15

Đêm đó, trở về biệt thự của hắn… tôi không ngủ được.

Thức trắng cả đêm.

Mỗi lần tôi ngất đi, lại bị làm cho tỉnh lại.

Gần sáng, tôi chịu không nổi nữa, vừa véo cơ bắp trên cánh tay Kỷ Yến Xuyên vừa hỏi:

“Anh có bệnh à? Đến cả giấm của Tống Noãn Noãn mà anh cũng ăn?”

“Ba năm chúng ta không gặp nhau, em chẳng hỏi anh lấy một câu, mở miệng ra là Tống Noãn Noãn.” Hắn cười lạnh, kéo cà vạt, “Đưa tay ra.”

Tôi không đưa.

Bị hắn siết eo, kéo qua.

“Năm đó ở sân bay, em đã nói thế nào nhỉ?” Kỷ Yến Xuyên chậm rãi, giả vờ hồi tưởng, “À, em nói em muốn đi mua dâu tây cho anh.”

“……”

“Ba năm rồi, đến cái bóng của quả dâu tây cũng chẳng thấy đâu.” Hắn cười, “Nhưng cũng không sao, chúng ta có thể tự trồng, đúng không, ngoan?”

Ngón tay hắn lần xuống, khàn giọng nói:

“Nó có thể xuất hiện trên cổ, trên eo, còn có—”

Hung dữ quá!

Tôi vừa rơi lệ vừa hét lên trong lòng.

Giấc ngủ này kéo dài đến tận chiều.

16

Khi tỉnh lại, mặt trời đã ngả về phía Tây. Ngoài cửa sổ sát đất, mặt biển rộng lớn và yên bình.

Giấc ngủ này kéo dài đến tận chiều.

16

Khi tỉnh lại, mặt trời đã ngả về phía Tây. Ngoài cửa sổ sát đất, mặt biển rộng lớn và yên bình.

Hệ thống nhắc nhở:

“Ký chủ, giá trị hắc hóa của nam chính đã về 0 vào sáng nay.”

Tôi chẳng còn chút sức lực nào.

Mềm nhũn đáp qua loa:

“Ừm.”

Hệ thống do dự một chút, hỏi:

“Ký chủ, cô có muốn ở lại thế giới này không?”

“……”

Đầu óc tôi dần bình tĩnh lại.

Mỗi khi hoàn thành một nhiệm vụ, hệ thống sẽ thưởng cho tôi mười năm tuổi thọ.

Nếu ở lại, có lẽ tôi cũng chẳng sống được bao lâu.

Tôi c.ắ.n môi:

“Không vội, để tôi suy nghĩ thêm.”

Buổi tối, Kỷ Yến Xuyên trở về nhà, cởi áo khoác rồi đi thẳng đến phòng ngủ:

“Miên Miên.”

Tô Miên không có ở đó.

Hắn đi ra ban công:

“Miên Miên?”

Cũng không có.

Kỷ Yến Xuyên hỏi người hầu:

“Phu nhân đâu?”

Người hầu đáp:

“Buổi chiều phu nhân có ra ngoài một chuyến… tôi không để ý xem cô ấy đã về chưa.”

Ánh mắt Kỷ Yến Xuyên trầm xuống. Hắn xoay người, vừa gọi điện thoại vừa đi ra ngoài:

“Miên Miên?”

Tiếng chuông mới vang lên hai hồi, cửa phòng khách đã truyền đến tiếng mở cửa.

Tôi vừa bước vào nhà, còn chưa kịp phản ứng, đã bị một người mạnh mẽ kéo vào lòng, ôm c.h.ặ.t lấy.

“Em đi đâu vậy?!” Giọng Kỷ Yến Xuyên run lên.

Trán tôi đập thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của hắn.

Hơi choáng.

Hắn vùi đầu vào hõm cổ tôi, hồi lâu vẫn không nhúc nhích.

Tôi nhẹ nhàng vỗ về hắn, nhỏ giọng nói:

“Kỷ Yến Xuyên, em không đi đâu cả…”

“Muộn rồi, làm nũng cũng vô ích.” Hắn hung dữ, giọng khàn đến mức không giống bình thường, “Em ra ngoài mà lại không gọi anh đi cùng.”

Một con sói đã được thuần phục, đến cả lời uy h.i.ế.p cũng chẳng nói nổi nữa.

Trong lòng tôi buồn cười, lại có chút đau lòng.

Tôi kiễng chân, hôn nhẹ lên má hắn:

“Em sẽ không đi đâu cả. Em ra ngoài mua đồ cho anh.”

“……”

“Em không biết mình còn có thể sống được bao lâu…” Tôi chỉ vào chú ch.ó Corgi nhỏ đang thở hổn hển trong chiếc l.ồ.ng bên chân, nói, “Vậy nên em nghĩ, hay là nuôi cho anh một chú ch.ó. Biết đâu nó còn sống lâu hơn cả em.”

Trông anh cô đơn quá, Kỷ Yến Xuyên.

Sau này đừng cô đơn như vậy nữa.