc nào cũng mở miệng ra là Tiểu Giang này Tiểu Giang nọ."

“Thật sự không ngờ Thu Nhuận cả đời này lại có thể gặp được một người mình thích đến vậy, thật không dễ dàng gì."

Bác Lâm luôn cho rằng tính cách của Lương Thu Nhuận quá đỗi ôn hòa, trông thì có vẻ dễ nói chuyện nhưng thực chất bên trong con người này lại quá đỗi đạm mạc và xa cách.