Vì vậy khi cha mẹ nhắc đến chuyện này, cô chỉ ngoan ngoãn gật đầu:
“Vâng, hủy hôn ạ."
Hai vợ chồng thấy con gái đáp dứt khoát như vậy, nhìn nhau một cái rồi càng thêm xót xa.
Đến cả đứa con gái đầu óc đơn thuần của mình cũng đồng ý hủy hôn, chứng tỏ con bé đã bị tổn thương đến mức nào rồi?
Dù sao cũng là đứa trẻ mình nâng niu như bảo bối, làm cha mẹ sao có thể nhìn con bị ức h.i.ế.p như vậy.
Nếu không thích thì nói sớm, việc gì phải giày vò con cái nhà người ta như thế?
Hai vợ chồng tuy không nói gì, nhưng ánh mắt muốn “xử" Trịnh Hướng Đông là không giấu vào đâu được.
Chuyện này tuyệt đối không thể kết thúc dễ dàng như vậy!
Nhất định phải khiến Trịnh Hướng Đông trả giá!
Đường Tâm uống hết một hộp canh cá thì cơ thể cũng hồi phục chút sức lực, nhưng cơn buồn ngủ do cơn sốt mang lại lại ập đến.
Cô hận không thể lập tức đi hủy hôn ngay, nhưng cơ thể không cho phép.
Vì sợ thái độ của mình không đủ kiên quyết khiến việc hủy hôn bị trì hoãn, trong lúc mơ màng cô vẫn còn lẩm bẩm đòi hủy hôn.
Chu Thục Lan biết con gái vốn thích Trịnh Hướng Đông đến ch-ết đi sống lại, vậy mà giờ ngủ rồi vẫn còn nói hủy hôn, lòng bà đau như cắt.
Lúc không đợi được người, con gái bà đã tuyệt vọng đến nhường nào cơ chứ?
Bà canh cho con gái truyền dịch xong, thấy cô đã ngủ say mới quay sang nói với chồng:
“Lát nữa Ninh Ninh qua đây trông Tâm Tâm, hai đứa mình đi đến nhà họ Trịnh hủy hôn trước đã."
Đường Đại Quân không ngừng gật đầu.
Trong chuyện này hai vợ chồng có quan điểm thống nhất:
tranh thủ lúc con bé còn đang đồng ý thì hủy nhanh đi, tránh để con bé xuất viện rồi lại bị Trịnh Hướng Đông dăm ba câu dỗ ngọt quay lại.
Dù sao con gái đầu óc đơn thuần, quá dễ bị lừa.
“Được."
Đường Đại Quân gật đầu, cầm hộp cơm nói:
“Tôi đi rửa hộp cơm đã, rửa xong chúng ta đi nhà họ Trịnh ngay."
Đường Đại Quân đi rửa bát, Đường Ninh cũng đã đến bệnh viện.
Vào cửa thấy em gái vẫn đang ngủ, cô nhỏ giọng hỏi:
“Tâm Tâm vẫn chưa tỉnh ạ?"
“Tỉnh rồi, uống một bát canh rồi lại ngủ."
Chu Thục Lan đắp lại chăn cho con gái rồi nói nhỏ với Đường Ninh:
“Con ở đây trông em một lát, mẹ với ba con đi nhà họ Trịnh hủy hôn."
“Em gái đồng ý hủy hôn rồi ạ?"
Chu Thục Lan gật đầu:
“Ừ."
Đường Ninh nhìn em gái đang ngủ say cũng hiểu tại sao cha mẹ lại vội vàng đi hủy hôn như vậy, chắc là sợ em gái tỉnh dậy lại bị Trịnh Hướng Đông dăm ba câu lừa gạt.
“Vậy ba mẹ mau đi đi ạ."
Chu Thục Lan và Đường Đại Quân cũng không lề mề, dặn dò vài câu rồi vội vã rời đi.
Lời tác giả:
Chào mừng các bạn đón đọc “Nhật ký ngọt sủng mỹ nhân bệnh tật những năm 70" ~
Phương Tri Ý vừa tỉnh dậy đã xuyên sách, xuyên thành cô em gái mỹ nhân bệnh tật được cả nhà nam phụ cưng chiều.
Trong sách, cha mẹ cô là giáo sư đại học, hai anh trai đều ở trong quân đội, nhưng chẳng may cha mẹ bị gắn mác xấu.
Để bảo vệ cô không phải chịu khổ khi xuống nông thôn, họ đành để cô đến nơi đóng quân của anh trai lánh nạn.
Vì nguyên thân nhạy cảm, nghe tin đồn nói mình là gánh nặng của hai anh, khiến hai anh đến tuổi rồi mà vẫn chưa tìm được vợ.
Để không làm khổ các anh, nguyên thân mỗi bữa chỉ ăn một miếng nhỏ, khiến sức khỏe ngày càng yếu, cuối cùng không chịu nổi cái lạnh ở vùng Tây Bắc mà qua đời.
Hai người anh vì thế mà vô cùng hối hận.
Khi thấy tiền và phiếu đưa cho em gái đều được em để dành lại, một người từ bỏ tương lai rạng rỡ để sống sa đọa cả đời, một người khi đưa tang em vì quá đau buồn mà bị t.a.i n.ạ.n xe qua đời.
Cha mẹ nghe tin cô mất cũng lần lượt tự sát ngay trước thềm mùa đông sắp được giải oan.
Phương Tri Ý xuyên qua, nhìn không gian trong tay mình chứa đầy các loại thực phẩm trị giá hàng chục triệu.
Cô khó khăn lắm mới vượt qua thời mạt thế thiếu ăn thiếu mặc, tại sao cô lại không ăn?
Không chỉ tự mình ăn, cô còn hằng ngày đổi món làm đồ ngon cho hai anh trai, còn gửi đồ ăn cho cha mẹ đang bị cải tạo.
Cả nhà họ không chỉ phải sống, mà còn phải sống thật tốt để đón chào cuộc sống mới.
Mọi người đều biết nhà Tham mưu Phương có cô em gái bệnh tật.
Lúc trước cha mẹ còn làm ở đại học thì không sao, giờ cha mẹ bị đi cải tạo, đứa trẻ bệnh tật này chẳng phải là gánh nặng rõ ràng sao?
Khi mọi người còn đang tiếc nuối cho hai anh em nhà họ Phương vì gánh nặng này mà không lấy được vợ, thì trong sân nhà họ Phương đã tỏa ra mùi thơm của thức ăn.
Hôm nay là thịt kho tàu, mai là đậu phụ Ma Bà, ngày kia là thịt kho đỏ...
Con gái lão thủ trưởng nơi đóng quân thậm chí ngày nào cũng chạy đến nhà họ Phương.
Hai anh em nhà họ Phương thì hễ gặp ai cũng khen em gái mình tốt thế nào.
Mọi người đều không thèm để tâm, một đứa bệnh tật thì tốt đến mấy thì sao?
Đời này ai dám lấy?
Vừa quay đầu lại, vị Đoàn trưởng trẻ tuổi tài giỏi nhất vùng đóng quân đã đến nhà họ Phương, cứ như về nhà mình vậy, đẩy cửa ra là gọi:
“Anh vợ..."
Hai anh em nhà họ Phương:
????
Em gái nhà mình bị sói tha đi từ bao giờ thế này?
Anh lính cục súc VS Mỹ nhân nhỏ kiêu kỳ.
Chu Thục Lan và Đường Đại Quân nhanh ch.óng đến nhà họ Trịnh.
Trịnh Khôn thấy hai vợ chồng đến là biết ngay có chuyện gì, vội vàng nhiệt tình đón vào nhà.
“Đại Quân, Thục Lan đến đấy à, mau vào nhà đi."
Nói rồi quay vào trong gọi:
“Xảo Phân, rót cho anh Quân với chị Lan hai ly nước đường."
Trần Xảo Phân đã biết chuyện con trai khốn nạn của mình làm.
Hôm qua hai vợ chồng đã định mang đồ đến thăm Đường Tâm, kết quả vừa đến cửa phòng bệnh đã bị con trai thứ nhà họ Đường chặn lại.
Hôm nay thấy Đường Đại Quân và Chu Thục Lan qua, bà ta nghĩ chuyện này vẫn còn đường cứu vãn, vội vàng lấy cốc tráng men rót hai ly nước nóng, còn cho thêm một thìa đầy đường trắng vào mỗi ly.
Pha xong nước đường, bà ta bưng đến trước mặt hai người, cười nói:
“Anh Quân, chị Lan, đi đường lạnh rồi, uống tí nước nóng cho ấm người."
Đường Đại Quân không nhận cốc, nói mỉa mai:
“Các người cũng biết trời lạnh cơ à?
Chúng tôi mới đi có mấy bước thôi, chắc chắn là không lạnh bằng Tâm Tâm nhà tôi rồi.
Trời tháng Chạp giá rét, bị bỏ mặc ở ngoài cả đêm, đừng nói là ăn cơm, đến một ngụm nước nóng cũng chưa được uống nhỉ."
Chu Thục Lan cũng lạnh lùng nói:
“Chúng tôi hôm nay đến đây không phải để uống nước, mà là để hủy hôn."
Đừng có diễn trò đó, cứ như nhà ai không uống nổi nước đường không bằng.