Bức ảnh này rõ mười mươi là do cậu ấy nhân lúc tôi không chú ý để đ.á.n.h úp, sau đó bị người bạn đi cùng chụp lại được.

“Cố tình cái gì chứ? Tôi đã ngàn chọn vạn tuyển mới chọn ra bức không để lộ chính diện của anh đấy.”

Lúc đó cả đám chúng tôi rủ nhau đi biển chơi, thành ra ai nấy đều chỉ mặc độc một chiếc quần bơi. Bức ảnh báo chí đăng tải lại chỉ cắt lấy nửa thân trên, thế nên nhìn vào, trông hai đứa cứ như là đang không mặc quần áo vậy.

Đúng là muốn mập mờ bao nhiêu liền có bấy nhiêu. Nếu tôi không phải là người trong cuộc thì chính tôi cũng tin sái cổ rồi.

13.

Tôi vẫn đang không tiếc công sức tiếp tục bám theo Thẩm Tần. Kết quả là đến cuối cùng, cậu ta rốt cuộc chịu không nổi mà phải quay sang cầu xin tôi: “Đại ca, rốt cuộc anh muốn cái gì thì cứ nói thẳng ra đi có được không? Ngày nào anh cũng bám theo tôi như âm hồn bất tán thế này là có ý gì hả?”

“Tôi muốn cậu cải tà quy chính.” Tôi khổ khẩu tâm can khuyên bảo: “Cái chuỗi ngày đ.â.m đ.â.m g.i.ế.c g.i.ế.c này của cậu không thể tiếp tục sống thế này mãi được đâu.”

Cậu ta trực tiếp đập bàn cái rầm: “Tôi rốt cuộc xấu ở chỗ nào? Sao tôi đi đòi nợ thuê thì tôi lại thành người xấu rồi? Kẻ sai không phải là đứa quỵt nợ à?”

“Hơn nữa, anh nhìn hiện tại xem... Tôi đã mở hàng được mối nào chưa?” Gương mặt cậu ta bỗng chốc trở nên vô cùng sầu não: “Tôi đ.á.n.h cũng đ.á.n.h không lại người ta, lại còn có một đám đàn em phải nuôi nấng. Bây giờ tình hình kinh tế khó khăn, cả lũ đến cơm cũng sắp không có mà ăn rồi. Thế mà ngày nào anh cũng ở bên tai tôi lải nhải tụng kinh.”

“Vậy để tôi tìm công việc khác cho cậu nhé?”

“Thật là thần kinh!” Thẩm Tần áp căn không tin tôi, trực tiếp quay người bỏ đi.

Lúc này tôi mới phát hiện ra, thực chất Thẩm Tần cũng không đến mức trở thành một kẻ triệt để hư hỏng như tôi vẫn luôn nghĩ.

Tôi vội vàng túm c.h.ặ.t lấy cậu ta: “Cậu nghe tôi nói đã, thật ra cậu mới là nam chính...”

“Trần Thước!”

Phía sau lưng tôi đột nhiên vang lên tiếng gầm đầy giận dữ của Thời Du Bạch, chấn động đến mức khiến tay tôi vô thức buông lỏng ra.

Thời Du Bạch trực tiếp lao vọt đến trước mặt tôi. Ánh mắt cậu ấy ghim c.h.ặ.t lên người Thẩm Tần, đ.á.n.h giá một lượt rồi mới hỏi: “Cho nên, anh từ chối tôi chính là vì cậu ta? Anh thích cái gu này à?”

“Thời Du Bạch, cậu hiểu lầm rồi, có gì về nhà rồi nói.”

Thẩm Tần lại dùng ánh mắt như nhìn hai kẻ tâm thần để nhìn hai chúng tôi, nhân lúc tôi không để ý liền lập tức co giò chạy mất. Chao ôi, muốn đuổi theo cũng chẳng đuổi kịp nữa rồi, cậu ta chạy còn nhanh hơn thỏ bị dọa cho giật mình!

Tôi vừa quay đầu lại thì liền phát hiện vành mắt Thời Du Bạch đã đỏ hoe, cậu ấy hạ giọng mềm mỏng hỏi tôi: “Trần Thước, có phải anh không cần tôi nữa rồi không?”

Cái đứa nhỏ này từ bé tố chất tâm lý đã cực kỳ kiên cường, từ bao giờ lại trở nên nhạy cảm yếu đuối đến nông nỗi này vậy?

“Thời Du Bạch, cậu nhạy cảm quá rồi, tôi chỉ là có chút chuyện cần bàn bạc với cậu ta thôi.”

“Nhưng mà, anh luôn miệng nói tôi mới là nam chính của anh, thế mà lời này bây giờ anh lại đi nói với kẻ khác.”

Chuyện này...

“Anh thích cái kiểu đàn ông thô ráp như thế sao?”

Tôi suýt chút nữa thì bị nước bọt của chính mình làm cho sặc c.h.ế.t.

“Được rồi, đừng có diễn nữa.” Tôi lên tiếng ngăn chặn cái miệng đang nói năng linh tinh của cậu ấy lại: “Tôi mà có thích thì cũng là thích cái kiểu như cậu thôi.”

Thời Du Bạch lập tức thu hồi vành mắt đỏ hoe ngay tức khắc: “Trần Thước, anh muốn cái gì tôi đều có thể cho anh hết, anh không cần phải đi tìm người khác đâu.”

“Thật ra, tôi không thuộc về Thế giới này.”

Chẳng biết tại sao, Thời Du Bạch sau khi nghe xong lời này thì không có lấy một tia do dự, trực tiếp đón lời: “Trần Thước, cho dù anh có không thuộc về Thế giới này đi chăng nữa, tôi cũng tuyệt đối không buông tay để anh rời đi.”

14.

Tôi cứ ngỡ Thời Du Bạch chỉ là đang nói theo quán tính để thuận theo lời tôi mà thôi. Thế nhưng về sau tôi mới phát hiện ra, cậu ấy dường như đã thực sự nhận ra chuyện tôi không phải là người của Thế giới này rồi.

Nơi đầu tiên để lộ ra manh mối bất thường chính là đống đồ đạc trong tủ sách của cậu ấy.

Ngày trước, vì phải chịu kiếp bồi Thái t.ử học bài, thế nên kể từ ngày cậu ấy đỗ vào một trường Đại học danh tiếng, tôi liền chẳng bao giờ muốn chạm tay vào đống sách vở trong tủ nữa. Lúc này tôi mới phát hiện, sách vở bên trong từ lâu đã được thay thế bằng đủ loại sách xem bói toán, tướng số, thậm chí đến cả mấy cuốn luận thuyết ma quỷ thần linh cũng có đầy đủ không thiếu thứ gì. Cậu ấy thậm chí còn tỉ mỉ ghi chép lại đủ loại b.út ký khác nhau.

Tôi thình lình triệu hồi Hệ thống, nhưng Hệ thống lại chẳng hề đáp lại tôi.

Suốt bao nhiêu năm qua, tôi luôn đinh ninh rằng Hệ thống không thèm ngó ngàng đến tôi là vì tôi chưa hoàn thành nhiệm vụ, tôi căn bản chưa từng mường tượng qua cái khả năng liệu có phải nó đã bị người ta ra tay ngăn chặn rồi hay không.

Tôi đang nhìn đến xuất thần thì giọng nói của cậu ấy vang lên: “Anh phát hiện ra rồi sao?” Giọng điệu của cậu ấy mang theo một tia bất an lẩn khuất.

Chương 7 - Nam Chính Của Tôi Đâu Thể Biến Thái Như Vậy - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia