1

Khi Tần Hạc dẫn người phụ nữ đó vào nhà, tôi đang cúi người thái khoai tây sợi trong bếp.

Khoai tây là loại tôi mua giá rẻ ở khu giảm giá của siêu thị chiều nay, một đồng một đống, tuy vẻ ngoài hơi xấu nhưng gọt vỏ đi rồi thì mùi vị cũng chẳng có gì khác biệt.

Tần Hạc hắng giọng một tiếng thật mạnh, ném chiếc cặp tài liệu trên tay xuống chiếc ghế sofa cũ, lò xo gỗ phát ra một tiếng “két” đầy đau đớn.

“Hứa Noãn, ra đây, tôi có chuyện muốn nói với cô.”

Tôi đặt d.a.o xuống, lau tay vào chiếc tạp dề trên đùi, chậm rãi đi ra phòng khách.

Trên sofa có một cô gái khá trẻ đang ngồi, mặc một bộ váy bầu màu hồng rất bắt mắt, bụng hơi nhô lên, trên mặt trang điểm theo kiểu giả mặt mộc rất tinh tế.

Tôi nhìn cô gái đó, rồi lại nhìn Tần Hạc, phản ứng đầu tiên là mắt nhìn người của cô gái này thật chẳng ra sao. Kiểu đàn ông ngoài vẻ ngoài trông có vẻ t.ử tế một chút nhưng trong túi chẳng có mấy đồng như Tần Hạc mà cũng đáng để cô ta phải tốn công tốn sức thế này sao.

“Rất tốt.”

Gã nhìn chằm chằm tôi, trợn tròn mắt: “Cô không nghe rõ lời tôi nói sao? Tôi bảo cô ấy m.a.n.g t.h.a.i rồi, là con của tôi!”

Tô Mạt rất biết chọn thời điểm để ôm n.g.ự.c, làm ra vẻ như một bông hoa nhài trắng nhỏ bị kinh sợ, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu: “Chị Hứa, chị đừng trách anh Hạc, đều là lỗi của em, em sẵn sàng rút lui, chỉ cần đứa trẻ này được bình an chào đời...”

Tôi nhìn cô ta diễn kịch, trong lòng chỉ thấy cốt truyện này quá lỗi thời, biên kịch bây giờ cũng chẳng thèm viết thế này nữa.

“Không cần rút lui đâu.”

“Đã có con thì chắc chắn phải cho đứa trẻ một danh phận. Căn nhà này là nhà thuê, tháng sau hết hạn, nếu hai người muốn ở thì cứ tự gia hạn thuê tiếp.”

Tôi quay người vào phòng, kéo từ trong tủ ra một chiếc túi dứa lớn.

Chiếc túi này là lần trước tôi giúp bà Trương hàng xóm dọn nhà được bà tặng cho, bấy lâu nay vẫn tiếc không nỡ vứt, bây giờ lại có đất dụng võ.

Tôi vừa nhét quần áo vào túi, vừa cúi đầu trả lời: “Tôi có người khác hay không anh còn không rõ sao? Ngày nào cũng ở nhà nấu cơm giặt giũ cho anh, tôi lấy đâu ra thời gian đó chứ?”

Tôi vốn là người lười biếng, ngay cả việc ngoại tình cũng thấy phiền phức.

Tôi thu dọn rất nhanh, bởi vì những năm qua Tần Hạc cũng chưa từng mua cho tôi thứ gì đáng giá, quần áo quanh đi quẩn lại cũng chỉ có vài bộ đó.

Trước khi đi, tôi nhìn thấy chiếc nhẫn cưới kim cương trên bàn trang điểm, đó là chiếc nhẫn Tần Hạc mua trả góp năm xưa, kích thước chưa bằng hạt đậu nành.

Tôi tháo nhẫn đặt xuống góc bàn.

“Cái này anh cầm đi sửa lại cỡ cho Tô Mạt đi, đỡ được chút tiền nào hay chút nấy.”

Tôi xách túi dứa đi ra ngoài, Tô Mạt rụt rè đứng chắn trước cửa, mắt đỏ hoe: “Chị ơi, chị thực sự không hận em sao?”

Tôi nhìn gương mặt tràn đầy tính toán của cô ta, mỉm cười: “Hận một người tốn sức lắm, lại còn phải nhớ tên, nhớ mặt của cô. Trí nhớ của tôi không tốt, bước ra khỏi cánh cửa này là tôi không còn quen biết cô nữa rồi.”

Tôi đẩy cửa ra, đèn cảm ứng ở hành lang đã hỏng từ lâu, nhưng khi tôi vừa bước ra một bước, đèn bỗng nhiên sáng lên.

Tôi xách hành lý nặng trĩu xuống lầu, bước ra khỏi khu tập thể cũ kỹ.

Gió đêm khá mát mẻ, tôi đứng bên đường đang lo lắng không biết làm sao để đến chỗ cô bạn thân, thì một chiếc taxi vừa hay dừng lại trước mặt, hành khách vừa mới xuống xe.

Bác tài xế ló đầu ra hỏi tôi: “Đi không cô bé? Chuyến cuối cùng rồi, tôi chuẩn bị giao xe về nhà.”

Tôi gật đầu, nhét hành lý vào ghế sau.

Vừa lên xe, điện thoại đã vang lên tiếng chuông.

Là tin nhắn của Tần Hạc gửi tới, từng chữ từng câu đều lộ ra vẻ độc địa: “Hứa Noãn, loại phụ nữ vô dụng như cô, rời xa tôi rồi thì chỉ có nước đi nhặt rác thôi, tôi đợi ngày cô quay lại cầu xin tôi.”

Tôi thuận tay chặn số gã, nhân tiện xóa luôn số điện thoại.

Những tin nhắn mang năng lượng tiêu cực thế này đọc vào chỉ tổ tốn dung lượng não, thà để dành thời gian nghĩ lát nữa đến chỗ bạn thân ăn gì còn hơn.

2

Kiều Lâm, bạn thân của tôi, sống trong một căn hộ cao cấp ở trung tâm thành phố.

Cậu ấy khác tôi, cậu ấy sống rất tinh tế, ngay cả nước cho mèo uống cũng phải dùng máy lọc nhập khẩu.

Khi tôi xách chiếc túi dứa đứng trên nền gạch cẩm thạch của nhà cậu ấy, Kiều Lâm kinh ngạc đến mức suýt chút nữa làm rơi ly rượu vang trên tay.

Kiều Lâm đi giày cao gót bước tới, vẻ mặt đầy chê bai đá đá vào chiếc túi của tôi.

Tôi ngồi trên chiếc sofa da thật trị giá ba vạn tệ của cậu ấy, thở phào nhẹ nhõm.

“Ly hôn rồi.”

Kiều Lâm ngẩn người ba giây, ngay sau đó phát ra một tiếng hét kinh thiên động địa: “Tốt quá rồi! Cậu cuối cùng cũng thoát khỏi bể khổ rồi! Tên nghèo kiết xác Tần Hạc đó ngoài gương mặt ra thì còn cái gì chứ? Ngay từ đầu tớ đã nói gã khắc cậu rồi mà cậu không tin!”

Tôi nhận lấy cốc nước cậu ấy đưa, uống một ngụm lớn: “Cũng không hẳn là khắc, ba năm nay tớ cũng không chịu thiệt thòi gì, lại còn học được bao nhiêu món ăn gia đình.”

Kiều Lâm trợn mắt, tức giận dí vào trán tôi: “Cái tính phó mặc cho số phận của cậu thật là hết t.h.u.ố.c chữa. Thế bây giờ tính sao? Công việc thì thế nào? Công việc văn viên lương ba nghìn của cậu có đủ trả tiền thuê nhà một tuần ở khu này không?”

Tôi tựa vào lưng sofa, nhắm mắt trả lời: “Ngày mai đến công ty làm thủ tục nghỉ việc, nhân tiện xem có việc gì mới không.”