Chương 14: Nụ hôn trong lớp học (Sửa)

Dưới bầu trời xanh thẳm, tiếng nhạc và tiếng cổ vũ từng đợt sóng sau cao hơn sóng trước, không khí dường như muốn xuyên thủng cả mùa hè oi bức.

Những cô nàng chuyên nghiệp và đội cổ vũ váy ngắn đứng thành hai hàng, vóc dáng uyển chuyển và nụ cười nhiệt tình của các cô gái giống như một ngọn lửa, thiêu cháy cả đấu trường.

"Lớp 12 ban 8, Lộ Trạch Viễn cố lên!"

"Lớp 12 ban 6, Nguy Ngân Hà cố lên!"

"Cảnh Thời, cậu là tuyệt nhất!"

Nghe thấy tên Nguy Ngân Hà, Tô Trừng Quang hơi ngẩng đầu lên đầy ý vị.

Sân bóng rổ nói là biển người cũng không quá, đám đông vây kín kẽ đến mức không lọt nổi một giọt nước, những biểu ngữ đỏ dùng làm rào chắn suýt chút nữa bị họ ép vỡ.

Trận đấu bên trong còn sôi nổi hơn, mỗi lần bóng vào rổ vang lên tiếng "choảng" là lại khơi dậy những tiếng hò reo vang dội từ bên ngoài.

"Anh họ cậu chơi vị trí gì? Tiền đạo hay hậu vệ?"

Kẻ mù vận động Hà Mạn Mạn mờ mịt: "Tớ chịu thôi."

Chẳng phải là một đám người tranh giành một quả bóng sao, nếu không phải vì người trên sân là anh họ cô, cô nhất quyết sẽ không tới. Cô chỉ quan tâm đến thế giới của riêng mình và cảm giác "đẩy thuyền" (CP), những người khác không liên quan đến cô.

Tô Trừng Quang đứng một lúc cảm thấy hơi choáng váng, bèn đi sang tiệm tạp hóa mua chai nước. Lúc tiến lại gần sân bóng rổ, chỉ nghe thấy bên trong bùng nổ tiếng la hét kinh thiên động địa.

Tô Trừng Quang cau mày phiền muộn, cơn khát khô cháy bò lổm ngổm trong cổ họng khiến người ta khó nhịn. Rõ ràng trước đây khi chưa có huyết khí thì không như thế này.

"Cẩn thận—!"

Tiếng kêu kinh hãi, giống như ngày tận thế đang sụp đổ xuống.

Chưa kịp đi được mấy bước, trên đầu hốt nhiên một bóng đen đập thẳng xuống. "Mai khai nhị độ" (lần thứ hai lặp lại), cộng thêm việc hơi bị say nắng, cậu lập tức thấy trời đất quay cuồng, quờ quạng nắm lấy lan can bên cạnh nhưng không kịp thu lực, chân trượt đi, "lăn lông lốc" xuống cầu thang.

"Mẹ kiếp! Tô Trừng Quang!"

Quả bóng rổ kia bay tới từ trên trời, không lệch một li đập trúng Tô Trừng Quang đang đi ngang qua.

Mẹ nó! Tô Trừng Quang hốt nhiên mở mắt, trần nhà lạ lẫm, và trên người cậu đang đắp một tấm chăn mỏng trắng muốt.

"Tỉnh rồi à?"

Hà Mạn Mạn vắt chân chữ ngũ, ngẩng đầu lên khỏi cuốn sổ phác thảo đang vẽ "xoẹt xoẹt" không ngừng.

Tô Trừng Quang chống người dậy, một tay che mắt: "Kính của tớ đâu?"

Hà Mạn Mạn nhìn quanh phòng y tế một vòng: "Hình như ở chỗ Cố Bất Vọng."

Tô Trừng Quang ngẩn ra: "Là cậu ấy đưa tớ tới đây?"

Hà Mạn Mạn bật cười: "Phải, nhưng còn có một gã không xứng đáng có tên nữa."

Cố Bất Vọng cũng thật lạ, rõ ràng là tình nguyện viên chạy khắp sân, vậy mà nghe thấy tên Tô Trừng Quang là "vèo" một cái xuất hiện, còn nhanh hơn cả cô để đỡ Tô Trừng Quang dưới đất lên.

Tô Trừng Quang hiểu ra ngay: "Nguy Ngân Hà."

Nhưng mà... "Anh ta không phải có trận đấu sao?"

Mắt Hà Mạn Mạn sáng rực: "Cậu biết không? Lúc đó anh họ tớ 'vút' một cái lao ra, bế thốc cậu lên rồi chạy, siêu ngầu luôn."

Tô Trừng Quang xoa thái dương: "Làm gì mà khoa trương thế."

Hà Mạn Mạn ôm mặt: "Hì hì, cậu không biết là có 'tình' đến mức nào đâu."

Khi nhân vật phong vân bế một nam sinh tuấn tú chạy từ sân vận động đến phòng y tế bằng kiểu bế công chúa, cả trường đều nổ tung. Sức bộc phát của nữ sinh vào những thời khắc nhất định thật đáng sợ, tiếng la hét vang lên liên hồi khắp sân vận động khiến cả bảo vệ trường cũng bị động động.

Tay Hà Mạn Mạn không ngừng vẽ, khóe miệng cười đến tận mang tai. Tư liệu dâng tận miệng, không vẽ là đồ ngốc.

Cầu thang.

Cố Bất Vọng đưa cho Nguy Ngân Hà một tờ giấy: "Lau đi này."

Nguy Ngân Hà ngồi xoạc chân trên bậc thang, mồ hôi thấm đẫm vạt áo trước n.g.ự.c, phần mái hơi dài bị anh dùng một tay vuốt ngược ra sau, để lộ đôi lông mày sắc sảo. Tô Trừng Quang dù gầy nhưng cũng cả trăm cân, anh vừa rời trận đấu đã chạy một mạch tới, lúc leo lầu suýt thì bủn rủn chân, may mà có Cố Bất Vọng đột ngột xuất hiện đỡ lấy mới không cùng ngã nhào xuống.

Nguy Ngân Hà nhận lấy: "Cảm ơn."

Hà Mạn Mạn đi tới từ hành lang, tặc lưỡi: "Thật chẳng hiểu nổi anh, rõ ràng lo sốt vó lên được mà cứ cố tình trốn tránh cái gì."

Tờ giấy ăn bị vò thành cục, giống như tâm sự nhăn nhúm: "Dù sao cũng đừng nói cho cậu ấy biết."

Hà Mạn Mạn thở dài: "Cậu ấy tỉnh rồi, bảo anh vào kìa."

Nguy Ngân Hà vọt cái đứng dậy, lắp bắp: "Cậu ấy muốn gặp tôi?" Anh hận không thể bay vào ngay lập tức, nhưng đến cửa phòng, anh đột nhiên khựng lại, hiếm khi lấy lại được sự tỉnh táo.

Lát nữa nhất định phải trầm ổn một chút, không được cười cợt nhả làm Tô Trừng Quang giận nữa.

Cố Bất Vọng không biết nội tâm anh đang diễn kịch, thong thả lướt qua vai anh đi vào trong.

Chiếc kính mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối. Trước khi đeo kính vào, Tô Trừng Quang bắt gặp một tia kinh diễm xẹt qua trong mắt Cố Bất Vọng. Nhan sắc của cậu là kết quả của thuật toán tinh vi của gen, giống như tiếng hót của chim trống thu hút chim mái, bộ lông rực rỡ của công trống, về bản chất chẳng có gì khác nhau, đều là thủ đoạn mê hoặc đối tượng mà thôi.

Dùng lời của chị cậu mà nói: "Biết tại sao ma cà rồng lại đẹp thế không? Để yêu đương với loài người đó."

Nguy Ngân Hà đang lấy nước ở cây nước nóng lạnh bên cạnh: "Cậu bị cái chứng gì thế?"

Lúc nãy bác sĩ trường nghe nhịp tim, tần suất quá cao, sốt cao tới 40°C, họ đã định gọi cấp cứu, không ngờ một lát sau lại từ từ dịu đi, trở về giá trị bình thường.

Tô Trừng Quang nhận lấy ly nước: "C.h.ế.t không nổi đâu." Cùng lắm là sự cảnh báo cơ thể do thiếu m.á.u, ở thế giới này cậu không thể tùy tiện hút m.á.u người.

Cố Bất Vọng nhìn điện thoại: "Tôi ra ngoài nghe điện thoại chút."

Phòng y tế tầng sáu rộng lớn chỉ còn lại hai người họ. Nguy Ngân Hà ngồi xuống giường bên cạnh, gương mặt tuấn tú nghiêm nghị như thể đang phân vân trước một đáp án: "Thực sự không sao chứ?"

Lúc anh giành người từ tay Cố Bất Vọng, Tô Trừng Quang mặt mày trắng bệch, gọi thế nào cũng không tỉnh, dọa anh giữa mùa hè nóng nực mà lạnh toát cả người.

Tô Trừng Quang thong thả vắt chân chữ ngũ: "Muốn tôi có chuyện à?"

"Tất nhiên là không."

"Cái đó... tôi còn có thể làm bạn ăn cơm của cậu không?"

"Tôi cũng đâu có ăn cùng ai khác."

Nguy Ngân Hà nghe ra được ý tứ "tôi chỉ có mình cậu" một cách kỳ lạ. Anh cúi đầu che giấu nụ cười: "Vậy quyết định thế đi, trưa nay chúng ta vẫn ăn b.ún cay."

Hành lang, bầu khí lại trở nên giương cung bạt kiếm.

Tiọng của người đàn ông nổ vang từ ống nghe: "Cố Bất Vọng, mày đang tìm cái c.h.ế.t!"

Cố Bất Vọng bóc một viên kẹo, động tác trên tay thong thả, có một vẻ ưu nhã không nói nên lời: "Cá lớn nuốt cá bé, kẻ yếu sinh ra là để bị bóc lột đến c.h.ế.t, đây là cha dạy con mà."

"Xem ra đúng là mày làm thật, tao chưa từng dạy mày hợp tác với cảnh sát, mày đang đẩy nhà họ Cố vào chỗ c.h.ế.t, mày đang hủy hoại chính mình!"

"Cha bớt giận, con chỉ đang giúp nhà họ Cố đi vào chính đạo. Ông nội đã dành nửa đời người nỗ lực để cắt bỏ khối u hắc đạo, con chẳng qua là muốn giúp cha thôi."

Đầu dây bên kia mắng một câu "thằng ranh con", rồi gằn giọng để lại một câu: "Mày tự mà tìm cách giải quyết."

Chặn đường sống của người khác tương đương với việc triệt hạ mạng căn của họ, sớm muộn gì anh cũng bị đám cuồng đồ đường cùng kia trả thù điên cuồng. Nếu không phải Cố Tây Lương đã c.h.ế.t, chỉ còn lại hậu duệ duy nhất này, Cố Tước đã chẳng thèm "quan tâm" đến anh như thế.

Cố Bất Vọng dùng đầu lưỡi đẩy viên kẹo, đôi mắt đen sâu thẳm. Tiếc thật, hôm nay chắc là lần cuối cùng có cơ hội cùng cậu ấy về nhà rồi nhỉ.

Đang trong giờ học.

Chân bàn của Tô Trừng Quang bị gõ một cái, một mẩu giấy gấp lại bị ném tới trước mắt. Kinh ngạc quay đầu, bạn bàn sau nháy mắt ra hiệu với cậu.

Tô Trừng Quang: "..."

Dù tiết này là tự học, nhưng Tô Trừng Quang vẫn cảm thấy bị làm phiền. Cậu mở mẩu giấy ra với gương mặt đầy dấu hỏi: 【Tô Trừng Quang, tớ thích cậu.】

Nét chữ thanh tú tinh xảo, ký tên bên dưới là một nữ sinh trong lớp. Tim Tô Trừng Quang hẫng một nhịp. Mẹ kiếp! Mở "hộp mù" cứ tưởng mở ra con nai, ai dè lại là con hổ. Mẩu giấy thì khá tùy tiện, như thể xé ra từ rìa một tờ đề nào đó, góc giấy còn sót lại nửa công thức.

Cố Bất Vọng ngồi ở vị trí dưới bục giảng, tầm nhìn này ngoại trừ giáo viên xuất hiện phía sau, còn lại tất cả mọi người trong lớp đều nằm trong tầm mắt anh. Anh hơi nghiêng về phía Tô Trừng Quang: "Cho tôi mượn cây b.út được không?"

"Đây."

Cảm giác lòng bàn tay bị gãi một cái, giống như lông vũ lướt nhẹ qua. Tô Trừng Quang: "?"

Cố Bất Vọng đã chú ý trở lại vào tờ đề, hàng mi dài đổ bóng như rừng trúc ẩn hiện dưới ánh trăng. Tô Trừng Quang tự khinh bỉ suy nghĩ của mình, mày đâu phải siêu sao quốc tế, làm gì có nhiều người có ý với mày thế.

Cố Bất Vọng đột ngột quay đầu, đôi mắt lạnh lùng như sao: "Nữ sinh đó như có ma pháp vậy, nghe nói những đàn anh yêu đương với cô ấy đều thi đỗ Thanh Hoa, Bắc Đại hết."

Tô Trừng Quang thấy thú vị: "Vậy chắc nhiều nam sinh muốn yêu đương với cô ấy lắm nhỉ."

Cố Bất Vọng nhếch môi: "Không chỉ nam sinh, nữ sinh muốn yêu đương với cô ấy cũng không ít đâu."

Tô Trừng Quang "ồ" một tiếng. Nhưng Cố Bất Vọng mới là hạng nhất khối, kiểu gì người muốn yêu đương với anh cũng nhiều hơn chứ.

Một bóng đen đè xuống bên cạnh, mẩu giấy trong tay bị giật mất. Nguy Ngân Hà mặt mày u ám: "Rác rưởi không cần thì giữ lại làm gì." Mẩu giấy bị vò thành cục, cậy vào ưu thế hàng đầu tiên mà ném chuẩn xác vào hốt rác. Thấy cảnh đó, nữ sinh kia nghiến răng, Nguy Ngân Hà đúng là đồ khốn! Dám làm cô mất mặt ngay trước mặt bao nhiêu người, ném thư tình của cô như ném rác. Cô hừ một tiếng quay đi. Trai đẹp thôi mà, cô không thiếu người này.

Buổi tối lúc tan học.

Cố Bất Vọng mời cậu cùng về nhà, Tô Trừng Quang đã ngồi xe quen rồi nên chẳng muốn đi bộ nữa, không do dự mấy mà đồng ý luôn. Từ giàu sang về nghèo khó thật khó mà.

"Cậu thấy nữ sinh hôm nay thế nào?"

Tô Trừng Quang nghĩ ngợi: "Tôi mới chuyển vào không lâu, không có ấn tượng gì mấy."

"Tại sao lại từ chối, cô ấy không phải hình mẫu lý tưởng của cậu sao?"

Giống như bao chàng trai thẳng khác, Tô Trừng Quang cũng thích những cô gái tóc dài bay trong gió, thích những nữ thần chỉ một cái nhìn đã làm bừng sáng cả mùa hè trong trường. Chẳng liên quan gì đến d.ụ.c vọng, những sự vật sạch sẽ, ấm áp luôn khơi dậy bản năng theo đuổi của con người. Giống như những bức ảnh, rừng rậm, ánh bình minh, tia nắng chiếu vào góc tối đó không cần cố tình phô diễn cũng đã thu hút ánh nhìn của cả thế giới.

"Tôi thích những cô gái tóc dài và trầm lặng hơn, cô bạn họ Tưởng kia... hơi năng nổ quá."

Nghe có vẻ chẳng liên quan gì đến Nguy Ngân Hà cả, lẽ nào thực sự chỉ do suy nghĩ của anh đen tối? Cố Bất Vọng đặt đầu ngón tay lên mặt bàn gõ nhịp, hồi lâu sau khẽ thở dài. Thôi cứ làm anh em đi đã.

Họ nói với nhau rất nhiều chuyện, Cố Bất Vọng không hề khó gần như vẻ ngoài, ngược lại còn rất biết cách bắt chuyện. Anh có thể dễ dàng tìm thấy chủ đề chung của hai người, khi gặp lĩnh vực Tô Trừng Quang không hứng thú, anh nhận ra và sẽ nhanh ch.óng cắt đứt. Điều kỳ diệu hơn là Cố Bất Vọng còn biết kể "truyện cười nhạt" (cold joke). Tô Trừng Quang cảm thấy, một Cố Bất Vọng có thể nhịn cười đã làm cho sự hiểu biết của cậu về "cao lãnh" sâu sắc thêm một bậc.

Bên ngoài cửa sổ đêm đã buông, xe đi qua một ngã tư đèn xanh đèn đỏ. Một hồi còi xe đột ngột phá vỡ sự yên tĩnh. Tiếng còi dồn dập và ch.ói tai như móng tay dài cào lên bảng đen. Tô Trừng Quang nhíu mày ngẩng đầu, phía trước một chiếc xe tải tông gãy lan can, lao thẳng về phía họ với áp lực cực lớn. Tài xế bình tĩnh đ.á.n.h hết lái: "Thiếu gia, phía trước không tránh được, rõ ràng là nhắm vào chúng ta."

Phía trước họ là lối rẽ đèn xanh đèn đỏ, lúc này trên đường hiếm khi có xe cộ qua lại. Cố Bất Vọng dùng lời lẽ bình tĩnh nhất nói ra nội dung kinh khủng nhất: "Đâm thẳng lên."

Cố Bất Vọng "tạch" một cái cởi dây an toàn, trước khi Tô Trừng Quang kịp phản ứng, anh đã lao người tới đè cậu xuống lớp đệm xe: "Tôi có mặc áo chống đạn, đừng sợ."

Bên tai giọng nói trầm thấp đầy từ tính, tông giọng y hệt như lúc kể truyện cười nhạt. Chiếc xe đã qua cải tạo, từ lốp xe đến kính chống đạn đều là loại tinh xảo nhất. Tô Trừng Quang bình tĩnh một cách kỳ quái, cậu nghĩ: Thật ra chức năng giảm xóc cũng tốt lắm.

Chiếc xe đột ngột dừng lại, một cái cây cổ thụ to lớn phía trước xe gần như bị đ.â.m gãy ngang. Bên dưới gần như không cảm thấy rung chấn gì, Tô Trừng Quang thầm bổ sung một câu trong lòng: Đúng là trang bị bắt buộc cho s.ú.n.g chiến và gia đình mà.

Tài xế phía trước quay đầu lại, tay cầm một khẩu s.ú.n.g: "Thiếu gia, để tôi đi giải quyết." Cố Bất Vọng nói ngắn gọn: "Đi đi."

Tô Trừng Quang bị đè dưới thân, thời gian trôi qua, cả người như có kiến bò, chỗ nào cũng thấy kỳ cục. Đặc biệt là nam sinh ở tuổi này, tính khí và phản ứng còn cứng hơn kim cương. Cậu cố gắng rụt người vào trong... Xong đời rồi... Tô Trừng Quang nghiêng đầu, thầm đọc thuộc lòng bài Xuất sư biểu trong lòng.

Cố Bất Vọng ngẩn ra, anh nhìn từ trên cao xuống thấy đoạn cổ lộ ra của cậu trai, đường nét thanh mảnh đầy xương cảm, sạch sẽ nhẵn mịn như một cái mầm non chỉ cần ngắt một cái là đứt. Trong lòng hốt nhiên bùng lên một ngọn lửa, không ngừng giãn nở, phát nhiệt phát nóng, thiêu rụi cả lý trí và sự kiềm chế của anh.

"Hình như cậu cần giúp đỡ?"

Tô Trừng Quang vùi mặt vào gối đệm, giọng nói nghèn nghẹt: "Không sao, một lát là được, để tôi bình tĩnh lại đã." Anh đặt một tay lên tay kia, dùng hết sức bình sinh để kìm nén thôi thúc muốn siết c.h.ặ.t người dưới thân đến nghẹt thở. Con thú dữ trong lòng bắt đầu xôn xao, đôi mắt anh cực sáng, giống như một con sói đói trong đêm tối: "Cậu chắc chứ?"

"Khi con người căng thẳng và sợ hãi, adrenaline sẽ tăng vọt, ngưỡng phần thưởng sẽ tăng cao, trong thời gian ngắn rất khó bình tĩnh lại."

Đầu ngón tay gảy nhẹ: "Hay là, cậu muốn cứ thế này mà về?"

Bị tiếng s.ú.n.g bên ngoài kích thích, Tô Trừng Quang cảm thấy m.á.u toàn thân dâng trào, trái tim đập thình thịch.

"Vẫn chưa nói cho cậu tin tốt, phương pháp viết văn cậu dạy tôi rất hiệu quả, tôi đã đạt hạng A... cậu giúp tôi một lần, tôi cũng giúp cậu một lần, bạn bè chính là có qua có lại như thế, cậu từ chối tôi là coi thường sự giúp đỡ của tôi, tôi sẽ buồn lắm đó."

Cảm nhận được lực đạo nắm lấy cổ tay mình nới lỏng, Cố Bất Vọng nhếch môi. Ở nơi Tô Trừng Quang không nhìn thấy, anh đã đích thân tháo bỏ xiềng xích của con thú dữ.

Vị bạn cùng bàn cao lãnh mà cậu từng nghĩ đã biến mất, thay vào đó là một con ác quỷ tham lam và quỷ quyệt. Rũ bỏ lớp ngụy trang và cái giá tự cho là đúng, anh cảm thấy chưa bao giờ thoải mái như vậy. Xác định mục tiêu, việc còn lại chỉ là săn đuổi "con chim quý", mặc cho nó vùng vẫy mà siết c.h.ặ.t lấy, nuốt trọn vào bụng. Ánh mắt Cố Bất Vọng ngước lên đầy âm hiểm và điên cuồng: Mẹ nó chứ làm anh em, lão t.ử thực sự quyết định chiếm lấy cậu rồi.

............

Đêm đó, Tô Trừng Quang không biết mình về bằng cách nào, chỉ cảm thấy chân bước hẫng, như hồn ma trở về nhà. Nằm trên giường, nhắm mắt lại dường như vẫn ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g và mùi hoa thạch nam. Kích thích thế này làm sao cậu ngủ nổi chứ! Nhưng nghe tin nhắn thoại Cố Bất Vọng gửi tới: "Ngủ ngon." Giọng nói trầm ấm tao nhã như tiếng đàn cello, tai Tô Trừng Quang ngứa ngáy, đầu óc càng lúc càng mơ màng, không lâu sau cậu đã chìm vào giấc ngủ.

Lại một buổi trưa khác.

Kim đồng hồ chỉ hai giờ, lớp học chìm trong tĩnh lặng. Cơ thể phát nhiệt không kiểm soát, giống như từng giọt m.á.u đều đang sôi sục, đến mức hơi lạnh từ điều hòa thổi tới cũng không có tác dụng gì, chỉ mang lại những cơn rùng mình không thể kìm nén.

Cố Bất Vọng mở mắt, ngẩng đầu lên khỏi cánh tay, nhìn sang Tô Trừng Quang bên cạnh. Gương mặt nghiêng trắng trẻo sạch sẽ, gục lên cánh tay làm lộ ra một cục thịt nhỏ trên má, trông như một chú chuột hamster ăn no căng. Cổ họng Cố Bất Vọng bắt đầu khô khốc, đôi mắt đen tuyền sâu thẳm như vực thẳm không đáy. Anh nghe thấy hơi thở nhẹ nhàng của Tô Trừng Quang, giống như một giấc mộng ngọt ngào.

Nhìn đến mức mỏi mắt cũng không muốn chớp, đôi mắt đen ấy đỏ rực như có chất tối nào đó đang trào dâng, trong ánh mắt cụp xuống, sự điên cuồng và d.ụ.c vọng từng chút một bò ra. Giữa sự tĩnh lặng tuyệt đối, anh nghe thấy giọng nói của chính mình. Muốn nuốt chửng cậu ấy vào trong, để không bị kẻ khác nhòm ngó.

Sau đó anh nghiêng người, cằm anh lướt qua mái tóc ngắn của Tô Trừng Quang, trong tầm mắt là mặt bàn màu cam nhạt và những bóng xám. Trong lớp học tối tăm và yên tĩnh, anh đã lén hôn lên cái bóng của cậu. Ngẩng đầu lên, anh bắt gặp ánh mắt giận dữ đến mức muốn phun ra lửa của Nguy Ngân Hà.

Cố Bất Vọng chống cằm, đuôi mắt dài nhếch lên, đưa ra một lời mời không thành tiếng: "Cướp được thì cứ việc nhào vô."

Lời tác giả:

Nguy Ngân Hà: Cướp được thì cứ việc nhào vô.

Cố Bất Vọng: Tôi xin cướp trước cho nể mặt.

(Thực sự không viết gì bậy bạ đâu, không có gì hết á QAQ)

Chương 14 - Nam Phụ Hôm Nay Đã Thượng Vị Chưa? [xuyên Nhanh] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia