Đơn xin tạm nghỉ học của tôi cũng bị bác bỏ.
Tôi chỉ có thể tiếp tục đi học như thường lệ, chờ hệ thống xuất hiện.
Hôm đó, sau khi tan học, bên ngoài lớp học có một người đang đợi tôi.
Là bạn thân của Giang Dữ — Từ Minh Hiên.
Bình thường mỗi lần gặp anh ta, anh ta lúc nào cũng cười hì hì. Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh ta nghiêm túc đến vậy.
Anh ta đi tới:
“Hứa Yên, cậu qua đây một chút, tôi có chuyện muốn nói với cậu.”
Sau khi tạm biệt bạn cùng phòng, chúng tôi đi đến một khoảng đất trống yên tĩnh.
Từ Minh Hiên đi thẳng vào vấn đề:
“Hứa Yên, cậu có trái tim không vậy?”
“Nói xong chưa? Nếu xong rồi thì tôi đi đây.”
Tôi xoay người định rời đi, anh ta vội vàng nói:
“Cậu có thể đi gặp Giang Dữ một lần không? Tình trạng của cậu ấy bây giờ rất tệ, đến ăn cơm cũng chẳng ăn được bao nhiêu.”
Hơi thở của tôi khựng lại.
Nhưng đau dài không bằng đau ngắn.
Tôi hít sâu một hơi:
“Anh tìm nhầm người rồi. Chúng tôi đã không còn liên quan gì đến nhau nữa.”
Từ Minh Hiên sốt ruột, lập tức túm lấy tôi.
“Cậu thật sự nhẫn tâm đến vậy sao? Sinh nhật năm ngoái, cậu ấy vốn định giới thiệu cậu với bạn bè và gia đình, còn đặc biệt chuẩn bị một căn hộ nhỏ bên ngoài trường để tạo bất ngờ cho cậu. Kết quả thì sao? Cậu không đến.”
“Đến đêm giao thừa, cậu ấy lại đi tìm cậu. Sau khi trở về, cả người tiều tụy mất mấy ngày.”
“Lúc đó tôi đã định đến tìm cậu, nhưng cậu ấy ngăn tôi lại. Bây giờ cậu lại làm tổn thương cậu ấy thêm một lần nữa, đến gặp cậu ấy một chút thôi mà cũng không được sao?”
“Sao cậu có thể nhẫn tâm như vậy!”
Tôi hất tay Từ Minh Hiên ra, mặt không cảm xúc bỏ chạy như đang tháo thân.
Vì quá hoảng loạn, tôi không hề nhìn thấy vẻ đắc ý xen lẫn oán giận thoáng qua trên gương mặt anh ta.
09
Tôi chạy không biết phương hướng.
Đến khi bình tĩnh lại, mới phát hiện mình đã đi tới nơi lần đầu tiên gặp Giang Dữ.
Khi đó tôi vừa mới vào đại học.
Trong đợt huấn luyện quân sự, tôi bị say nắng. Chính Giang Dữ đi ngang qua, đưa tôi đến phòng y tế.
Ký ức như những khung hình tua nhanh, từng cảnh từng cảnh lướt qua trong đầu.
Cuối cùng dừng lại ở đêm giao thừa hôm đó.
Hình như...
Tôi thật sự đã làm tổn thương Giang Dữ.
Nhưng tôi không còn cách nào khác.
Tôi muốn về nhà.
Tôi rất muốn về nhà.
Ở đó có bố mẹ tôi, có bạn bè tôi, có mười tám năm ký ức thuộc về tôi.
Tôi nhớ món sườn xào chua ngọt mẹ nấu.
Nhớ những chuyến cắm trại bố đã chuẩn bị sẵn.
Nhớ cả chuyến du lịch tốt nghiệp mà tôi và bạn bè đã hẹn với nhau.
Tôi không thể từ bỏ những điều đó.
Tại sao tôi lại phải xuyên không chứ?
Không biết từ lúc nào, nước mắt đã chảy đầy mặt tôi.
Cảm giác đau như d.a.o cắt trong tim, cuối cùng tôi cũng được trải nghiệm rồi.
Đến chiều tối, tôi ngồi ngẩn người trên băng ghế dài.
Nước mắt trên mặt từ lâu đã bị hơi nóng tháng Sáu hong khô.
Đúng lúc ấy, hệ thống đã lâu không xuất hiện bỗng lên tiếng.
[Tôi tìm được cách rồi.]
“Cách gì?”
[Đến nước này, chỉ còn có thể xóa ký ức của tất cả mọi người ở thế giới này về cô.]
Nó dừng một chút rồi nói tiếp:
[Nam chính mất đi những ký ức liên quan đến cô, tình cảm dành cho cô đương nhiên cũng sẽ biến mất. Chỉ có như vậy, anh ta và nữ chính mới có khả năng trở lại đúng quỹ đạo.]
“Chỉ có cách đó thôi sao?”
Giọng điện t.ử của hệ thống lạnh lùng đến khác thường.
[Đây là phương án có tỷ lệ thành công cao nhất sau vô số lần mô phỏng.]
Nghe thì có vẻ rất đơn giản.
Chỉ cần xóa sạch dấu vết tồn tại của tôi mà thôi.
Nhưng nếu đã như vậy...
“Vậy tại sao ngay từ đầu không trực tiếp xóa luôn nữ phụ đi, mà lại bắt tôi phải trải qua tất cả những chuyện này?”
Hệ thống vẫn giữ im lặng.
Tôi không biết nên diễn tả tâm trạng hiện tại của mình thế nào.
Biết được cách để trở về nhà, đáng lẽ tôi phải vui mới đúng.
Nhưng lúc này tôi chỉ cảm thấy mệt mỏi.
Rất lâu sau, tôi nghe thấy giọng nói của chính mình vang lên:
“Có thể xóa luôn ký ức của tôi không?”
“Không thể.”
“Trước khi rời đi, tôi muốn gặp Giang Dữ thêm một lần.”
Sau ngày hôm đó, hệ thống cho tôi năm ngày để nói lời tạm biệt.
Tôi dành trọn một ngày đi dạo trung tâm thương mại cùng bạn cùng phòng, mời họ ăn cơm, mua quà cho họ.
Bọn họ đều rất đáng yêu.
Nếu tôi thực sự sống trong thế giới này, có lẽ chúng tôi sẽ trở thành những người bạn rất thân.
Mấy ngày còn lại...
Tôi quyết định điên rồ một lần.
Ngày thứ hai và ngày thứ ba, tôi đi chuẩn bị đồ đạc và trang trí địa điểm.
Sáng ngày thứ tư, tôi ôm một bó hoa, cầm theo loa phóng thanh, đứng dưới ký túc xá của Giang Dữ rồi hét lớn:
“Bạn trai ơi, có muốn gặp em không?”
Không ít người thò đầu ra khỏi cửa sổ để nhìn xuống.
Rất lâu sau, Từ Minh Hiên đẩy cửa sổ ra, giọng điệu cứng nhắc:
“Giang Dữ không có trong ký túc xá. Mời cậu về cho.”
Tôi hoàn toàn không tin.
Tôi đã hỏi hệ thống từ trước rồi.
“Bạn trai ơi, thật sự không xuống sao?”
Lần này, cuối cùng Giang Dữ cũng bước ra khỏi ký túc xá.
Anh lạnh mặt đi tới, hỏi:
“Em lại phát điên cái gì thế?”
“Hẹn hò đó. Đi không?”
Tôi cất loa đi rồi đưa bó hoa cho anh.
Anh không nhận.
Vẫn sa sầm mặt nói:
“Chúng ta chia tay rồi.”
“Vậy à? Thế thì em tự đi một mình vậy.”