Tống Chước Hoa sắp tức điên lên rồi, ả nhìn đăm đăm vào ta với ánh mắt sắc lẹm. Sao mà ả không tức cho được cơ chứ? Người thành hôn với Hoàng thượng là ả, người uống rượu giao bôi cũng là ả, vậy mà vị trí Hoàng hậu vốn đã tới tay lại bị ta đoạt mất, bây giờ còn bị người ta giễu cợt như vậy, hiển nhiên là phải giận rồi.
Tốc độ phong tỏa tin tức của Hoàng thượng luôn rất nhanh, khi đổi lại thánh chỉ, hắn viện cớ rằng thái giám truyền chỉ đã đọc sai phẩm cấp được phong nên đã bị xử t.ử để răn đe. Đám nữ nhân trong khuê phòng như bọn họ lại càng không biết được chân tướng.
Nào có ai hay người được phong Hậu lúc đầu là Tống Chước Hoa đâu chứ.
Ta ho khan vài tiếng rồi ngăn bọn họ lại: “Các muội đừng nói nữa, chúng ta không nên xích mích với nhau, mọi người đều hầu hạ Hoàng thượng, đừng vì bổn cung mà ầm ĩ không yên.”
“Chuyện thỉnh an cũng chẳng phải việc gì to tát, chỉ cần trong lòng các muội nhớ tới Hoàng thượng, sớm ngày khai chi tán diệp cho Hoàng thượng là bổn cung hài lòng lắm rồi.”
Các phi tần vội vàng đứng dậy: “Nô tì xin nghe theo dạy bảo của nương nương! Tạ ơn Hoàng hậu nương nương đã dạy bảo!”
Tống Chước Hoa nghiến răng nghiến lợi nói theo, dù ả đứng rất gần ta nhưng ta chẳng rõ ả có đọc theo hay không, hay là chỉ mấp máy môi mà thôi.
Tối đó Hoàng thượng lại lật thẻ của Uyển phi, thế mà khi đi ngang qua Dực Khôn Cung thì bị Tống Chước Hoa cản lại.
Đêm nay ánh trăng mơn man như màn lụa mỏng giăng trên mặt đất, một bóng dáng mỹ miều với tà áo mỏng đang hòa mình vào điệu múa dưới ánh trăng, dáng người yểu điệu, thướt tha vô cùng.
Hoàng thượng tấm tắc: “A Hoa của trẫm đúng là xinh đẹp động lòng người, thật xứng với câu ‘Nhẹ nhàng như hồng bay, uyển chuyển như rồng lượn’ mà!”
Sáng hôm sau, Uyển phi tới thỉnh an ta với đôi mắt ướt đẫm, ta trấn an nàng ta rồi buông tiếng thở dài: “Chuyện này bổn cung không làm chủ được, Hoàng Quý phi là người trong lòng của Hoàng thượng mà, nghe nói Tống Thượng thư cũng sắp lên chức rồi.”
Thấy Uyển phi rời đi với đầy toan tính, ta bật cười.
Cả vườn xuân sắc trong hoàng cung… rốt cuộc có mấy phần là của ta nhỉ? Ta chẳng còn biết nữa…
Chính vào ngày cha của Tống Chước Hoa lên chức Phó Tể tướng, ca ca của ta bị cách chức, buộc phải rời xa binh nghiệp, trở về quê nhà phụng dưỡng song thân.
Ta nhớ cha mình quá, tuy đã gần lục tuần nhưng ông vẫn khỏe mạnh, cường tráng lắm. Hoàng thượng chu đáo thật đấy, hắn để ca ca của ta trở về chăm sóc cha mẹ, còn ta chỉ có thể ngồi nhớ đến họ trong cung điện lạnh như băng này đây.
Uyển phi tức giận xông vào.
Ta phân phó Trừng Liên đưa người khác ra ngoài hết rồi từ tốn hỏi: “Hoàng thượng có nói gì không?”
Uyển phi đã nhờ cha mình là Lâm Thừa tướng điều tra mấy chuyện tham ô của Tống Thượng thư khi còn tại vị, ai mà tin chức vị béo bở như Hộ bộ Thượng thư mà lại trong sạch được cơ chứ?
Hơn nữa, lúc trước Tống Chước Hoa chẳng có chút đồ cưới nào vì phải gả vào phủ Thái t.ử với thân phận thị thiếp, ấy vậy mà lúc lên làm Hoàng Quý phi, ả lại phóng khoáng vô cùng, chẳng cần nghĩ cũng biết cha ả đã âm thầm đưa bao nhiêu bạc vào cung.
Uyển phi tức tối: “Rõ ràng đã dâng sổ con lên rồi, Hoàng thượng cũng đã xem qua, vậy mà người vẫn thăng chức cho ông ta! Hoàng hậu nương nương, người có biết hôm nay Hoàng Quý phi đắc ý đến mức nào không?”
Đương nhiên là ta biết chứ. Nghe nói Tống Chước Hoa vô tình đụng phải Bạch tần, thế là ả thẳng tay nhốt Bạch tần vào Thận Hình Ty, làn da trắng ngần như tuyết của Bạch tần thật đáng thương, không biết nàng ta đã phải trải qua đau đớn đến nhường nào.
“Ngươi yên tâm, ta đã phái người thả Bạch tần và chữa trị cho nàng ấy rồi.”
“Hoàng hậu nương nương, ả vốn là Hoàng Quý phi đứng sau lưng người, nhưng hiện tại cha ả đã thăng quan, chẳng phải sau này trong cung…” Uyển phi nhìn ta.
Ta chỉ cười: “Hoàng thượng cưng chiều nàng ta, đây là chuyện tốt mà, chỉ cần nàng ta sớm sinh hoàng t.ử thì sẽ là công thần. Còn cha của nàng ta… đó là chuyện triều chính, hậu cung chúng ta ít bàn tới đi.”
Uyển phi không thể chấp nhận được thái độ hờ hững đó của ta, ta bèn nói tiếp: “Ngươi hờn giận cái gì? Ngươi là người được ta danh chính ngôn thuận tuyển vào để hầu hạ Hoàng thượng, nào có giống nàng ta. Hơn nữa, đâu phải lúc nào cũng được ân ủng? Uyển phi, quay về đi.”
Dẫu gì Lâm Thanh Thanh cũng được sinh ra từ phủ Thừa tướng, nàng ta lập tức hiểu ngụ ý trong lời ta nói: “Nương nương nói phải, là tần thiếp nhất thời hồ đồ ạ.”
Uyển phi đi rồi, ta đang định nghỉ ngơi thì nghe có người đứng khóc trước cổng Khôn Ninh Cung, Trừng Liên vội dẫn người nọ vào.
Hóa ra là Liên Hòa hầu hạ bên cạnh Bạch tần.
Trừng Liên từ từ đến bên cạnh ta rồi nói nhỏ: “Nương nương, đã xảy ra chuyện, Bạch tần qua đời rồi.”
Ta kinh hãi không thôi, rõ ràng ta đã phái người đến cứu Bạch tần ngay khi hay tin, thời gian ngắn như thế, theo lý thì Thận Hình Ty còn chưa kịp làm gì Bạch tần ấy chứ.
Liên Hòa vừa quỳ trước mặt ta vừa khóc lóc kể lể: “Hoàng hậu nương nương minh giám!”
Ta trấn an nàng ta: “Ngươi đừng khóc, kể xem Bạch tần xảy ra chuyện gì? Đang yên đang lành sao lại nghĩ quẩn vậy?”