"Lấy một ví dụ đơn giản thôi, cậu ở bên cô ấy, cậu lấy gì để nuôi cô ấy? Nhà cậu mua không nổi, xe cũng không xong, có khi đến tiền thuê nhà cũng phải chia đôi sòng phẳng với cô ấy, thậm chí sau này sinh con, khéo lại phải đi vay tiền mua sữa bột!"
"Rồi sau đó thì sao? Trụ không nổi ở cái thành phố này nữa, cậu đành lôi theo vợ con về cái vùng quê nghèo nàn của cậu, kế thừa cái tiệm tạp hóa của bố mẹ cậu à? Cậu muốn sau này cô ấy vừa phải chăm sóc cho bố mẹ đau ốm không có tiền đi viện của cậu, vừa lo nuôi dạy con cái, lại vừa phải cắm mặt phụ giúp việc bán hàng cho cậu ư?"
Trần Tự đứng bật dậy, dùng ánh mắt lạnh lùng, từ trên cao nhìn xuống chàng trai đang chực trào nước mắt ngay trước mặt mình.
Không thể phủ nhận, anh biết bản thân mình lúc này rất tồi tệ, rất cay độc.
Nhưng những lời này, hôm nay anh bắt buộc phải nói ra.
Nói càng thẳng, càng rõ ràng, càng đ.â.m chọc vào tim đen thì càng tốt.
"Thế nên, sao cậu có thể xứng đôi được?"
Trần Tự rành rọt gằn mạnh từng chữ một:
"Sao cậu dám vác mặt đứng trước mặt tôi, và dõng dạc nói rằng, cậu muốn ở bên cô ấy?"
Thân hình Chu Gia Ngọc lảo đảo, không thể chịu đựng thêm được nữa, vội vàng xông cửa chạy vụt ra ngoài.
"Anh Trần, anh quá đáng lắm rồi đấy!"
Tôi đỏ hoe mắt trừng anh một cái, rồi rảo bước đuổi theo.
Trần Tự nhìn theo bóng lưng hai người chúng tôi chạy xa, khẽ nhếch khóe môi, rồi lại bình thản ngồi xuống, thong thả rót cho mình một ly trà.
Ấm trà này tôi đã để đó khá lâu, hãm cũng được một lúc.
Đáng lẽ ra nó phải đắng chát đến mức làm người ta tỉnh cả ngủ.
Nhưng nào ngờ, Trần Tự lại nếm ra được một dư vị ngọt ngào.
Đến khi anh chầm chậm nhâm nhi xong cả một ấm trà, tôi mới thất hồn lạc phách bước vào nhà.
06
Trần Tự nhìn thấy hốc mắt đỏ hoe của tôi, biết tôi vừa mới khóc, cõi lòng khẽ thắt lại.
Nhưng ngoài mặt anh vẫn không hề để lộ ra chút biểu cảm nào.
Anh chỉ cất tiếng gọi tôi lại, vào đúng lúc tôi đang mặt mày sa sầm định đi về phòng.
"Cậu ta không hợp với em đâu, sau này đừng qua lại với cậu ta nữa."
Một câu nói ngắn gọn, đã thể hiện rõ ràng thái độ của Trần Tự.
Tôi siết c.h.ặ.t t.a.y, quay lưng về phía anh trầm mặc một hồi lâu.
Rồi sau đó mới nghẹn ngào lên tiếng: "Anh Trần à, anh hoàn toàn chẳng hiểu gì về anh ấy cả."
"Anh ấy là một người rất tốt."
Chu Gia Ngọc không hề tệ hại đến mức như Trần Tự đã nói.
Quả thật nhà anh ấy không thể cho anh ấy bệ phóng nào, bố mẹ đều xuất thân từ nghề nông, sau này mới dồn vốn liếng mở một tiệm tạp hóa nhỏ.
Thế nhưng nếp sống gia đình họ lại rất tốt, cửa nhà êm ấm, bố mẹ bao dung hiền hậu.
Bố mẹ anh ấy thậm chí tháng nào cũng đều đặn đem gạo đem dầu đi biếu cho những người già neo đơn trong làng.
Bọn họ thực sự đều là những người rất t.ử tế.
Tôi cảm thấy Trần Tự nói như vậy là quá đáng lắm rồi.
Anh đã chà đạp gia đình Chu Gia Ngọc thành một nơi không có lấy một ưu điểm nào.
Tôi không hề thích cách anh nói ra những lời như thế.
Trần Tự dường như đã nhận ra sự chống đối của tôi.
Anh thở dài, đứng dậy bước về phía tôi:
"Tôi xin lỗi vì những lời đã nói khi nãy."
"Có lẽ tôi nói hơi khó nghe, nhưng em cũng hiểu mà, những gì tôi nói đều là hiện thực cả thôi."
"Cậu ta chỉ được cái mã ngoài ưa nhìn, nhưng thực chất lại vừa ấu trĩ, vừa rỗng tuếch, là kẻ chẳng thể mang lại cho em một tương lai nào đâu."
Trần Tự đứng ngay trước mặt tôi, chặn ngang đường đi của tôi. Anh rủ mắt nhìn tôi đang khóc không thành tiếng, khẽ thở dài, rồi cẩn thận lau đi từng giọt nước mắt trên má tôi, cất tiếng hỏi: "Cậu ta cáu gắt với em phải không."
Đây là một câu khẳng định, chứ không phải là câu hỏi.
Cơ thể tôi sững lại.
Rất muốn lên tiếng phản bác anh.
Muốn nói với anh rằng, anh sai rồi.
Thế nhưng tôi lại chẳng nói thành lời.
Bởi vì Trần Tự thực sự đã nói đúng.
Khi nãy ở bên ngoài, Chu Gia Ngọc đã cãi nhau với tôi một trận rất to.
Trong lòng anh ấy có một ngọn lửa nghẹn ứ, nhưng lại chẳng thể trách được Trần Tự.
Xét cho cùng, những lời Trần Tự nói chính là bản chất trần trụi ẩn giấu phía sau lớp vỏ tình yêu.
Chu Gia Ngọc thậm chí đến cách để phản bác cũng không nghĩ ra.
Anh ấy không dám oán trách Trần Tự.
Cho nên đã trút toàn bộ cơn giận đó lên đầu tôi.
"Tại sao em cứ nằng nặc bắt anh phải tới gặp anh ta bằng được vậy?"
"Anh ta là cái thá gì của em cơ chứ, anh ta là bố em à? Hay là tổ tông nhà em? Lời khuyên của anh ta quan trọng đến thế sao?"
"Anh ta bảo em đi ăn cám, em cũng đi ăn à?"
Chu Gia Ngọc mạnh tay hất phăng tay tôi ra, giọng nói như gào thét xé nát tâm can.
Tôi òa khóc, chỉ biết lặp đi lặp lại lời xin lỗi với anh ấy.
Nhưng Chu Gia Ngọc bỏ đi rất nhanh.
Tôi đuổi theo không kịp.
Đành trân trân đứng nhìn bóng dáng Chu Gia Ngọc dần khuất dạng khỏi tầm mắt.
"Không liên quan đến anh."
Tôi cụp mắt xuống, gạt tay Trần Tự ra.
Trần Tự sững lại, tựa hồ vẫn muốn nói điều gì đó.
Nhưng đến cuối cùng, anh vẫn chẳng nói một lời, chỉ khẽ thở dài một tiếng, đưa mắt nhìn tôi lủi thủi đi về phòng.
Tôi khóa trái cửa lại, gục luôn xuống giường, vùi mặt vào trong gối khóc nức nở một trận.
Thực tâm tôi chẳng hề muốn thừa nhận rằng, những lời Trần Tự nói đều là sự thật.
Nhưng sự thật đã chứng minh, anh ấy đã nói đúng.