Khi người đưa tay về phía ta, ta hoàn toàn không khóc.

Kiếp trước, hoàng tổ mẫu vẫn luôn muốn gặp ta, nhưng lần nào Cố Nhu Trinh cũng tìm cách ngăn cản, nói rằng thân thể ta yếu, không chịu nổi những quy củ rườm rà trong cung.

Về sau hoàng tổ mẫu bệnh nặng qua đời, ta cũng chỉ có thể đứng từ thật xa nhìn đoàn người tiễn linh cữu của người.

Ta đưa bàn tay nhỏ, khẽ nắm lấy ngón út của hoàng tổ mẫu.

Hốc mắt người lập tức đỏ lên.

“Đứa trẻ này quả thật rất biết thân người.”

Hoàng tổ mẫu ôm ta rồi xoay người về phía Cố Nhu Trinh.

Cố Nhu Trinh vội vàng đưa hai tay ra.

“Ninh Nhi, mau lại đây, đến bên mẫu thân nào.”

Ninh Nhi chính là nhũ danh nàng ta vừa tùy ý đặt cho ta.

Nhưng nàng ta vừa bước tới gần, ta lập tức vặn người tránh sang một bên rồi bật khóc.

Cố Nhu Trinh vẫn không chịu bỏ cuộc, ngón tay vừa chạm vào lớp tã, ta liền khóc dữ dội hơn, hai chân nhỏ cũng liên tục quẫy loạn bên trong.

Hoàng tổ mẫu chỉ cần lùi ra hai bước, tiếng khóc của ta lập tức dừng lại.

Cố Nhu Trinh miễn cưỡng giải thích: “Đứa trẻ vừa chịu kinh sợ, nhận người lạ cũng là chuyện bình thường, hơn nữa trên người thiếp còn nặng mùi m.á.u, có lẽ vì vậy nên con bé mới không chịu tới gần.”

Hoàng tổ phụ quay sang mẫu thân.

“Con thử xem.”

Mẫu thân lúc này không thể tự xuống khỏi nhuyễn tháp, bởi vậy hoàng tổ mẫu chỉ đành ôm ta trở lại bên người.

Vừa được đặt vào lòng mẫu thân, ta lập tức nắm lấy một lọn tóc đen rủ xuống bên vai người, khuôn mặt nhỏ cũng theo bản năng dán sát vào cổ người.

Mẫu thân bị ta kéo đến hơi đau, chỉ khẽ cười mà nói: “Nới tay một chút, mẫu thân vẫn ở đây.”

Ta thật sự không nỡ buông, cuối cùng chỉ đổi sang nắm lấy cổ áo của người.

Sắc mặt hoàng tổ phụ cũng theo đó trầm xuống.

“Phản ứng của một đứa trẻ đương nhiên chưa đủ để định tội, nhưng ít nhất có thể chứng minh giữa những người này nhất định tồn tại vấn đề, hơn nữa phượng ngọc, nữ hài đã c.h.ế.t và bát t.h.u.ố.c kia đều đang ở ngay trước mắt, tuyệt đối không thể coi như chưa từng nhìn thấy.”

Người lạnh lùng đảo mắt qua tất cả những người đang đứng trong sân.

Ma ma Phạm lúc này đã âm thầm co người núp phía sau đám đông, nhưng ánh mắt ta vừa nhìn thấy bà ta liền lập tức dõi theo.

Bà ta dịch sang bên trái, ánh mắt ta cũng theo sang trái; bà ta trốn ra phía sau một cung nữ, ta lập tức sốt ruột phát ra tiếng hừ nhỏ.

Mẫu thân nhìn theo ánh mắt ta, rất nhanh cũng phát hiện ma ma Phạm.

“Ma ma Phạm đều đã từng nhúng tay vào đứa trẻ, bát t.h.u.ố.c cùng lư hương.”

Ma ma Phạm lập tức mềm nhũn ngã xuống đất.

