Một cơn gió thổi qua, cuốn tan những chiếc lá rụng trong rừng, để lộ một nam t.ử áo đen đang đứng trên cành cây.

Ánh nắng phản chiếu gương mặt tuấn tú lạnh lùng của hắn, khóe môi mang theo nụ cười giễu cợt, ánh mắt lạnh băng.

Ta khẽ nhướng mày, xoay người bước đến trước mặt Lý Dung Thời, vươn ngón trỏ thon dài, ngả ngớn nâng cằm hắn lên, quyến rũ cười.

Sau đó, ta xoay người, lấy ra một con d.a.o găm có tẩm kịch độc, hung hăng cứa qua cổ tên áo đen.

"A..."

Máu tươi phun trào, b.ắ.n ướt vạt áo của cung nữ đang tiến đến phụng dưỡng.

Cung nữ sợ hãi hét lên thất thanh.

Ta cùng Lý Dung Thời bước ra ngoài, nhìn t.h.i t.h.ể trên mặt đất, ta mỉm cười nói với hắn:

"Ngươi nên cảm thấy may mắn vì ta là Thái t.ử phi của ngươi, chứ không phải kẻ thù của ngươi."

Lý Dung Thời nhìn ta, vẻ mặt vừa khiếp sợ vừa sợ hãi.

Ta cười tùy ý, ngông cuồng.

Phu quân của ta trước đây từng là một kẻ ngu xuẩn, nhát gan, mặc cho người khác xâu xé. Hắn vĩnh viễn sẽ không hiểu thế nào mới là sự cường đại chân chính!

"Nhưng ta vẫn chưa thắng."

Trong mắt Lý Dung Thời ánh lên vẻ quật cường cùng mong đợi. Hắn nhìn về phía ta, nói:

"Ta không muốn c.h.ế.t, ta muốn trở thành vị Thái t.ử lợi hại nhất!"

Ta chỉ nhàn nhạt cười, xoay người rời đi:

"Chỉ muốn làm Thái t.ử thôi sao? Trên đời này không có chuyện gì là tuyệt đối. Nhưng chỉ cần ngươi đủ mạnh, cho dù ngươi từng thua bất kỳ ai, chỉ cần còn giữ được lòng không chịu khuất phục, ngươi vẫn là kẻ mạnh."

Lý Dung Thời đuổi theo, túm lấy ta.

"Nhưng nàng là công chúa! Nàng không nên để bản thân dính m.á.u."

Ta cười lạnh:

"Ta căn bản không quan tâm đến thân phận của mình! Tang Vân Ký trước kia đã c.h.ế.t từ lâu rồi. Tang Vân Ký hiện tại là người sát phạt quyết đoán, tàn nhẫn khát m.á.u, không sợ bất cứ điều gì! Nếu ta muốn thứ gì, ta sẽ tự mình giành lấy."

Lý Dung Thời nhìn ta, trong mắt tràn đầy sự sùng bái, nhưng nhiều hơn cả lại là đau lòng.

Hắn nói: "Nàng yên tâm, một ngày nào đó ta nhất định sẽ đứng trên đỉnh cao! Ta sẽ bảo vệ nàng!"

Ta lạnh lùng liếc hắn một cái:

"Bên cạnh ta không cần kẻ yếu, chỉ cần cường giả."

Ta ngước mắt nhìn trời, ánh mắt u ám, tựa hồ cất giấu một chấp niệm điên cuồng.

Ta xoay người định rời đi, Lý Dung Thời lại nắm lấy cổ tay ta, nghiêm túc nói:

"Ta sẽ chứng minh cho nàng thấy. Ta sẽ khiến cả thiên hạ biết rằng ta đã không còn là ta của trước kia, không còn là một kẻ yếu đuối."

Ta hất tay hắn ra, lạnh nhạt nói:

"Đợi đến khi ngươi đứng trên vị trí cao nhất, hãy nói với ta."

……

Nội thất Xuân Cung.

Ta ngồi trên ghế, cầm một miếng ngọc bội ngẩn người, dường như hung thủ còn là một người khác.

Ta nhớ lại cảnh tượng mà bản thân không dám hồi tưởng nhất.

Vào thời kỳ phồn hoa của Đại Thương, biên cương thất bại, cả nhà Thừa tướng Tang bị vu hãm cấu kết với nước khác, âm thầm làm những việc bất chính, khiến toàn bộ kinh đô Đại Thương rơi vào cảnh nước sôi lửa bỏng.

Cuối cùng, cả nhà bị rơi vào kết cục c.h.é.m đầu toàn gia.

Cha mẹ ta liều c.h.ế.t chống lại hoàng chỉ, nhưng cuối cùng vẫn c.h.ế.t oan c.h.ế.t uổng.

Cả nhà c.h.ế.t đi, chẳng qua chỉ để che giấu chân tướng về tội lỗi mà kẻ khác đã gây ra.

