GIỚI THIỆU:
Ngày ta bị thiên kim giả ép phải thay nàng ta đi làm thiếp, cả nhà đều cảm thấy ta nên cảm kích đến rơi nước mắt.
Mẫu thân nắm tay ta nói: “Huynh trưởng con say rượu phá hỏng vườn hoa của Đoan Vương, phải dùng đích nữ để trả nợ. Nguyên Nguyên từ nhỏ được nuông chiều, không chịu nổi ấm ức.”
Phụ thân bưng chén trà: “Da con dày thịt con chắc, con thay nó đi.”
Huynh trưởng chống nạnh: “Đây là phúc phần của muội, đừng không biết tốt xấu.”
Ta đặt cây trâm vàng lên bàn.
“Phúc phần này, cứ để lại cho ái nữ của các người đi.”
Ta trời sinh vượng mộc.
Cây khô gặp xuân, mầm chết hồi xanh.
Dưỡng phụ dưỡng mẫu dựa vào ta mà phát tài, từ nông dân chân lấm tay bùn trở thành phú hộ giàu nhất phương Bắc.
Ta có vạn mẫu ruộng tốt, bạc nhiều đến đếm mỏi tay.
Nuôi cả một viện nam sủng mặt mày thanh tú, chẳng phải còn tốt hơn tới phủ Đoan Vương làm thiếp sao?