“Nô tỳ không có! Lư hương tuyệt đối không phải nô tỳ động vào, t.h.u.ố.c cũng chỉ dựa theo phương mà mang tới, nô tỳ thật sự oan uổng!”

Hoàng tổ phụ lạnh nhạt nói: “Trẫm còn chưa từng hỏi lư hương rốt cuộc là ai động vào.”

Chỉ một câu đơn giản như vậy đã khiến sắc mặt ma ma Phạm hoàn toàn trắng bệch.

Cố Nhu Trinh đột nhiên khóc lên: “Bệ hạ, ma ma Phạm lúc đỡ đẻ có lẽ đã xảy ra chút sai sót, vì sợ phải chịu trách phạt nên mới hoảng loạn như vậy, thiếp nguyện cầu tình thay bà ấy, chỉ xin mọi người đừng tiếp tục khiến đứa trẻ kinh sợ.”

Nói xong nàng ta lại muốn âm thầm dịch về phía ta.

Hoàng tổ mẫu lập tức đưa tay ngăn lại.

“Ngươi trước hết hãy lo cho chính mình.”

Hoàng tổ phụ giơ tay, dứt khoát hạ lệnh.

“Phong tỏa toàn bộ điện Thừa Hoa, tất cả những người từng ra vào nơi này hôm nay, cùng những vật từng bị người chạm qua, đều phải điều tra rõ ràng cho trẫm, kẻ nào dám bỏ sót một người hoặc thiếu đi một món, cứ mang đầu tới gặp trẫm!”

Đám thị vệ đồng loạt lĩnh mệnh, lập tức chia nhau phong kín cửa viện.

Tinh quan Triệu còn muốn mở miệng nói thêm, nhưng rất nhanh đã bị người bịt miệng rồi kéo ra ngoài.

Cố Nhu Trinh ngồi dưới đất, đôi mắt nhìn chằm chằm đám thị vệ đang tiến vào thiên điện lục soát, những ngón tay cũng từng chút siết sâu vào lòng bàn tay.

Mẫu thân cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên trán ta.

“Đừng sợ.”

Giọng người rất nhẹ, có lẽ trong mắt người ta lúc này chẳng qua chỉ là một đứa trẻ vừa mới chào đời cần được dỗ dành.

Ta cuối cùng cũng từ từ buông nắm tay nhỏ đang siết c.h.ặ.t, an tâm dựa sát bên người rồi chìm vào giấc ngủ.

Việc tra hỏi kéo dài từ lúc lên đèn cho tới tận nửa đêm về sáng.

Ta b.ú sữa xong, ngủ được một giấc ngắn, đến khi một lần nữa tỉnh lại vẫn còn yên ổn nằm trong lòng mẫu thân.

Cơn sốt của người đã lui xuống một chút, nhưng thân thể vẫn chưa thể ngồi quá lâu, thái y phải kê hai lớp gối mềm sau nhuyễn tháp, cứ cách nửa canh giờ lại tới bắt mạch một lần.

Nữ hài đã c.h.ế.t được mẫu thân sai người an trí trong noãn các bên cạnh.

Người bảo cung nữ cởi bỏ lớp tã đã dính tro hương trên người con bé, thay bằng một bộ y phục nhỏ sạch sẽ, sau đó còn đích thân sai người thắp một ngọn trường minh đăng bên cạnh.

Cố Nhu Trinh thì bị giữ lại trên một chiếc nhuyễn tháp khác, thái y đã giúp nàng ta cầm m.á.u, nhưng nàng ta từ đầu đến cuối vẫn chẳng chịu quay đầu nhìn về phía noãn các, chỉ liên tục hỏi những người đang lục soát đã điều tra tới đâu.

Người đầu tiên không chịu nổi áp lực chính là cung nữ canh cửa tên Xuân Hỉ.

Khi bị thị vệ áp giải tới, hai chân nàng ta mềm nhũn đến mức gần như không thể tự mình bước đi.

7 - Nắm Lấy Bàn Tay Người Chưa Từng Lạnh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia