Lại qua thêm hai tháng, mẫu thân mới sai cung nhân dẹp chiếc bàn ấy sang một bên, đồng thời cũng bắt đầu cho phép phụ thân mỗi ngày được ôm ta một lúc.
Khi ta vừa tròn nửa tuổi, hoàng tổ phụ bất ngờ nhiễm phong hàn, sốt cao nhiều ngày vẫn chẳng thể lui.
Ta được cung nhân bế tới bên giường, bàn tay nhỏ vô thức nắm lấy một ngón tay của người.
Trong lúc đang mê man, hoàng tổ phụ khẽ cử động, sau đó lại theo bản năng nắm lấy tay ta.
Đến sáng ngày hôm sau, cơn sốt của người vậy mà thật sự lui xuống.
Hoàng tổ phụ vừa tỉnh lại đã luôn miệng nói ta là đứa trẻ có phúc khí, muốn ban thưởng thật nhiều vàng ngọc.
Mẫu thân thay ta tạ ơn, nhưng chỉ nhận lại một nửa, còn một nửa khác thì đổi thành d.ư.ợ.c liệu rồi đưa tới hai y đường chữa bệnh miễn phí trong kinh thành.
“Đứa trẻ còn nhỏ như vậy, giữ quá nhiều vàng ngọc bên người cũng chẳng dùng hết được.” Mẫu thân nhẹ giọng nói, “Chi bằng để lại một phần cho những người thật sự đang chờ t.h.u.ố.c cứu mạng.”
Năm ta vừa tròn một tuổi, vùng kinh kỳ lại bất ngờ xảy ra đại hạn.
Đến ngày triều đình làm lễ cầu mưa, mẫu thân vừa bế ta bước lên thành lâu, phía cuối chân trời đã bắt đầu xuất hiện những tầng mây đen dày đặc.
Giọt mưa đầu tiên vừa hay rơi trúng ch.óp mũi ta, khiến ta lập tức hắt hơi một tiếng, dân chúng tụ tập phía dưới nhìn thấy đều đồng loạt bật cười.
Trận mưa ấy kéo dài suốt một đêm, cuối cùng cũng giúp hạn tình ngoài ruộng được giảm bớt.
Thế nhưng mẫu thân vẫn sai các lều cháo tiếp tục mở cửa như cũ, không được phép vì đã có mưa mà đóng lại.
Người nói một trận mưa dù quý giá đến đâu cũng không thể lập tức cứu được những gia đình đã hoàn toàn cạn lương, sau đó còn lấy lương thực dự trữ từ mấy trang viên của Đông Cung ra cứu tế, đồng thời dẫn người tu sửa lại con kênh cũ đã tắc nghẽn nhiều năm.
Phụ thân mang công văn Hộ bộ liên tục thúc giục tới đặt trên án của người.
“Thiếu bao nhiêu nhân lực cứ nói, cô sẽ sai người điều tới.”
Mẫu thân cũng chẳng khách khí.
“Trước tiên cho người dọn sạch đoạn kênh phía ngoài Tây thành, còn nữa, trong cháo cứu tế đừng pha quá nhiều nước, trẻ con uống như vậy chẳng thể no bụng.”
Phụ thân lập tức đáp: “Được.”
Năm năm sau, vào đúng tiết Thượng Nguyên, mẫu thân đích thân dẫn ta xuất cung ngắm hoa đăng.
Trên phố hôm ấy người qua kẻ lại đông như mắc cửi, bên này có hàng bán tò he đường, bên kia có người đoán câu đố treo dưới đèn, lại thêm tiếng trống nhỏ của những gánh hàng rong hòa lẫn vào nhau, vô cùng náo nhiệt.
Ta lúc thì đứng lại nhìn chiếc đèn hình con thỏ, lúc lại bị mùi thơm của bánh hoa mai vừa ra khỏi lò hấp dẫn, gần như chưa đi được mười bước đã phải dừng chân một lần.
Mẫu thân nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, vừa đi vừa nhắc: “Nếu còn chạy lung tung nữa, lát nữa ngay cả bánh cũng không được ăn.”
Ta lập tức nghiêm túc phản bác: “Con đâu có chạy lung tung, con đang quan sát dân tình.”
Mẫu thân cúi đầu nhìn ta.
“Dân tình mà lại dính đầy đường sương quanh miệng con thế sao?”
Ta hoảng hốt đưa tay lau miệng, còn mẫu thân đã không nhịn được mà bật cười.
Có người giữa đám đông nhận ra thân phận của chúng ta, lập tức đứng từ xa hành lễ.
Mẫu thân chỉ khẽ đưa tay ra hiệu cho thị vệ đi theo không được kinh động dân chúng, sau đó dẫn ta tới cháo phường Trường Ninh nằm ở phía tây thành.
Đó là cháo phường được giữ lại sau trận đại hạn năm xưa, về sau trở thành nơi thường trực, mùa đông phát cháo nóng cho người nghèo, đến mùa hè lại bố thí trà mát.
Trước cửa khi ấy đang có hơn mười người xếp hàng, hơi nước trắng từ chiếc nồi lớn trên bếp liên tục bốc cao.
Bà lão đang cầm vá múc cháo vừa nhìn thấy mẫu thân liền hoảng hốt muốn quỳ xuống hành lễ.
Mẫu thân lập tức đưa tay đỡ bà ấy dậy, sau đó trước tiên đi kiểm tra gạo cùng d.ư.ợ.c liệu dùng trong ngày, lại hỏi kỹ người già được đưa tới vào đêm hôm qua đã được an trí ổn thỏa hay chưa.
Ta ngồi xổm gần cửa, vui vẻ trêu một con ch.ó vàng đang nằm sưởi ấm, bỗng nhiên cảm thấy góc áo mình bị ai đó nhẹ nhàng kéo một cái.
Ta quay đầu lại, liền nhìn thấy một tiểu cô nương trạc tuổi mình.
Con bé mặc một chiếc áo bông đã được giặt đến bạc màu, mu bàn tay vì trời lạnh mà nứt ra mấy vết nhỏ, thế nhưng trong lòng bàn tay vẫn cẩn thận che chở một con chim nhỏ được kết bằng cỏ.
“Tỷ tỷ.”
Con bé vừa nhìn ta, lại dè dặt nhìn đám thị vệ đứng gần đó, dường như có chút không dám bước tới.
Ta liền bảo thị vệ lùi ra xa một chút.
“Muội tìm ta sao?”
Tiểu cô nương lập tức gật đầu, sau đó hai tay nâng con chim cỏ lên trước mặt ta.
“Tỷ tỷ, cảm ơn tỷ! Bà nội muội đã được ăn cháo nóng rồi, tối qua bà còn được uống t.h.u.ố.c, hôm nay đã có thể tự mình ngồi dậy.”
Con bé nói quá nhanh, phải dừng lại thở một hơi rồi mới tiếp tục.
“Con chim nhỏ này muội đã đan rất lâu, chỉ là hai bên cánh hơi lệch một chút… muội muốn tặng nó cho tỷ.”
Ta đưa tay nhận lấy con chim cỏ.
Hai chiếc cánh quả nhiên một bên cao, một bên thấp, nhìn thế nào cũng khiến ta nhớ tới con ngựa gỗ xiêu vẹo mà phụ thân từng tự tay khắc năm xưa.
“Đẹp lắm.” Ta nhìn con bé rồi hỏi, “Bà nội muội hiện đang ở đâu?”
“Bà đang ngủ bên trong, đợi bà khỏe hẳn rồi, muội sẽ đưa bà trở về nhà.”
“Thuốc có đắng không?”
“Đắng lắm.” Tiểu cô nương lập tức lấy từ trong túi áo ra nửa viên đường bếp đã hơi tan, nghiêm túc đưa cho ta xem, “Mỗi lần bà uống t.h.u.ố.c xong, muội đều cho bà ăn một chút cái này, trong miệng có vị ngọt rồi thì bà sẽ không còn nhíu mày nữa.”
Mẫu thân đứng gần đó vừa hay nghe thấy, lập tức quay đầu dặn chưởng quầy cháo phường.
“Sau này lúc mang t.h.u.ố.c cho người già, nhớ chuẩn bị thêm một ít đường bếp, cứ ghi chung vào tiền t.h.u.ố.c.”
Tiểu cô nương nói xong liền vui vẻ quay người chạy vào trong cháo phường, đến khi sắp bước qua cửa lại quay đầu, giơ tay vẫy ta thật mạnh.
Mẫu thân lúc ấy mới đi tới bên cạnh, cúi người giúp ta buộc lại chiếc áo choàng vừa bị lỏng.
“Thích con chim ấy sao?”
Ta lập tức gật đầu.
“Thích, con trở về sẽ làm cho nó một cái tổ.”
Mẫu thân khẽ cười.
“Chim thật ở trong tổ thì thôi, chim cỏ cũng phải ở trong tổ sao?”
“Nó từ cháo phường tới, đương nhiên con phải nuôi nó thật tốt.”
Lần này mẫu thân không tiếp tục cười ta nữa, chỉ đưa tay khép bàn tay nhỏ của ta vào trong lòng bàn tay ấm áp của người.
Ngoài phố lại vang lên những hồi trống rộn ràng, hoa đăng dọc theo con đường dài cũng lần lượt được thắp sáng, từng ngọn nối tiếp từng ngọn kéo xa đến tận cuối phố.
Miếng ngọc hình phượng trước n.g.ự.c ta được ánh đèn chiếu lên đến ấm áp, còn bàn tay bên kia vẫn cẩn thận nắm lấy con chim cỏ có hai chiếc cánh chẳng cân xứng.
Kiếp trước, ta nằm trong chiếc quan tài lạnh lẽo, đến tận phút cuối cùng mới nghe người khác nói rằng mẫu thân đã tìm kiếm ta suốt cả một đời.
Còn kiếp này, bàn tay đang nắm lấy ta của người từ đầu đến cuối vẫn luôn ấm áp.
HẾT.