“Vốn dĩ đi theo đám người Phùng Tam tới đây chính là kế sách tạm thời của cô, chẳng qua là hy vọng trên đường có thể gặp được ai đó, cô có thể nhân cơ hội cầu cứu.

Tuy nhiên bọn họ đi suốt chặng đường dài mà chẳng thấy một bóng người nào.”

Ánh mắt dâm tà của Phùng Tam không ngừng đảo quanh trên người cô, cô không phải không hiểu ý tứ trong đó, cô hiện giờ có thể tạm thời ổn định được anh ta, chưa chịu thiệt thòi gì.

Nhưng đợi đến khi trời tối hẳn, nói không chừng Phùng Tam sẽ đổi ý, làm chuyện gạo nấu thành cơm, đến lúc đó mới thực sự là gọi trời không thấu gọi đất chẳng hay.

Khả năng cứu mạng duy nhất của cô chính là nhân cơ hội chạy vào rừng, nếu may mắn có thể tìm được nơi kín đáo trốn kỹ, rồi cầm cự đến ngày mai khi người trong thôn tới tìm cô.

“Đại ca, bọn em tới đây.”

Hai tên đàn em vì muốn thể hiện tốt trước mặt Phùng Tam nên xắn tay áo muốn leo cây.

Phùng Tam liếc nhìn một cái, thấy thanh niên tri thức Kiều ở cách đó không xa đang ngửa đầu nhìn về phía này.

Cô giống như một lòng chỉ nhớ đến việc ăn mơ, thỉnh thoảng còn chỉ huy hướng anh ta leo.

Phùng Tam để lại một tâm nhãn, chỉ vào tên mặt rỗ dưới gốc cây:

“Chỗ này không cần cậu, cậu qua chỗ thanh niên tri thức Kiều canh chừng đi.”

Kiều Trân Trân thấy tên mặt rỗ quay lại thì hiểu ngay kế hoạch của mình đã thất bại.

Cô thầm cầu nguyện trong lòng, tốt nhất là để Phùng Tam bọn họ ngã từ trên cây xuống ch-ết luôn đi, như vậy khó khăn trước mắt của cô sẽ được giải quyết tận gốc.

Tiếc là cuối cùng Phùng Tam vẫn hạ cánh an toàn.

Anh ta cũng rất tiếc mạng, cành cây bên trên càng lúc càng nhỏ nên anh ta không thể mạo hiểm leo tiếp để hái.

Anh ta đến trước mặt Kiều Trân Trân, ân cần đưa vốc mơ vừa hái được cho cô.

Kiều Trân Trân nhận lấy quả mơ, chán ghét lau vào quần áo rồi mới cho vào miệng thưởng thức.

Quả mơ này không hổ danh mọc ở trên cao, nhiều nước, ăn vào lại ngọt.

Nếu là bình thường, cô ăn được quả mơ ngon thế này chắc chắn sẽ vui lắm, nhưng giờ mơ có ngọt đến đâu cũng không ngăn được lòng cô đang đắng ngắt!

Kiều Trân Trân không để lộ chút nào ra mặt, ăn liền mấy quả mới hài lòng gật đầu.

Phùng Tam nhân lúc cô đang vui, muốn tiến lại gần ôm lấy vòng eo vừa thon vừa mềm của Kiều Trân Trân.

Tuy nhiên, Kiều Trân Trân “chát” một cái đ.á.n.h bật tay anh ta ra, ghét bỏ nói:

“Tay anh bẩn ch-ết đi được, đừng chạm vào tôi!”

Cô trông xinh đẹp, vóc dáng lại yểu điệu, bộ ng-ực căng đầy, dù là làm ra biểu cảm thế này thì cũng mang một vẻ đẹp vô cùng sống động.

Phùng Tam không những không tức giận mà trong lòng càng thêm ngứa ngáy, chỉ hận không thể làm thịt người ta ngay tại chỗ.

Nhưng hai tên đàn em phía sau thấy Phùng Tam bị mất mặt, lập tức mắng:

“Con mụ thối tha kia, đừng có rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!”

“Hai anh mồm mép cho sạch sẽ một chút!”

Kiều Trân Trân trực tiếp lấy hạt mơ vừa ăn xong ném thẳng vào đầu hai tên lưu manh vừa mở miệng x.úc p.hạ.m kia, rồi tức giận nhìn Phùng Tam:

“Anh cứ trơ mắt nhìn tôi bị mắng thế à?!”

Phùng Tam đương nhiên phải ra mặt chống lưng cho cô, ngay trước mặt Kiều Trân Trân, mắng hai tên đàn em một trận tơi bời.

Kiều Trân Trân rất hiểu đạo lý vừa đ.ấ.m vừa xoa, cô khen Phùng Tam:

“Anh còn coi như là đàn ông, hai người anh em kia của anh thì kém xa anh rồi, sau này anh ít tiếp xúc với bọn họ thôi, tôi nhìn thấy bọn họ là thấy phiền!”

Phùng Tam vội vàng đồng ý, lại đuổi hai tên đàn em lên phía trước dẫn đường, tránh làm chướng mắt Kiều Trân Trân.

Kiều Trân Trân giả vờ như cơn giận chưa tan, tìm một hòn đá sạch ngồi xuống, rồi tự mình ăn mơ.

Phùng Tam thèm thuồng nhìn chằm chằm Kiều Trân Trân, khuyên cô:

“Cô bớt giận đi, dì Trương vẫn đang đợi chúng ta trong rừng đấy.”

Kiều Trân Trân không mảy may lay chuyển:

“Tôi mỏi chân rồi, không đi nổi nữa.

Tôi thấy anh cũng là người biết nóng biết lạnh, biết quan tâm, anh đi gọi dì Trương lại đây đi, tôi đợi bà ấy ở đây.”

Phùng Tam:

“Ngay phía trước thôi, không còn xa nữa đâu.”

Kiều Trân Trân đột nhiên nổi cáu:

“Không xa là bao nhiêu?

Tôi đã đi lâu thế này rồi!

Anh đi thông báo cho bà ấy đi, bà ấy nếu muốn lấy 80 đồng tiền phí giới thiệu đó thì đích thân tới gặp tôi, chẳng lẽ còn bắt bản tiểu thư đây lặn lội đường xa đi tìm bà ấy à?!”

80 đồng tiền phí giới thiệu?

Phùng Tam hít một hơi khí lạnh, nhà thanh niên tri thức Kiều này hóa ra lại giàu đến vậy, hèn chi người ở chợ đen đều bảo cô ra tay hào phóng, xem ra là thật.

Nhưng mà, anh ta vốn là lừa cô tới đây, trong rừng cũng chẳng có dì Trương nào cả.

Anh ta nghĩ ngợi một hồi, mở lời:

“Nhưng giờ cô đâu có mang theo tiền?”

“Bảo bà ấy đi theo tôi về lấy là được mà, dù sao giờ tôi cũng mệt rồi, trừ phi có kiệu tám người khiêng, nếu không tôi sẽ không đi đâu hết.”

Nói xong, Kiều Trân Trân vuốt lại mái tóc, ra vẻ vô tình nói ra dự định của mình:

“Hoặc là anh đưa tôi về trước đi, tôi đưa tiền cho anh, anh chuyển lại cho bà ấy.

Vừa hay ngày mai anh cũng phải ra huyện mua bộ quần áo t.ử tế, tôi cũng đưa tiền cho anh một thể luôn.”

Phùng Tam do dự không quyết, anh ta định đưa thanh niên tri thức Kiều vào căn nhà gỗ nhỏ trong rừng trước, nhân lúc trời tối sẽ làm chuyện đó luôn, đợi đến khi chuyện của hai người đã thành ván đã đóng thuyền rồi mới nhắc đến chuyện đến nhà làm rể.

Nhưng nếu thứ tự sai rồi, vạn nhất cha của thanh niên tri thức Kiều không đồng ý, anh ta chẳng phải là xôi hỏng bỏng không sao!

Phùng Tam không đồng ý, đảo mắt một cái, đề nghị:

“Vậy tôi cõng cô nhé?”

Kiều Trân Trân bĩu môi:

“Không thèm, quần áo trên người anh hôi ch-ết đi được.”

Sắc mặt Phùng Tam có chút khó coi, anh ta tìm mọi cách dỗ dành thanh niên tri thức Kiều là để không làm lộ bản tính của mình.

Nhưng giờ anh ta liên tục bị từ chối, bắt đầu trở nên mất kiên nhẫn.

Nghĩ kỹ lại thì đi nãy giờ bao lâu rồi, anh ta ngay cả tay của thanh niên tri thức Kiều cũng chưa được chạm vào.

Chẳng chiếm được chút hời nào, Phùng Tam vươn tay ra định bắt lấy Kiều Trân Trân đang ngồi trên đá.

Kiều Trân Trân lập tức cảnh giác né tránh:

“Anh làm gì thế?!”

Lúc này, Phùng Tam đã mất hết kiên nhẫn rồi.

Đại tiểu thư đến từ thành phố này tính khí lớn quá, cứ thuận theo cô thì chắc chắn chính sự tối nay sẽ không thành.

Đã sớm muộn gì cũng đắc tội cô, giờ cũng chẳng cần phải dỗ dành nữa, đợi đến khi cô thực sự trở thành người phụ nữ của anh ta rồi, quyền chủ động sẽ nằm trong tay anh ta.

Lúc đó, cô dù có không muốn gả thì cũng phải gả thôi.

Nghĩ đến đây, Phùng Tam cũng không định giả vờ làm quân t.ử chính trực gì nữa, ánh mắt dâm d.ụ.c của anh ta rơi trên người Kiều Trân Trân, một tay kẹp c.h.ặ.t lấy hai cổ tay mảnh khảnh của cô, định ép người xuống.

Chương 47 - Mỹ Nhân Kiều Mềm Xuyên Thành Nữ Phụ Chỉ Muốn Làm Cá Muối [thập Niên 70] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia