Không học không được mà, có lần tôi nấu sườn chưa chín kỹ, cậu ấy vậy mà chớp mắt một cái đã nuốt chửng luôn, còn khen tôi chưa từng được ăn món nào ngon đến thế. Kết quả là đêm đó nôn mửa tiêu chảy phải vào bệnh viện truyền nước biển.
Cũng không phải là chưa từng sửa đổi, thế nhưng cậu ấy vẫn chỉ thích mỗi đồ tôi làm. Thế nên hiện tại, tôi đã luyện được một tay nghề nấu nướng vô cùng điêu luyện.
“Muốn ăn gì?”
“Món gì cũng được.”
Đến khi tôi nấu xong xuôi bê thức ăn ra ngoài thì cậu ấy liền báo cho tôi biết chuyện đã được giải quyết êm xuôi.
Tôi muốn xem thử cậu ấy giải quyết bằng cách nào, nhưng cậu ấy cứ nháo nhào kêu đói c.h.ế.t đi được, bắt tôi phải ngồi xuống ăn cơm cùng cậu ấy trước.
Tôi không tin vào tà giáo, lập tức mở điện thoại lên tra cứu ngay.
Cách giải quyết của cậu ấy đúng là vô cùng đơn giản và súc tích, chỉ để lại vỏn vẹn một dòng chữ trên nền tảng mạng xã hội công khai: [Tôi chỉ thích đàn ông.]
8.
Băng ghi hình từ camera giám sát thực ra cậu ấy đã cho người lấy được từ lâu. Cậu ấy vốn chẳng mảy may bận tâm đến danh tiếng, có thứ gì là thẳng tay tung ra hết. Thậm chí cậu ấy còn chẳng thèm quản xem sau khi phát tán những thứ đó thì sẽ gây ra ảnh hưởng thế nào đến công ty của mình.
Theo như lời Thời Du Bạch nói: “Tôi không thiếu tiền, tiền của tôi nhiều hay ít phụ thuộc vào việc tôi muốn mua cho anh món đồ đắt giá đến mức nào thôi.”
Thế nhưng thần sắc của cậu ấy rõ ràng là đang cảm thấy tôi phải chịu thiệt thòi.
“Chuyện làm ăn của cậu là việc của cậu, liên quan gì đến tôi? Tôi cũng chẳng cần cậu phải mua món đồ gì cho tôi cả.”
“Sao lại không cần chứ?” Cậu ấy lúc này lại càng thêm nghiêm túc, nhắc nhở tôi về một đoạn chuyện cũ mà tôi suýt chút nữa đã lãng quên.
Cái thuở ấy, cậu ấy lúc nào cũng nói chuyện bằng bạo lực, không phải bị người ta bắt nạt thì cũng là đang đi tẩn đứa khác. Cậy mình có tiền, cậu ấy đến học hành cũng chẳng ra làm sao. Nếu không nhờ tôi ngày ngày nhìn chằm chằm thúc ép thì e rằng đến trường Đại học cậu ấy cũng chẳng thi đỗ nổi.
Ánh mắt cậu ấy ghim c.h.ặ.t lấy tôi lúc này khiến tôi có chút muốn chùn bước.
“Chính anh đã nói, nếu muốn anh gả cho tôi thì tôi cần phải mang đến món quà đắt giá nhất, quý báu nhất trêntThế giới này mới được.”
Cái câu “gả cho cậu ấy” đó, chẳng biết là từ đời thuở nào tôi đã bịa ra để lấp l.i.ế.m dụ dỗ cậu ấy nữa.
“Tôi nói tôi muốn gả cho cậu bao giờ?” Việc này tôi kiên quyết không thể thừa nhận.
“Chuyện tôi đã khắc ghi từ năm mười mấy tuổi. Trần Thước, anh vốn là kẻ bẩm sinh có trí nhớ rất tốt, anh chắc chắn là mình đã quên rồi sao?” Hiển nhiên cậu ấy không hài lòng với câu trả lời của tôi, thậm chí còn đang từng bước ép tôi phải đáp lại.
“Nhưng tôi là đàn ông.”
“Tôi biết anh là đàn ông. Tôi cũng biết chính mình là đàn ông. Thế thì đã sao nào?” Trông cậu ấy kiêu ngạo đến cực điểm, nét này hoàn toàn giống hệt như hồi còn nhỏ, cậu ấy áp căn chẳng thèm để tâm đến miệng đời hay thế tục.
“Đàn ông thì gả cho đàn ông kiểu gì?”
“Trần Thước, anh đừng có vờ vịt nữa.” Cậu ấy trực tiếp dùng lợi thế chiều cao để áp chế tôi, những ngón tay thon dài khẽ chạm vào bên má tôi: “Trần Thước, tôi biết anh thích đàn ông.”
9.
Chuyện bản thân thích đàn ông, tôi vốn dĩ luôn giấu giếm rất kỹ.
Sau khi xuyên sách tới đây, tôi cũng chưa từng công khai xu hướng tính d.ụ.c của mình với bất kỳ ai. Tôi cẩn trọng giấu đi tất thảy chỉ vì muốn sau khi hoàn thành nhiệm vụ sẽ ngay lập tức trở về, không tự rước thêm những rắc rối không đáng có.
Tôi đến Thế giới này hơn mười năm trời, xung quanh không một ai biết tôi thích đàn ông. Thậm chí, tôi còn chưa từng nếm trải cảm giác yêu đương hẹn hò là gì.
“Sao cậu biết được?”
Thế mà cậu ấy lại bật cười, nụ cười đặc biệt rạng rỡ, mang theo dáng vẻ hoàn toàn đắc ý vì đã gài bẫy được con mồi.
“Cậu gài bẫy tôi.”
“Không phải.” Cậu ấy lắc đầu: “Chính bản thân tôi thích đàn ông, tôi cảm giác được anh và tôi là người cùng một giuộc. Cho nên đôi bên đều thích đàn ông, tại sao anh không thể thử một lần với tôi?”
“Chúng ta chỉ là bạn bè.”
“Từ bạn bè trở thành người yêu, chẳng phải là chuyện vô cùng bình thường sao?”
“Nhưng mà...” Nhưng mà chung quy tôi vẫn phải trở về kia mà. Lời này tôi chẳng thể thốt ra được.
Thế nên, cuộc trò chuyện lần này lại kết thúc trong bầu không khí không mấy vui vẻ.
Tôi ngồi thẫn thờ một mình trong phòng rất lâu, cuối cùng cũng phát hiện ra một vấn đề. Hệ thống từ đầu đến cuối vẫn chưa từng nói cho tôi biết bao giờ thì có thể trở về, mà dựa theo tình hình hiện tại, với xu hướng này của Thời Du Bạch thì cậu ấy căn bản không thể nào trở thành một kẻ ác được nữa.
Khi mọi chuyện chưa đi đến nước chuyển biến xấu, có lẽ tôi đã có thể trở về rồi.
Tôi bèn triệu hồi Hệ thống: [Cho hỏi, nam chính hiện tại đã không còn là kẻ ác nữa rồi, tôi có thể trở về được chưa??
Hệ thống im lặng một lát rồi mới lên tiếng: [Mười mấy năm rồi, rốt cuộc Ký chủ cũng nhớ ra để triệu hồi tôi đấy à?]
[Tôi phải làm sao mới về được?]
[Về câu hỏi này thì anh phải khiến cho nam chính trở thành người tốt đã chứ.]
[Thời Du Bạch như thế này mà còn chưa đủ tốt sao?] Tôi lập tức tỏ ra không hài lòng: [Theo ý cậu thì thế nào mới gọi là tốt, không lẽ phải ngày ngày đi làm nhà từ thiện thì mới được tính?]
Trong lòng tôi thầm nghĩ: Cùng lắm thì mình lại bảo cậu ấy đi quyên góp thêm chút tiền là được chứ gì!
[Ký chủ, tôi nói Thời Du Bạch là nam chính từ bao giờ thế?]
10.
Một câu nói thốt ra khuấy động lên ngàn tầng sóng dữ. Tôi bỗng thấy mười mấy năm thanh xuân của mình như thể đem đi cho ch.ó gặm.