“Bẩm nương nương, trong phương t.h.u.ố.c này đã bị người ta thêm vào một vị hồng hoa, hơn nữa phân lượng còn rất nặng, sau khi sinh nếu huyết ứ chưa tan thì quả thật có lúc sẽ dùng đến, nhưng vừa rồi huyết thế của nương nương còn chưa hoàn toàn ổn định, nếu lúc này uống xuống… chỉ e sẽ lại xuất huyết dữ dội.”
Ma ma Phạm nghe vậy lập tức ngẩng phắt đầu lên, “Không thể nào! Phương t.h.u.ố.c này rõ ràng là do Thái y viện các ngươi kê!”
“Trong phương t.h.u.ố.c ban đầu không hề có vị này.” Thái y chỉ vào một góc tờ giấy, chậm rãi nói, “Dòng chữ này có màu mực mới hơn hẳn, hơn nữa nét chữ cũng không phải của thần.”
Mẫu thân dựa người trên gối mềm, đôi môi trắng nhợt khiến người khác nhìn mà kinh hãi.
Người im lặng nhìn ma ma Phạm hồi lâu, đến khi lên tiếng thì giọng nói lại vô cùng nhẹ nhàng.
“Niêm phong bát t.h.u.ố.c này lại, phương t.h.u.ố.c cũng phải giữ nguyên.”
“Nương nương, nô tỳ thật sự oan uổng! Nô tỳ chỉ cầm phương t.h.u.ố.c đi bốc d.ư.ợ.c liệu, có lẽ là người ở d.ư.ợ.c phòng…”
“Vậy thì tra cả d.ư.ợ.c phòng.”
Lời còn chưa nói hết của ma ma Phạm lập tức nghẹn lại trong cổ họng.
Mẫu thân quay sang Thanh Hòa, bình tĩnh dặn dò: “Đóng cửa điện Thừa Hoa lại, tất cả những người lưu lại đêm nay, không một ai được tự ý ra ngoài, bên cạnh đứa trẻ chỉ giữ ngươi và nhũ mẫu, từ hương đốt, t.h.u.ố.c thang cho tới thức ăn đều phải kiểm tra cẩn thận trước khi đưa vào.”
Thanh Hòa lập tức đáp lời, sau đó nhanh ch.óng dẫn người đi thu xếp.
Ta nằm yên trong khuỷu tay mẫu thân, cuối cùng mới có thể âm thầm thở phào một hơi.
Không bao lâu sau, Cố Nhu Trinh quả nhiên tìm tới.
Nàng ta không bước hẳn vào trong, chỉ đứng tại gian ngoài mà khóc nức nở.
Nàng ta cũng vừa trải qua sinh nở, thân thể vẫn còn rất yếu, hai bên phải có cung nữ dìu đỡ, mỗi lần nói xong một câu đều phải dừng lại thở dốc hồi lâu.
“Trưởng tỷ, ta nghe nói tiểu điện hạ vẫn luôn khóc mãi không thôi, trong lòng thật sự chẳng thể yên được… tỷ cho ta vào nhìn con bé một chút có được không?”
Mẫu thân chỉ hỏi: “Ngươi vừa mới sinh xong, vì sao đã xuống giường?”
Ngoài cửa nhất thời yên lặng.
Một lát sau, Cố Nhu Trinh mới nghẹn giọng nói: “Con của ta vừa chào đời đã không khóc, thái y nói đêm nay chính là một cửa ải khó qua, trong lòng ta đau đớn, nằm mãi cũng không yên, chỉ muốn tới nhìn con của tỷ một chút, coi như… được hưởng chút hỷ khí từ con bé.”
Nói tới cuối câu, giọng nàng ta đã nghẹn ngào như sắp không thể tiếp tục.
Nếu là ta của kiếp trước, chỉ e đã thật lòng cho rằng nàng ta thương yêu ta.
Thế nhưng mẫu thân chỉ bình tĩnh đáp: “Ngươi trở về dưỡng thân thể trước đi, đợi thái y nói ngươi đã có thể gặp người, ta sẽ tự mình ôm con bé sang thăm ngươi.”
Cố Nhu Trinh lại đứng bên ngoài khóc thêm mấy tiếng, thấy cửa điện từ đầu đến cuối vẫn không mở, cuối cùng chỉ có thể bất đắc dĩ rời đi.
Đợi tiếng bước chân kia hoàn toàn xa dần, mẫu thân mới cúi đầu nhìn ta rồi khẽ hỏi: “Con không thích nàng ta sao?”
Ta nhẹ nhàng chớp mắt một cái.
“Vừa rồi ma ma Phạm đến gần, con cũng khóc.” Mẫu thân đưa tay khẽ vuốt nắm tay nhỏ đang siết c.h.ặ.t của ta, giọng mềm xuống, “Vậy ta tạm thời tin con một lần, Thanh Hòa, cho người trông chừng ma ma Phạm.”
Ngoài gian lập tức vang lên tiếng khóc lóc kêu oan của ma ma Phạm.
“Nương nương! Nô tỳ đã đỡ đẻ hơn hai mươi năm, chưa từng làm hại bất cứ đứa trẻ nào, người không thể chỉ vì tiểu điện hạ khóc vài tiếng mà định tội nô tỳ được!”
Mẫu thân chẳng hề tranh cãi với bà ta.
“Ta chưa từng nói ngươi có tội, nếu trong lòng ngươi thật sự trong sạch, vậy cứ ở lại đây chờ đến khi mọi chuyện được tra rõ.”
Ma ma Phạm nghe vậy lập tức không còn tiếng động.
Đến đêm khuya, mẫu thân mới uống bát t.h.u.ố.c được thái y tự mình cho người sắc lại.
Thanh Hòa tận mắt nhìn từng vị d.ư.ợ.c liệu được cân đủ phân lượng, còn tự mình nếm trước một ngụm, xác nhận không có gì bất thường mới đem vào.
Ta b.ú no sữa, yên ổn nằm sát bên cánh tay mẫu thân, cơn buồn ngủ nặng nề khiến đôi mắt gần như không thể mở ra.
Đúng lúc ấy, ngoài cửa sổ giấy bỗng có một bóng người nhanh ch.óng lướt qua.
Cung nữ đang canh trước cửa hạ thấp giọng nói: “Thanh Hòa tỷ tỷ, Thái t.ử điện hạ vừa truyền lời, bảo tỷ tới tiền điện một chuyến.”
Thanh Hòa không lập tức đứng dậy, trái lại còn cảnh giác hỏi: “Ai tới truyền lời?”
“Là Chu công công bên cạnh điện hạ.”
Bên ngoài quả nhiên lập tức vang lên một tiếng đáp lời của nam nhân.
Thanh Hòa quay đầu nhìn mẫu thân trên giường, sau cùng chỉ mang theo một cung nữ rời đi, trước lúc đi còn cẩn thận căn dặn nhũ mẫu tuyệt đối không được tự tiện rời khỏi phòng.
Cánh cửa sau đó lại khép kín như cũ.
Không bao lâu sau, nhũ mẫu bỗng nói bụng đau dữ dội, phải đi tịnh phòng một chuyến.
Cung nữ canh cửa bước vào thay nàng, thuận tay cầm que gắp than khẽ khều vài cái trong lư hương.
Ta muốn mở miệng khóc, thế nhưng mí mắt lại càng lúc càng nặng nề, gần như chẳng thể chống đỡ nổi.
Tàn lửa bên trong lư hương đột nhiên sáng lên một chút.
Một làn khói mang mùi thơm ngọt đến phát ngấy từ từ len vào bên trong màn giường.
Không ổn…
Ta liều mạng muốn đưa tay nắm lấy mẫu thân, bàn tay của người rõ ràng vẫn nằm ngay bên gối, thế nhưng cố gắng đến đâu ta cũng chỉ chạm được vào một góc vạt áo.
Ngay sau đó, cánh cửa phòng bị người từ bên ngoài âm thầm đẩy mở.
Tiếng bước chân chậm rãi tiến tới rồi dừng ngay bên cạnh giường.
Có người vén màn lên, sau đó đưa tay ôm ta ra khỏi lòng mẫu thân.
Ta cố sức muốn mở mắt nhìn rõ, nhưng trước mắt chỉ còn lại một mảng ánh ngọc mờ mịt.