“Cũng may thằng nhóc mập mạp này tính tình tốt, bụng dạ cũng thoải mái, đổi người khác thì ai mà chiều cái thói xấu của hắn chứ.”

“Người đàn bà này chắc chắn nghe ngóng được tôi ở đây, nên đặc biệt tới chặn đường tôi,” Lục Diễm bực bội đập đập vào khung cửa sổ, “Phiền ch-ết đi được!”

Thằng nhóc mập mạp cúi đầu nhìn Nguyễn Minh Phù đang đứng dưới bóng cây nhìn đông ngó tây, “Thế à?

Sao tôi thấy cô ấy đang đợi ai đó vậy?”

“Cái gì?

Cô ta còn muốn chặn anh tôi nữa hả, cô ta điên rồi à.”

Lục Diễm đang ngồi xuống lại nghe thấy câu đó, lập tức đứng dậy.

Càng nghĩ càng thấy mình đoán đúng, cậu ta cuống cuồng đi lại trong phòng.

“Người đàn bà này không gả đi được nữa à?”

Lục Diễm nghĩ ngợi, càng thấy không ổn, “Anh tôi cưới cô ta chẳng qua là lời nói đùa, cô ta sẽ không thật lòng coi là thật đấy chứ?”

Nghĩ tới khả năng đeo bám của Nguyễn Minh Phù, Lục Diễm càng đứng ngồi không yên.

Anh trai cậu tiền đồ sáng lạng, tuyệt đối không được cưới người đàn bà như Nguyễn Minh Phù!

Thằng nhóc mập mạp há miệng, muốn khuyên nhưng lại không biết nên nói thế nào, hơn nữa, Lục nhị thiếu gia chắc cũng chẳng nghe hắn đâu.

“Không được, mình tuyệt đối không để cô ta gả thành công vào nhà họ Lục!”

Càng không thể để cô ta hủy hoại anh mình.

Cậu ta phải đi cảnh cáo cô ta, bảo Nguyễn Minh Phù thức thời thì cút xa ra.

Nghĩ như vậy, Lục Diễm càng không ngồi yên được.

Cậu ta mở cửa, rồi bước nhanh xuống lầu.

Tốc độ nhanh đến mức thằng nhóc mập mạp muốn cản cũng không kịp.

Mà Nguyễn Minh Phù dưới gốc cây lại nhìn thấy Tạ Diên Chiêu đang đi về phía này, mắt cô sáng lên, đi thẳng về phía anh.

Tạ Diên Chiêu mặc một bộ quân phục, trông còn uy vũ hơn trước rất nhiều.

“Anh tới rồi,” Nguyễn Minh Phù mắt sáng lấp lánh, kéo lấy tay anh rồi đi ngược lại, “Cũng không cần anh chạy thêm chuyến nữa, em tự xuống đây rồi.”

Tạ Diên Chiêu nhìn ánh mắt rơi trên cánh tay mình là bàn tay nhỏ nhắn của Nguyễn Minh Phù.

Tay cô đặt trên áo anh, trông càng trắng và mềm mại hơn.

Đầu ngón tay thon nhỏ, móng tay cắt tỉa gọn gàng, bên trên còn ửng hồng nhạt, trông đáng yêu cực kỳ.

Tạ Diên Chiêu đột nhiên muốn đưa tay nắn thử, quay đầu lại thì bắt gặp đôi mắt trong veo của Nguyễn Minh Phù.

Anh nuốt nước bọt, lúc này mới đáp nhẹ một tiếng.

“Vậy chúng ta đi thôi.”

Dù Nguyễn Minh Phù có đi đôi giày cao gót, cô cũng chỉ tới vai Tạ Diên Chiêu.

Có thể thấy được gã đàn ông này cao tới mức nào.

Nguyễn Minh Phù khoác tay anh, không hề buông ra.

Cô trông rất vui, trên mặt lúc nào cũng mang theo nụ cười, khiến cả người cô càng thêm rạng rỡ.

Tạ Diên Chiêu ngứa cổ họng.

Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y trái, cố hết sức kiềm chế ý nghĩ trong lòng.

Hai bóng lưng dần đi xa, Lục Diễm chạy như bay tới lại ngẩn tò te.

Cậu ta đi tới gốc cây Nguyễn Minh Phù đứng lúc nãy, gãi gãi đầu, “Người đâu?

Người đâu rồi?”

Rõ ràng là vừa nãy còn ở đây mà.

Chẳng lẽ biết mình tới cảnh cáo cô ta, nên chạy trước rồi?

