Nguyễn Minh Phù ngẩng đầu nhìn Lục Dương, “Vậy thì sao?”
“Tôi có thể cưới cô.”
Lời vừa dứt, xung quanh bỗng trở nên tĩnh lặng.
Hứa Chư đầy mặt khó hiểu, không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Rõ ràng là đã đến tận cửa nhà rồi, vậy mà còn có người tới cướp người.
Hơn nữa, chuyện của Tạ Diên Chiêu đã sớm truyền về bộ đội, hắn không tin Lục Dương không biết mối quan hệ giữa Nguyễn Minh Phù và Tạ Diên Chiêu.
Thế này chẳng khác nào tới phá đám.
Người có phản ứng mạnh nhất tại hiện trường lại là Lục Diễm.
Hứa Chư đã xắn tay áo lên, nhưng lại không có đất dụng võ.
“Tôi không đồng ý!”
Lý Tranh – thằng nhóc mập mạp – muốn nhắc nhở Lục Diễm đừng có tìm đường ch-ết, nhưng thấy không khí xung quanh như vậy nên đành nuốt lời vào trong.
Tạ Diên Chiêu ánh mắt nhìn thẳng vào Lục Dương.
Nhưng hắn chẳng hề sợ hãi, trực tiếp nhìn lại.
Hai người ở trong bộ đội luôn trong trạng thái “vua không thấy vua”, thuộc cấp dưới cũng rất thích đem hai người họ ra so sánh, đều là kẻ tám lạng người nửa cân.
“Tôi không đồng ý!”
Lục Diễm thấy không ai thèm đếm xỉa đến mình, lại gào lên một tiếng.
“Lục Diễm, câm miệng!”
Lục Dương bình thản liếc nhìn cậu ta một cái, “Ở đây không tới lượt cậu lên tiếng.”
“Sao lại không tới lượt em lên tiếng?”
Lục Diễm nhíu mày thật c.h.ặ.t, “Em mặc kệ, dù sao em cũng không đồng ý anh cưới người đàn bà này!”
Lẳng lơ, hám hư vinh, một chút nội hàm cũng không có, loại đàn bà này sao xứng với anh trai cậu?
Lục Dương tuổi còn trẻ đã làm tới Trung đoàn trưởng, tất cả đều dựa vào bản lĩnh tự mình phấn đấu.
Cậu tuyệt đối không cho phép người anh trai ưu tú như vậy bị loại đàn bà như Nguyễn Minh Phù làm hoen ố.
“Câm miệng.”
“Anh!”
“Tao bảo mày câm miệng!”
Lục Dương tạo áp lực cực lớn lên Lục Diễm, Lục Diễm lập tức xìu xuống, nhưng cũng không quên trừng mắt nhìn Nguyễn Minh Phù một cái thật dữ dằn.
Nguyễn Minh Phù:
“...”
Các người có phải nên hỏi ý kiến đương sự là cô đây không hả?
Cô có bao giờ nói là muốn gả vào nhà họ Lục đâu?
Ánh mắt Lục Dương rơi trên người Nguyễn Minh Phù, Tạ Diên Chiêu khẽ nghiêng người, chắn trọn cô ở phía sau.
Lục Dương cười như không cười nhìn Tạ Diên Chiêu, “Tạ Trung đoàn trưởng, tôi tìm đồng chí Nguyễn có chút chuyện muốn nói.”
“Cô ấy không quen biết các người.”
Ánh mắt Tạ Diên Chiêu khẽ động, bàn tay cũng giấu ra sau lưng.
“Ồ?”
Lục Dương nhìn vạt váy sáng màu lộ ra sau lưng Tạ Diên Chiêu, “Nếu đã như vậy, không bằng để đồng chí Nguyễn tự mình nói xem.”
Nguyễn Minh Phù nắm lấy vạt áo Tạ Diên Chiêu, “Anh ấy nói đúng, tôi không hề muốn quen biết những người họ Lục các người.”
Nghe tiếng cô gái dỗi hờn truyền tới, Lục Dương bật cười.
“Chúng ta sẽ còn gặp lại.”
Hắn nhìn về phía Lục Diễm và thằng nhóc mập mạp bên cạnh, “Đi thôi.”
Trước khi sải bước rời đi, ánh mắt Lục Dương vẫn dừng lại trên vạt váy sáng màu kia.
Thấy người đã đi, Nguyễn Minh Phù thở phào nhẹ nhõm.
Cô thò đầu nhìn về hướng Lục Dương rời đi, bĩu môi.
Phi!
Người họ Lục chẳng có ai ra hồn cả.
Giọng Tạ Diên Chiêu hơi trầm xuống, “Không còn sớm nữa, chúng ta cũng đi nhanh thôi.”
“Vâng!”
Nguyễn Minh Phù đáp một tiếng, nhấc vạt váy lên bước nhanh theo sau Tạ Diên Chiêu.
Anh cao hơn cô cả một cái đầu, đôi chân kia thì khỏi phải nói.
Thêm việc anh đi quá nhanh, Nguyễn Minh Phù phải chạy bước nhỏ mới đuổi kịp.
Nguyễn Minh Phù thở hồng hộc, đôi mày thanh tú cũng nhíu c.h.ặ.t lại.
“Chậm lại chút, sao anh đi nhanh thế hả?”
Giọng cô mang theo chút âm điệu ngọt ngào của vùng sông nước Giang Nam, dù đang càu nhàu, nhưng lọt vào tai người khác lại cứ như đang làm nũng.
Tạ Diên Chiêu khẽ động tai, gương mặt căng thẳng cũng thả lỏng hơn nhiều.
Anh liếc nhìn Nguyễn Minh Phù đang thở dốc, nhưng bước chân lại lặng lẽ chậm lại.
Tại nhà ga đông đúc người qua kẻ lại, Nguyễn Minh Phù sợ bị lạc nên vươn một tay nắm lấy vạt áo Tạ Diên Chiêu.
Ra khỏi cửa nhà ga, người đến đón anh đã đợi sẵn.
Hầu như chỉ liếc mắt qua đám đông đã nhìn thấy Tạ Diên Chiêu, hai chàng trai mặc quân phục mắt sáng rực lên, vội vã chạy tới, “Trung đoàn trưởng!”
Tạ Diên Chiêu gật đầu.
Hai người nhìn thấy Nguyễn Minh Phù thì mắt càng sáng hơn, “Trung đoàn trưởng, đây là chị dâu ạ?”
Còn chưa để Tạ Diên Chiêu lên tiếng, hai tên lính đã lớn giọng nói.
“Chào chị dâu!”
Dưới ánh nhìn của bao người xung quanh, Nguyễn Minh Phù chỉ muốn chui xuống đất.
Chào chị dâu thì chào chị dâu, hét to như vậy làm gì chứ!
Nguyễn Minh Phù cười gượng:
“Chào các cậu, chào các cậu...”
Hai người họ cất hành lý giúp ba người.
Đúng lúc này, một chiếc xe chạy tới, người cầm lái chính là Lục Dương vừa gặp cách đây không lâu.
Hắn nhìn về phía Nguyễn Minh Phù, “Đồng chí Nguyễn, đề nghị của tôi lúc nào cũng có hiệu lực.”
Sắc mặt Hứa Chư lập tức tối sầm lại.
“Lão Tạ, người ta đào góc tường nhà ông rồi kìa, không cho hắn chút bài học thì hắn lại tưởng ông dễ tính đấy.”
Tạ Diên Chiêu nhìn chiếc xe đã chạy xa, đôi mắt nheo lại....
Lên xe, lái thêm một tiếng rưỡi nữa là tới bộ đội.
Cuối cùng cũng có thể thở phào một cái.
Hứa Chư ngồi bên cạnh Tạ Diên Chiêu, cái miệng không chịu được mà mở ra.
“Em dâu, rốt cuộc thì cô với nhà họ Lục có chuyện gì thế?”
Chuyện này cũng chẳng có gì phải giấu, Nguyễn Minh Phù trực tiếp kể lại một lượt.
Bao gồm cả chuyện Cố Ý Lâm nói với cô về việc Lục Diễm cưới người khác.
“Quá đáng!”
Hứa Chư đập bàn một cái, “Nhưng mà...
đã là người nhà họ Lục không bao giờ nhắc tới chuyện hôn ước, nghĩa là bọn họ đã lật lọng, cô...”
Nguyễn Minh Phù làm sao không hiểu những lời sau đó của Hứa Chư.
“Tôi chỉ là nuốt không trôi cục tức này!”
Nhà họ Lục lúc chưa phất lên thì bám lấy họ, đợi khi giàu có rồi thì vứt bỏ người quen cũ.
Hành vi này, đặt ở đâu cũng đáng bị mắng.