Vốn là tiểu thư hạnh phúc nhất, vì muốn bảo vệ ta, phụ mẫu đã tự vẫn trong phủ họ Tang.

Còn ta vì thế mà vô cùng bi thương, ta nhất định sẽ khiến những kẻ được gọi là gian thần, ác nhân ấy nhận lấy báo ứng thích đáng.

Trên đời này vốn không có cái gọi là công bằng, chỉ có cá lớn nuốt cá bé, kẻ yếu chỉ có thể chịu đựng sự bắt nạt và áp bức. Có lẽ đó chính là bản tính xấu xa của con người.

Trong thế giới lấy cường quyền làm tôn, điều duy nhất ta phải làm chính là báo thù.

Thật nực cười!

Tên hôn quân kia thấy ta đáng thương, vậy mà lại ban hôn, bắt ta thành thân cùng vị Thái t.ử ti tiện kia.

Ta biết mình không thể phản bác, đây là cơ hội duy nhất để báo thù, ta chỉ có thể thuận theo.

Ta thề, chỉ cần một ngày kia ta có thể bước lên vị trí chí cao vô thượng ấy, nhất định sẽ báo thù cho phụ mẫu!

Nhưng với bản lĩnh của mình, ta vẫn chưa đủ để gây nên sóng gió.

Ta cần phải tìm được một người cùng chung thuyền, biến hắn thành công cụ g.i.ế.c người của ta, giúp ta diệt trừ những kẻ hung phạm vẫn đang ung dung ngoài vòng pháp luật.

Ánh mặt trời trút xuống, chiếu rọi lên người ta, nhưng không thể sưởi ấm thân thể đã cứng đờ lạnh lẽo, bởi l.ồ.ng n.g.ự.c đau đớn khiến toàn thân ta tê dại.

Ta cùng Lý Ngôn Trạch trò chuyện vui vẻ trong khách điếm.

Lý Ngôn Trạch uống quá nhiều rượu, kéo ta nói rất nhiều lời say, nhưng… về chuyện tranh đoạt ngôi vị Thái t.ử, hắn lại ngậm miệng không nói một lời.

Ta không khỏi cảm thấy thất vọng, thầm nghĩ:

Bồi hắn chơi mấy ngày, vậy mà chẳng hỏi ra được chút tin tức hữu dụng nào, thật đáng c.h.ế.t.

Nhưng ta cũng nhìn ra, hắn chỉ là một kẻ bị lợi dụng, phía sau còn có người khác thao túng.

Có điều, dáng vẻ say khướt của Lý Ngôn Trạch đúng là một cơ hội tốt để ra tay.

Nếu giữ hắn lại, chẳng khác nào nuôi hổ thành họa.

Ta đang chuẩn bị dùng một kiếm tiễn hắn xuống địa phủ, bỗng tiếng gõ cửa vang lên từ bên ngoài khách điếm khiến ta dừng mọi động tác, đồng thời lập tức cảnh giác.

Ta hỏi: "Ai?"

"Khách quan, là tiểu nhị của khách điếm!"

Sợ đ.á.n.h rắn động cỏ, ta vội thu hồi chủy thủ trong tay rồi bước tới mở cửa.

Ta vừa mở cửa, tiểu nhị đã nói:

"Cô nương, vị công t.ử này nhất quyết bắt ta dẫn hắn đến tìm cô, ta cũng không còn cách nào khác."

Lý Dung Thời nói:

"Ngươi lui xuống trước đi!"

Hắn khoác một thân lam y phấp phới, mái tóc dài xõa trên vai, làn da trắng, đôi môi đỏ thắm, đôi mắt sâu thẳm, ngũ quan tinh xảo như được bàn tay người thợ điêu khắc từng nét phác họa nên.

Hắn nhìn ta, trong ánh mắt tràn đầy mê luyến và hưng phấn, nhíu mày hỏi:

"Vì sao nàng lại nóng vội như vậy?"

Ta lẩm bẩm đáp:

"Nếu là kẻ uy h.i.ế.p đến ngôi vị Thái t.ử của ngươi, tất cả đều phải c.h.ế.t. Ngươi thêm một phần nhân từ, ta liền thêm một phần tàn nhẫn."

Hắn ép ta vào góc tường, giọng nói trầm thấp tựa một con rắn độc quấn quanh bên tai:

"Chúng ta là cùng một loại người!"

"Ừm?"

Ta kinh ngạc.

Hắn nhìn chằm chằm vào ta, lấy ra thanh chủy thủ ta giấu bên hông, ánh mắt trở nên hung ác, bước đến bên giường nhìn Lý Ngôn Trạch đang hôn mê bất tỉnh.

"Nếu nàng muốn g.i.ế.c hắn, hôm nay hãy để ta thay nàng hoàn thành."