Kiều Trân Trân chớp chớp mắt:
“Không sao đâu ạ, có người đi cùng cháu rồi, cảm ơn dì đã quan tâm."
Nghiêm Duệ nhíu mày, thầm đ.á.n.h giá người đàn ông đó, ngay cái nhìn đầu tiên anh đã không mấy thích người này, cho nên cũng không chào hỏi anh ta.
Hạ Cảnh Hành nghe thấy Kiều Trân Trân nhắc tới mình, đúng lúc bước lên phía trước, chủ động đưa tay ra với Nghiêm Duệ:
“Tôi là bạn của Trân Trân."
Nghiêm Duệ theo bản năng bắt tay lại, mặc dù trời đã tối rồi nhưng một vệt phản quang khi người đàn ông đó giơ tay lên vẫn nhanh ch.óng thu hút sự chú ý của anh.
Đó là chiếc đồng hồ mà Kiều Trân Trân nhờ anh mua...
Trong lòng Nghiêm Duệ lộp bộp một cái, một lần nữa nhìn về phía người đàn ông trước mặt, lực tay theo bản năng tăng thêm, ngay lập tức đối phương đáp trả bằng một lực nặng hơn, tay hai người giằng co nhau.
Kiều Trân Trân không nhận ra sự sóng ngầm mãnh liệt của hai người đàn ông, nói với mẹ Nghiêm:
“Dì ơi, trời sắp tối rồi, cháu phải quay về trường đây ạ."
Nói xong lại vẫy vẫy tay với Nghiêm Duệ:
“Anh Nghiêm, tạm biệt."
Nghiêm Duệ “ừm" một tiếng, buông tay ra trước, rồi lên xe trở lại.
Anh chậm rãi cử động các đốt ngón tay đang đau âm ỉ của mình, đồng thời qua gương chiếu hậu nhìn bóng lưng hai người rời đi.
Mặc dù bọn họ chỉ là sóng đôi mà đi, cũng không có bất kỳ hành vi thân mật nào, nhưng tự nhiên toát ra một bầu không khí ngăn cách người khác.
Anh biết mình đã hết hy vọng rồi.
Nghĩ đến việc mình đặc biệt tranh thủ nghỉ phép trước khi khai giảng tháng Chín, vốn định ngày mai sẽ tới chỗ ông nội tìm cô, không ngờ vẫn là tới muộn.
Không đúng, Nghiêm Duệ nhớ tới chiếc đồng hồ đó, anh vốn dĩ đã muộn từ lâu rồi...
Mẹ Nghiêm ở ghế sau vẫn còn đang bất mãn:
“Con gái nhà họ Kiều này, muộn thế này rồi mà còn ở ngoài với bạn nam, tôi thực sự không muốn để con bé bước vào cửa nhà mình đâu, nhưng mà ông nội con và cha con đều thấy tốt..."
Nghiêm Duệ mất mát ngồi trên ghế lái, mãi không khởi động xe, nghe đến đây cuối cùng không nhịn được mà ngắt lời:
“Mẹ, mẹ đừng có khổ não nữa, người ta vốn dĩ chẳng vừa mắt con trai mẹ đâu."
Mẹ Nghiêm nghẹn lại, nhìn con trai trên ghế lái, bóng lưng ủ rũ như bị rút hết tinh khí thần.
Bà nhớ lại lúc trước khi đi ăn cơm, hễ con trai nói tới chuyện ngày mai sẽ đi thăm ông cụ là thần thái đều toát ra vẻ nhẹ nhõm.
Mẹ Nghiêm do dự hồi lâu, nghĩ đến việc con trai bao nhiêu năm nay chưa từng thích cô gái nào, vẫn nói:
“Con trai à, nếu con thực sự thích thì cùng lắm là mẹ tìm lúc nào đó tới nói chuyện với cha con bé một chút.
Mẹ không tin với điều kiện tốt như con mà con bé lại không vừa mắt."
Nghiêm Duệ xoa xoa huyệt thái dương:
“Mẹ, mẹ đừng có thêm dầu vào lửa nữa, người ta đã có đối tượng rồi."
Giọng mẹ Nghiêm cao v-út:
“Có đối tượng rồi?
Trước đây có nghe phong phanh gì đâu!
Có phải là tự mình yêu đương ở trường không?
Không được, tôi phải đi hỏi cha con bé xem sao!"
Tâm trạng mẹ Nghiêm bây giờ rất tinh tế, lúc trước không thích Kiều Trân Trân là đang dùng con mắt chọn con dâu để bình phẩm từ đầu đến chân.
Nhưng bây giờ nghe nói người ta có đối tượng rồi lại bắt đầu hoảng hốt, cảm thấy lời ông cụ nói là đúng.
Nhà Kiều Trân Trân không tệ, bản thân lại là sinh viên đại học Thủ đô, điều kiện này quả thực là đốt đuốc cũng khó tìm, chẳng có cô gái nhà ai tốt hơn cô nữa!
Trên đường quay về trường, Kiều Trân Trân nén cười.
Hạ Cảnh Hành không hiểu sao, hỏi:
“Em cười cái gì vậy?"
Kiều Trân Trân trêu chọc anh:
“Sao vừa rồi anh lại nói với anh Nghiêm anh là bạn của em?
Trước đây chẳng phải đều nói là bạn học sao?"
Hạ Cảnh Hành mím môi, khẽ nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Kiều Trân Trân:
“Chuyện giải oan đã có tin tức rồi."
Cũng chính vì như vậy nên anh mới cố ý để lộ đồng hồ trước mặt người đàn ông đó, để bày tỏ quan hệ của mình và Kiều Trân Trân với anh ta.
“Thật sao?"
Đôi mắt Kiều Trân Trân sáng bừng lên trong nháy mắt.
Hạ Cảnh Hành gật đầu, nắm c.h.ặ.t lấy sự mềm mại trong lòng bàn tay:
“Anh đã nộp hết các tài liệu lên rồi."
Kiều Trân Trân chân thành nói:
“Em thực sự cảm thấy vui mừng thay cho anh."
Kiều Trân Trân quay lại trường sớm, cách lúc khai giảng tháng Chín vẫn còn hơn một tuần lễ nữa, bèn không về ký túc xá mà ở trong tiểu viện, tranh thủ lúc có rảnh rỗi, mỗi ngày tới thư viện đọc sách một chút, vì vẫn đang trong kỳ nghỉ nên trái lại không cần phải tranh chỗ.
Đợi đến khi khai giảng, việc học của Kiều Trân Trân bắt đầu bận rộn hẳn lên.
Cô đời trước học nghệ thuật, đời này học kinh tế, các môn chuyên ngành đối với cô mà nói vẫn khá khó khăn và khô khan, cần phải tập trung toàn bộ tinh thần mới có thể theo kịp.
Lúc đầu cô đăng ký chuyên ngành này là vì nghĩ tới đoạn thời gian cha Kiều lâm trọng bệnh trước khi xuyên không, vẫn còn lo lắng doanh nghiệp to lớn của mình không có người kế thừa.
Kiều Trân Trân lúc đó thực sự là không biết một chút gì về quản lý doanh nghiệp, cha Kiều cũng không dưới một lần hối hận rằng lúc con gái còn nhỏ không nên dung túng để cô trở thành một phú nhị đại không học vấn không nghề nghiệp, nhưng cho đến giờ phút này đã không còn cơ hội để cô thử sai nữa.
Mặc dù tiền cổ tức hàng năm đã đủ để cô tiêu xài phung phí rồi, nhưng cha Kiều biết mình vừa đi, con gái trong mắt người khác chính là con cừu béo chờ bị xẻ thịt.
Sợ cô rơi vào bẫy l.ừ.a đ.ả.o đầu tư nên đã ngàn dặn vạn dò, tiêu tiền thì được, mua đồ xa xỉ cũng được, nhưng không cho phép cô chạm tay vào đầu tư.
Kiều Trân Trân lúc hứa với cha Kiều trong lòng cũng thấy chẳng dễ chịu gì.
Mãi cho đến sau này tận mắt nhìn thấy những người trong vòng tròn bị lừa đến mức không còn một mảnh giáp mới biết mà mừng thầm.
Cô sau đó mới dẹp bỏ những tâm tư nhỏ đó đi, chỉ an tâm làm một phú nhị đại của mình.
Thế nhưng sau khi xuyên không tới đây, mặc dù ăn mặc cũng không lo nhưng so với cuộc sống đời trước thì vẫn có khoảng cách rất lớn.
Lúc đầu cô quyết định đăng ký khoa Kinh tế cũng là muốn xem nếu bản thân bắt đầu từ con số không thì có thể làm được tới mức nào.
Vì các bạn học xung quanh đều là những “vua cày cuốc" nên kỳ thi cuối kỳ học kỳ trước của Kiều Trân Trân thành tích nằm ở mức trung thượng, thành tích này tuy trông cũng được nhưng lại không quá tốt.