Ngay giây tiếp theo, tôi đứng phắt dậy tát thẳng vào mặt anh ta một cái điếng người, rồi tiện tay vớ luôn ly nước trên bàn, hất thẳng vào mặt anh ta.
"Chu Gia Ngọc, sao anh lại biến thành cái loại người như thế này hả?"
Sao lại trở nên buồn nôn, tởm lợm đến mức này?
Rõ ràng anh ta thừa biết, tôi và Trần Tự hoàn toàn trong sạch mà.
Chu Gia Ngọc bị tôi tạt nước ướt nhẹp cả mặt.
Anh ta chẳng màng lau đi, cứ đực ra vô hồn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tràn ngập thất vọng của tôi, nhưng vẫn không rặn ra được chữ nào.
10
Cuộc nói chuyện giữa tôi và Chu Gia Ngọc kết thúc không mấy vui vẻ.
Tôi lái xe về nhà, xe vừa mới lết ra khỏi bãi đỗ thì chẳng biết từ ngóc ngách nào chui ra một chiếc xe mất lái khác, đ.â.m sầm cật lực vào mạn sườn xe tôi.
Trước khoảnh khắc bị lực va chạm khủng khiếp hất văng đi, tôi nhìn rõ mồn một khuôn mặt dữ tợn vặn vẹo của Chu Gia Ngọc.
May mà chất lượng xe tôi xịn xò cứng cáp.
Nên tôi bò ra khỏi xe mà chẳng xây xát gì nghiêm trọng.
Trần Tự gần như lao đến hiện trường cùng lúc với xe cứu thương.
Nhìn thấy bộ dạng bê bết m.á.u me đầy đầu của tôi, anh không nói không rằng nhào tới, giáng cho Chu Gia Ngọc một cú đ.ấ.m như trời giáng thẳng vào mặt, làm gãy gập cả sống mũi anh ta, nếu không nhờ cảnh sát ra sức cản lại, e là anh đã đ.á.n.h c.h.ế.t Chu Gia Ngọc rồi cũng nên.
"Thằng hèn c.h.ế.t tiệt này!"
"Lời là do tao nói, mày không dám động tay động chân với tao thì quay sang ra tay với cô ấy, tao nói sai cho mày câu nào à, mày đách những là một thằng rác rưởi vô dụng, mà còn là cái thứ rác rưởi bắt nạt kẻ yếu sợ hãi kẻ mạnh!"
Lúc bị giải đi, Chu Gia Ngọc cứ rũ rượi cúi gầm mặt, câm như hến.
Ngay cả khi bị Trần Tự chỉ thẳng tay vào mũi mà c.h.ử.i rủa, anh ta cũng chẳng hé răng nửa lời.
Chu Gia Ngọc bị còng tay lôi đi.
Trần Tự hộ tống tôi đến bệnh viện, rồi lăng xăng chạy vạy lo liệu đủ đường.
Tôi ngồi trên xe lăn, có phần buồn cười nhìn bộ dáng căng như dây đàn của Trần Tự, nhoẻn cười bảo:
"Em thực sự không sao cả, đâu cần thiết phải kiểm tra tổng quát toàn thân làm gì đâu anh."
"Anh nhìn xem, tay chân em vẫn còn lành lặn nguyên vẹn đây này."
Nói đoạn, tôi định nhổm người đứng dậy, định bụng xoay một vòng cho Trần Tự yên tâm về tình trạng của mình.
Nhưng Trần Tự không cho, anh ấn c.h.ặ.t tôi xuống, hai mắt đỏ rực.
"Đừng nhúc nhích."
Anh đột ngột cao giọng quát lên, làm tôi giật thót mình kinh hãi.
Rồi cuối cùng Trần Tự cũng nhận ra cảm xúc của bản thân đang bất ổn.
Anh nhắm mắt lại, khựng lại mấy giây mới nói tiếp: "Đừng lộn xộn."
"Em tự nói không tính, phải đợi có kết quả kiểm tra rồi tính tiếp."
Giọng anh khản đặc lại, run rẩy từng hồi, nghe mà cõi lòng tôi thắt lại xót xa.
Nhìn bộ dạng nhợt nhạt trắng bệch của Trần Tự, một tay cứ siết rịt lấy tay tôi, một tay nâng tờ phiếu kết quả khám bệnh lên cắm cúi đọc thật kỹ.
Tôi chợt giật mình nhận ra, nhớ lại câu chuyện về mẹ anh mà anh từng kể với tôi.
Năm đó, mẹ của anh cũng là vì một vụ t.a.i n.ạ.n xe cộ mà bỏ anh ra đi.
Tôi thình lình bừng tỉnh.
Trần Tự lúc này đang vô cùng sợ hãi.
Anh sợ tôi cũng sẽ bỏ anh đi như người mẹ quá cố của anh.
Lúc ý nghĩ ấy lướt qua trong tâm trí, tôi đưa mắt nhìn Trần Tự đang ngồi chồm hổm ngay cạnh mình, rồi ma xui quỷ khiến thế nào, bỗng giang tay ôm trọn lấy đầu anh.
"Không sao đâu anh."
Tôi dịu dàng dỗ dành anh: "Em thật sự không sao mà."
"Em sẽ không c.h.ế.t đâu."
Cũng sẽ không đột ngột bỏ rơi anh.
Thế nên, anh đừng sợ nhé.
Cả người Trần Tự cứng đờ.
Rất lâu sau, tôi mới cảm nhận được cánh tay mình ươn ướt.
Trần Tự khóc rồi.
Từ dòng lệ lăn dài trong câm lặng lúc ban đầu.
Cho đến tận lúc cuối cùng anh ôm chầm lấy tôi, khóc rống lên như một đứa trẻ.
Lúc bấy giờ tôi mới biết, anh ấy còn sợ hãi hơn cả những gì tôi tưởng tượng.
Tận sâu trong thâm tâm, anh luôn canh cánh nỗi sợ hãi tột cùng rằng những người anh yêu thương rồi sẽ rời bỏ anh mà đi.
Tôi ôm anh thật c.h.ặ.t, cho đến tận lúc bình minh ló rạng.
11
Bố của Chu Gia Ngọc thực ra chả có bệnh tật ốm đau gì sất.
Anh ta chỉ là cay cú nuốt không trôi cục tức.
Cay cú vì bị Trần Tự hạ nhục tơi tả.
Rồi sau đó, hệt như những gì Trần Tự đã nói.
Anh ta đếch dám đi tìm Trần Tự gây sự, nên chuyển mục tiêu sang tôi.
Ban đầu anh ta cũng chỉ định vòi vĩnh chút tiền cho xong chuyện.
Ai dè tôi lại chẳng dễ bị lừa đến vậy.
Thế là Chu Gia Ngọc thẹn quá hóa giận, lái xe đ.â.m thẳng vào tôi.
Hành động ngông cuồng này của anh ta về cơ bản là thuộc cấu thành tội cố ý g.i.ế.c người rồi.
Chẳng qua là g.i.ế.c người chưa đạt mà thôi.
Trần Tự thuê luật sư giỏi nhất, tống cổ anh ta vào tù bóc lịch mười năm sương sương.
Thêm vào đó con xe này là do anh ta đi thuê, nên anh ta còn phải è cổ ra đền bù tiền cho bên cho thuê xe nữa.
Nếu không đền thì đối phương cũng sẽ kiện anh ta ra tòa nốt.
Cơ mà nhà anh ta đào đâu ra tiền, bố mẹ già yếu của anh ta đành bấm bụng sang nhượng tiệm tạp hóa, bán luôn cả nhà hương hỏa tổ tiên để lại, chạy vạy vay mượn khắp nơi, gom góp từng đồng để hòng mong giúp con mình được giảm án.
Bố mẹ anh ta còn tìm đến trước mặt tôi khóc lóc van xin, mong tôi viết cho một tờ giấy bãi nại.
Tôi thẳng thừng từ chối.
Bố mẹ anh ta khóc lóc sướt mướt chực quỳ gối xin tôi.
Tôi chỉ chốt hạ một câu, khiến bọn họ bẽ mặt đến mức chẳng dám hó hé thêm nửa lời.
"Cậu ta thật sự muốn g.i.ế.c tôi đấy."
Nếu không phải vì chất lượng xe của tôi đủ tốt.
Thì ngày hôm nay tôi đã chẳng thể nào đứng sờ sờ ở đây để mà xem họ quỳ gối cầu xin tôi tha thứ rồi.
Bố mẹ Chu Gia Ngọc xấu hổ không dám cầu xin nữa, đành lầm lụi dìu nhau rời đi.
Trần Tự bước tới từ bên cạnh, kinh ngạc nhìn tôi.
"Sao thế anh?" Tôi ngước mắt hỏi.
Anh đăm chiêu một lát rồi nói: "Anh cứ nghĩ với tính cách của em, chắc thấy hai ông bà cụ đáng thương quá, kiểu gì cuối cùng em cũng sẽ mềm lòng viết giấy bãi nại cho cậu ta cơ."
"Thế thì anh vẫn chưa đủ hiểu em rồi."
Tôi tủm tỉm cười nói.
Trần Tự cũng mỉm cười, chìa tay ra hỏi tôi:
"Vậy anh có hân hạnh này không, có thể được tìm hiểu thêm về em nhiều hơn một chút không?"
Tôi nghiêm túc ngước nhìn Trần Tự một cái.
Rồi vươn tay, đặt trọn bàn tay mình vào lòng bàn tay anh.
"Sau này mong được anh chỉ giáo nhiều hơn nhé."
"Trần Tự."
- Hết -