Ta tên là Thẩm Vinh Hoa, là đích nữ của Đại Tướng quân đương triều.

Vốn dĩ vị trí này chẳng phải là của ta. Ta được sinh ra vào ngày 15 tháng 7, cũng vì hôm ấy là ngày lễ ma nên cha mẹ ruột mới ghét bỏ ta. Cũng đúng thôi, dù sao ta cũng đã hành hạ mẹ suốt mười hai canh giờ lúc bà ấy chuyển dạ cơ mà.

Lúc ta ra đời, cha ta phái người âm thầm ném ta ra ngoài thành. Kinh thành vốn ở phương Bắc, vậy mà năm đó mùa Đông lại kéo tới sớm, thậm chí trên đất còn có lớp tuyết thật dày, ta lạnh đến gào khóc thật to.

Ngay lúc ấy, Đại Tướng quân đưa theo cả nhà hồi Kinh đi ngang qua rồi nghe thấy tiếng ta khóc, mẹ ta vừa sảy thai, mất một nữ nhi vì cơ thể quá yếu ớt, cha ta ôm lấy ta rồi đưa cho mẹ ta nhìn, ta bỗng ngừng khóc, còn nở nụ cười rạng rỡ với bà.

Mẹ ta rất vui, bà cứ ngỡ ta là người con mà trời cao ban cho mình, thế là bà quyết định nhận ta làm con.

Ngươi hỏi vì sao ta biết mấy chuyện này ư? Đương nhiên là do cha mẹ ta tra ra được, sau đó kể cho ta nghe như mấy câu chuyện trước giờ ngủ ấy mà.

Ta còn có một ca ca tên là Thẩm Thần Hoa, hiện nay huynh ấy đã là Tướng quân của Vũ Lâm Quân, canh giữ ở Kinh thành.

Phụ thân ta chủ động từ bỏ binh quyền sau khi hồi Kinh, Hoàng thượng phấn khởi đến mức phong ông làm Đại Tướng quân Trấn Quốc công, có nghĩa ông vừa là Công tước Nhất phẩm, vừa là quan võ Nhất phẩm.

Ta là con gái duy nhất của phủ Trấn Quốc công, hiển nhiên nước lên thì thuyền lên, chẳng qua vẫn còn vài kẻ không có mắt, cứ thích đơm đặt về thân thế của ta. Họ nói ta chỉ là con gái nuôi, chẳng có chút giá trị nào.

Kẻ bừng bừng khí thế tới tham dự cung yến như ta đây chỉ nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà, tai ta rất thính, thế nên ta lại nghe nàng kia tiếp tục kể lể.

“Do phu nhân của Trần Quốc công ngang ngược quá nên mới khiến phủ Trần Quốc công chẳng có lấy một thiếp thất nào, được mỗi mụn con trai, bởi vậy họ mới nhận nuôi một đứa con gái đấy.”

Ta biết cô gái này, nàng ta chính là muội muội m.á.u mủ ruột thịt của ta, Tống Chước Hoa. Đào tơ mơn mởn xinh tươi, Hoa hồng đơm đặc dưới trời xuân trong. Quả là một cái tên được lựa chọn rất tỉ mỉ.

Chỉ tiếc cha nàng ta chỉ là Thượng thư Tam phẩm, chẳng là cái gì so với phủ Trấn Quốc công của ta. Không biết nàng ta lấy đâu ra tự tin mà dám bịa đặt nói xấu sau lưng ta nữa.

Ta vươn tay cản Trừng Liên đang muốn tiến tới tặng cho người nọ một cái bạt tai, Trừng Liên từng tập võ, Tống Chước Hoa mà nhận cú tát đó thì nát mặt mất thôi.

Ta cầm lấy tách trà vừa được rót đầy rồi đi tới phía sau Tống Chước Hoa, nàng ta vẫn đang hớn hở kể chuyện, vẻ hoảng sợ của mấy tiểu thư chung quanh khiến ta rất hài lòng.

Nước và lá trà rơi xuống mặt và quần áo của Tống Chước Hoa, ả ta thét lên: “Ai dám hắt nước vào ta vậy?”

Vừa thấy ta, Tống Chước Hoa lại giả lả mỉm cười: “Hóa ra là Vinh Hoa tỷ tỷ.”

Trước kia Tống Chước Hoa luôn giả vờ hiền dịu nết na trước mặt ta, ả không chỉ khiến nam nhân phải ghé mắt suýt xoa mà cả nữ nhân cũng muốn yêu chiều ả hết mực. Nếu không nhờ lần này ta rảnh rỗi nghỉ chân trong đình thì chẳng biết ả xem thường và nói xấu sau lưng ta đến nhường nào nữa. Đúng là quân dối trá mà.

“Tay trơn quá, muội muội mau đi thay xiêm áo đi.”

Tống Chước Hoa khẽ gật đầu rồi theo một cung nữ đi thay y phục.

Hầy, nghĩ đến việc sau này sẽ bớt đi một cái đuôi bám theo mình, đúng là nhẹ cả lòng mà.

Mấy tiểu thư khác hốt hoảng bỏ chạy như chim ch.óc nhìn thấy thú dữ, ta chỉ đứng đó lắc đầu, biết sao được, ta có cha chống lưng cơ mà.

Ta cứ tưởng Tống Chước Hoa chỉ đi thay xiêm áo mà thôi, vậy mà chẳng biết làm sao nàng ta lại bò lên giường của Thái t.ử, còn bị Hoàng hậu nương nương bắt tại trận nữa chứ.

Ta cũng tới xem kịch hay, Tống Chước Hoa vừa khóc vừa kể lể rằng Thái t.ử say rượu nên nhận nhầm ả thành ta, cướp đi trong sạch của ả, bây giờ ả không còn mặt mũi gặp ai nữa. Nghe thì đau khổ thật đấy, nhưng xem ánh mắt đầy khiêu khích của ả lúc nhìn thấy ta kìa.

Ôi nha đầu ngốc này, ả không thấy Hoàng hậu nương nương đang giận đến mức muốn g.i.ế.t ch.ế.t ả ngay lập tức à?

Nào ngờ Thái t.ử lại lên tiếng: “Mẫu hậu, nếu nhi thần đã phá hỏng trong sạch của Tống tiểu thư thì nhi thần sẽ chịu trách nhiệm với nàng ấy!”

Lòng ta chùng xuống, hóa ra là câu chuyện tình chàng ý thiếp đây mà. Với gia thế của Tống Chước Hoa, việc được chọn làm phi tần của Thái t.ử đã là điều quá sức tưởng tượng rồi. Thế nên họ muốn gạo nấu thành cơm, thậm chí còn giúp Thái t.ử được tiếng khoan dung, nhân hậu nữa chứ.

Hoàng hậu nương nương nhìn ta với vẻ mặt phức tạp, cũng đúng thôi, dẫu gì Thái t.ử cũng có hôn ước với ta cơ mà.

Ta lập tức lên tiếng: “Nếu Tống muội muội và Thế t.ử đã tình đầu ý hợp thì chi bằng Hoàng hậu nương nương hãy làm chủ…”

Ta ngừng lại một chốc rồi nói với Tống Chước Hoa: “Để muội muội đến Đông cung làm Mỹ nhân đi.”

Phi tần của Thái t.ử được chia thành bốn cấp, có thể được làm Mỹ nhân – cấp thấp nhất… Hẳn là Tống Chước Hoa sẽ cảm kích ta lắm.

Chương 1 - Mỹ Nhân Yêu Giang Sơn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia