Tôi ngồi lỏm thỏm trên bồn cầu bất lực gào thét trong lòng, sự việc phát triển đến thời điểm hiện tại đã hoàn toàn vượt xa khỏi tầm kiểm soát của tôi rồi.
"Cốc cốc cốc."
Tiếng gõ cửa vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ mộn màng của tôi.
Tôi vừa vừa hé mở cửa ra, đã bị Tạ Lương Trần nhào tới ôm chầm lấy.
"Làm anh sợ c.h.ế.t khiếp, anh còn tưởng em lại trốn mất rồi chứ."
"Hì hì, nào có đâu nào."
Tôi cười gượng gạo lấp l.i.ế.m, trong lòng vẫn cảm thấy đôi chút ngượng ngùng không tự nhiên.
Dù gì thì quan hệ của hai đứa trước đó cũng là "bạn giường cũ" mà.
Vậy mà anh cứ tỉnh bơ như ruồi, y như thể tôi chưa từng bỏ đi bao giờ.
Tôi ngồi xem ti vi trên ghế sofa mà cảm giác y như ngồi trên đống lửa.
Rốt cuộc Tạ Lương Trần có ý gì đây hả trời?
Có phải anh thích tôi không? Thế sao anh không chịu mở miệng nói ra chứ?
Anh cứ dán c.h.ặ.t mắt vào màn hình điện thoại cười cười tủm tỉm suốt cả tiếng đồng hồ nay rồi, tôi len lén liếc mắt quan sát anh.
Tạ Lương Trần bỗng chốc đứng phắt dậy đi ra mở cửa, làm tôi giật mình suýt ngã lăn cù khỏi ghế sofa.
Làm trò gì thế không biết? Định đ.á.n.h lạc hướng à.
Cứ ngỡ là shipper giao đồ ăn ngoài vừa gọi đến, thì giây tiếp theo liền nhìn thấy Thẩm An Lạc xuất hiện chình ình ngay trong phòng khách nhà tôi.
Đúng là không phải đồ ăn ngoài rồi, trong khi cái bụng tôi đang đóu meo đây này.
Khoan đã, ai cơ? Thẩm An Lạc á? Làm tôi giật mình đ.á.n.h rơi cả điều khiển từ xa xuống đất.
Cảm giác giống như bị bắt gian tại trận là thế quái nào nhỉ?
Tôi làm một cú lộn mèo bật ngửa người đứng phắt dậy, trân trân nhìn chằm chằm Tạ Lương Trần và Thẩm An Lạc ở cửa ra vào.
Thẩm An Lạc mỉm cười thân thiện cất lời chào: "Mạt Mạt, chào cậu."
Hai người này chơi lớn đến tận nhà để ngửa bài đ.á.n.h ghen với tôi luôn đấy à?
Tôi sợ hãi ôm c.h.ặ.t chiếc gối ôm trước n.g.ự.c,
"Hì hì, chào cậu, chào cậu nhé, ấy c.h.ế.t nhà tớ có chút việc bận nên xin phép té trước đây, hai người cứ thong thả trò chuyện nhé."
Dứt lời tôi quay đầu định chuồn ngay lập tức, nhưng lại bị Tạ Lương Trần túm c.h.ặ.t lấy cổ áo kéo giật lại.
"Em cứ hở ra là định chuồn đi đâu thế hả?"
Tạ Lương Trần bất mãn ấn mạnh tôi ngồi phịch xuống ghế sofa, với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc cất lời:
"Hôm nay anh cố tình để Thẩm An Lạc đến đây để nói rõ cho em hiểu, rốt cuộc giữa anh và cô ấy là quan hệ gì."
Nói xong, anh quay sang hướng Thẩm An Lạc: "Cậu nói đi, giải thích cho đàng hoàng vào nhé, vợ tôi mà sổng mất là tôi trảm cậu đấy."
Bị câu nói bộc tuệch thẳng thắn của Tạ Lương Trần làm cho đỏ lựng cả mặt.
Anh chẳng cho tôi chút cơ hội thẹn thùng nào mà mở cửa bước ra ngoài luôn.
16.
Bỏ lại tôi ngồi trơ trọi một mình trố mắt nhìn nhau với Thẩm An Lạc.
Mặc dù trong lòng biết thừa hai người họ không phải là một đôi, nhưng thú thật khi phải đối mặt với vị "tình địch giả tưởng" năm xưa này, trong lòng tôi vẫn cảm thấy hơi lúng túng ngại ngùng đôi chút.
Thẩm An Lạc dường như nhìn thấu được sự mất tự nhiên của tôi, cô ấy kéo ghế ngồi xuống cạnh tôi rồi bắt đầu kể chuyện:
"Tạ Lương Trần đã lải nhải với tớ từ mấy tháng trước rằng cậu ấy có một cô bạn gái cực kỳ dễ thương."
"Hả? Thật á?"
Tôi trố mắt ngạc nhiên khó tin, Tạ Lương Trần á? Hằng ngày vẫn coi tôi là bạn gái cơ à?
Trong lòng bỗng dâng lên một dòng nước ấm áp ngọt ngào.
Cô ấy mỉm cười nói tiếp:
"Lần trước tớ ra sân bóng tìm cậu ấy, cậu ấy bảo tháng sau sẽ cầu hôn cậu. Nhưng ngặt một nỗi là tháng sau tớ phải bay về Anh rồi, thế nên tớ mới bắt cậu ấy đổi lịch lên tuần này luôn cho nóng."
Tôi nghe xong như sét đ.á.n.h ngang tai, trố mắt kinh ngạc thốt lên:
"Khoan đã, hai người chẳng phải là thanh mai trúc mã, đồng nam ngọc nữ cơ mà?"
Thẩm An Lạc nghe vậy liền lộ ra vẻ mặt khó xử, liên tục lắc đầu nguầy nguậy:
"Không không không, cậu nghe ai đồn bậy bạ thế hả?"
"Khuynh hướng tính d.ụ.c của tụi tớ y chang nhau cơ mà, đều mê đắm mấy đứa con gái đáng yêu như cậu hết, chẳng nhẽ cậu ấy chưa nói cho cậu biết à?"
Cái cằm của tôi suýt rớt xuống đất kinh ngạc đến mức có thể nhét lọt cả quả trứng gà, nhất thời đại não không sao tiêu hóa nổi lượng thông tin khổng lồ này.
Anh không thích cô ấy? Cô ấy cũng chẳng thích anh, mà cô ấy lại đi thích con gái ư?
Rồi cô ấy móc trong túi xách ra một tấm danh thiếp đưa cho tôi, khóe môi cong lên ý cười rạng rỡ:
"Phải rồi, nếu sau này cậu thấy chán ngấy tên đó rồi thì cứ liên lạc với tớ nhé, tớ cực kỳ thích cậu luôn đấy."
Khoảnh khắc này vô tình lọt trọn vào mắt Tạ Lương Trần vừa mới bước chân vào nhà.
Anh nhanh như cắt giật phăng lấy tấm danh thiếp trên tay tôi, mặt mày hầm hầm khó chịu:
"Thẩm An Lạc ý cậu là gì hả? Ngay trước mặt bản lĩnh của tôi mà cậu dám tính đường đào góc tường cơ à?"
Thẩm An Lạc lè lưỡi trêu chọc một cái:
"Bye bye nha Mạt Mạt, hẹn gặp lại lần sau nghen~"
Tôi ngẩn ngơ khua khua tay chào lại.
Thẩm An Lạc thản nhiên xoay người bước đi vô cùng tiêu sái, trước khi đi còn chu đáo khép lại cửa giúp.
17.
Thẩm An Lạc đã khuất bóng từ lâu mà ánh mắt tôi vẫn ngẩn ngơ dán c.h.ặ.t ra phía cửa.
Tạ Lương Trần bất mãn véo nhẹ má tôi một cái:
"Đừng nhìn nữa, anh vẫn còn đang đứng lù lù ở đây cơ mà. Bây giờ đến lượt em phải giải thích chuyện tại sao lại dám bỏ trốn không một lời từ biệt rồi đấy nhé."
Tôi chột dạ choàng tay ôm lấy cổ anh, cố ra chiều nũng nịu để lấp l.i.ế.m qua loa:
"Ối giồi ôi, chuyện cũ bỏ qua đi nhắc lại làm gì nữa chứ."
Nói ra thì nhục nhã mất mặt c.h.ế.t đi được, tôi vội vã chuyển chủ đề: "Mà này Tạ Lương Trần, anh có thích em thật không đấy?"
Tạ Lương Trần nghe vậy liền cạn lời liếc xéo tôi một cái: "Biểu hiện của anh từ trước đến nay còn chưa đủ rõ ràng hay sao?"