Lục Diễm ngẩng đầu, vừa vặn thấy thằng nhóc mập mạp đang vẫy tay với mình cạnh cửa sổ, càng khẳng định suy nghĩ của mình.

Cô ta chắc chắn nhìn thấy mình rồi, sợ mình trả thù nên mới vội vàng chạy trốn.

Lục Diễm hừ lạnh một tiếng.

Còn biết điều đấy!...

Tại cổng bộ đội, tên lính đang trực không nhịn được cứ liếc nhìn Nguyễn Minh Phù mãi.

Mẹ ơi!

Đã sớm nghe hai tên Cẩu Đản với Trụ T.ử nói đối tượng của Trung đoàn trưởng đẹp như tiên nữ, giờ nhìn kỹ, chẳng phải đúng là tiên nữ sao.

Trung đoàn trưởng hung dữ thế mà lại tìm được đối tượng thế này...

Hắn đang mơ màng, đột nhiên chạm phải ánh mắt hung tợn như sói của Tạ Diên Chiêu, làm hắn giật b-ắn mình, vội cúi đầu không dám nhìn bậy nữa.

Ngoan ngoãn thật, Tạ Trung đoàn trưởng vẫn hung dữ như thế.

Nghĩ tới đây, hắn có chút thương hại liếc nhìn Nguyễn Minh Phù.

Nguyễn Minh Phù đặt b-út trong tay xuống, “Như vậy là được rồi?”

“Được rồi.”

Tên lính nhìn một cái rồi cho người vào.

Tạ Diên Chiêu dẫn Nguyễn Minh Phù đi tới khu gia đình.

Là những căn nhà cấp bốn xây bằng gạch, bên cạnh còn có vài tòa nhà cao bốn năm tầng.

Nguyễn Minh Phù tò mò nhìn những kiến trúc khác biệt hai bên, “Sống ở trong đó chẳng lẽ có yêu cầu gì đặc biệt à?”

“Không có yêu cầu gì,” Tạ Diên Chiêu mở miệng, “Tùy vào sở thích cá nhân thôi.”

Lãnh đạo lớn không ở đây, họ còn phải đi sâu vào bên trong một chút nữa.

Nguyễn Minh Phù gật đầu.

Hai người đi tiếp rồi dừng trước một căn nhà cấp bốn.

Căn nhà tuy chỉ có một tầng, nhưng lại có sân.

Bên cạnh còn đắp hai luống rau, trồng vài loại rau thường ngày như hành, cải trắng, dưa chuột.

Sân được quét dọn rất sạch sẽ, gần cổng sân còn đào một cái giếng, ngày thường dùng để giặt giũ ở đây.

Tạ Diên Chiêu chẳng quan tâm cổng sân mở hay đóng, dẫn Nguyễn Minh Phù bước thẳng vào trong.

Một chú ch.ó đột nhiên xông ra, trông có vẻ rất thân với Tạ Diên Chiêu, còn vẫy đuôi kịch liệt với anh.

“Cẩu Đản, tránh ra chỗ khác.”

Nguyễn Minh Phù thích nhất là mấy con động vật lông xù này.

Cẩu Đản trông rất đẹp, lông trên người cũng rất mượt mà, nhìn là biết được chăm sóc rất kỹ.

“Cẩu Đản?”

Nguyễn Minh Phù cười lên, muốn đưa tay sờ nhưng lại không dám, đành cầu cứu Tạ Diên Chiêu:

“Nó có cho người ta sờ không?”

Trong đôi mắt hoa đào xinh đẹp của Nguyễn Minh Phù đầy vẻ tò mò.

Cẩu Đản dường như lúc này mới chú ý tới có thêm một người bên cạnh, nó đi về phía Nguyễn Minh Phù, vươn mũi tới gần vạt váy cô ngửi ngửi, sau đó liền vẫy đuôi kịch liệt.

“Tạ Diên Chiêu, nó đáng yêu quá,” ánh mắt Nguyễn Minh Phù nhìn Cẩu Đản đầy vẻ vui mừng, “Nó thế này... có phải là đã nhớ mùi của em rồi không?”

Chú ch.ó nhỏ mềm mại đáng yêu thế này thì có thể có nguy hiểm gì đâu chứ~

Nguyễn Minh Phù vừa định đưa tay sờ đầu cún con, cún con cũng vươn đầu ra chuẩn bị được vuốt ve, nhưng lại bị gã đàn ông bên cạnh túm lấy, “Cẩu Đản tính khí không tốt, còn c.ắ.n người đấy, đừng chạm vào!”

Chương 85 - Mỹ Nhân Đỏng Đảnh Thập Niên 70 - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia