“Ối chà! Hóa ra là một tên nói lắp à. Thì cũng là một đứa vô dụng phế vật như nhau cả thôi!”

Giữa những tiếng cười cợt chế nhạo vang lên không ngớt xung quanh, cậu ấy bị bọn chúng đẩy mạnh một cái, ngã nhào xuống đất.

Tôi nhìn mà không tài nào nuốt trôi cục tức này được, lập tức quay ngoắt người trở lại phòng vệ sinh.

Chộp ngay lấy cây chổi lau nhà vẫn còn đang ướt sũng nước.

Rồi xông thẳng ra, đập tới tấp vào người bọn chúng mà không thèm nể nang gì hết.

“Cái quái gì thế này? Sao mà hôi hám thế không biết! Oẹ...”

Thừa lúc đám nam sinh kia còn đang hoang mang, chưa kịp định thần lại chuyện gì vừa xảy ra.

Tôi vội vàng nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay của Thịnh Hoài, kéo cậu ấy vắt chân lên cổ chạy thục mạng.

Hai đứa chạy băng qua dãy hành lang dài dằng dặc.

Vượt qua những đám đông học sinh đang tụ tập nhốn nháo.

Chạy lướt qua hết phòng học ồn ào này đến phòng học náo nhiệt khác.

Toàn cảnh xung quanh mờ đi, chỉ có ngọn gió thoảng qua khẽ thổi tung phần tóc mái dài trước trán của cậu ấy lên.

Nhờ vậy, tôi mới lần đầu tiên được nhìn ngắm thật rõ ràng đôi mắt đen lánh, sâu thẳm của cậu bạn cùng bàn.

Trong đôi mắt ấy dường như đang lấp lánh những tia sáng nhỏ bé, lung linh vô cùng.

Vừa chạy về đến chỗ ngồi của hai đứa thì tiếng chuông báo vào tiết học tiếp theo cũng vừa vặn reo lên.

Không gian xung quanh bắt đầu dần dần yên tĩnh trở lại.

Tôi nghe thấy tiếng Thịnh Hoài khẽ khàng, lí nhí cất lên bên cạnh:

“Kiều... Kiều Hạ, cảm... cảm ơn cậu nhiều nhé.”

Trong lòng tôi dâng lên niềm vui sướng xen lẫn ngạc nhiên tột độ:

“Hóa ra cậu biết tớ tên là Kiều Hạ cơ đấy!”

Hì hì, hóa ra cậu bạn cùng bàn của tôi chẳng hề lạnh lùng đáng sợ chút nào!

Cậu ấy chỉ là... thực sự không giỏi ăn nói giao tiếp mà thôi.

“Đã biết tên của tớ rồi thì từ nay về sau cậu chính là người dưới trướng của tớ quản nhé! Yên tâm đi Thịnh Hoài, sau này tớ sẽ bảo vệ cậu! Không có kẻ nào dám bén mảng lại gần bắt nạt cậu nữa đâu.”

Tôi dõng dạc vỗ vỗ vai cậu ấy trấn an.

“Bọn họ... bọn họ có thể sẽ quay lại để tìm... tìm cách đối phó với cậu đấy.”

Thịnh Hoài trông còn lo lắng, sốt ruột thay cho tôi hơn cả chính bản thân tôi nữa.

Tôi lại tỏ thái độ dửng dưng, không hề để tâm:

“Tớ thèm sợ bọn họ chắc! Cậu có biết tại sao không?”

“Bởi vì tớ chính là Kiều Hạ!”

“Trong con người tớ luôn ngự trị một mùa hè bất khả chiến bại!”

Đôi mắt cậu ấy tròn xoe, lộ rõ vẻ ngơ ngác mơ hồ, hiển nhiên là hoàn toàn không hiểu nổi câu nói mang đậm phong cách văn học của tôi có ý nghĩa gì.

Tôi đành phải dẹp ngay cái vẻ mơ mộng, “trẻ trâu” kia của mình đi, giải thích thực tế:

“Được rồi. Thực ra là tớ đã được học võ Taekwondo từ nhỏ rồi, tớ cực kỳ lợi hại đấy nhé.”

Sau này, cậu ấy nói chuyện vẫn cứ lắp ba lắp bắp như cũ.

Những lúc cuống quýt, lo lắng thì tình trạng này lại càng trở nên tồi tệ hơn nhiều.

Nhưng mỗi lần nhìn thấy dáng vẻ ấy, tôi đều chỉ nhếch mày mỉm cười xua tay tỏ ý không sao:

“Không sao hết mà, cậu cứ bình tĩnh nói từ từ thôi. Tớ vẫn đang kiên nhẫn lắng nghe cậu nói đây.”

Rồi sau đó, chỉ vài ngày trước khi tốt nghiệp cấp hai.

Cậu ấy buồn bã thông báo với tôi rằng bản thân sắp phải ra nước ngoài định cư.

Những năm tháng tuổi trẻ ngây ngô của hai đứa tôi, cũng theo đó mà khép lại bằng một cuộc chia ly.

14

Tấm bưu thiếp này đối với tôi giờ đây chẳng khác nào một tờ vé số đã quá hạn sử dụng.

Cho dù nó hoàn toàn không có cách nào để mang đi đổi thưởng được nữa.

Thế nhưng khi nhìn ngắm lại, nó vẫn mang đến cho tôi một niềm vui sướng và hạnh phúc ngập tràn.

Tôi vui mừng vì biết rằng, một hành động trượng nghĩa nhỏ bé năm xưa của bản thân, hóa ra lại có thể gieo vào cuộc đời của một người khác những tầm ảnh hưởng vô cùng tốt đẹp và ý nghĩa đến thế.

Thầm gửi lời chúc phúc chân thành nhất đến cậu bạn cùng bàn nhút nhát năm ấy của tôi.

Hy vọng rằng cậu ấy hiện giờ đã thực sự trưởng thành, trở thành dáng vẻ xuất sắc đúng như những ước mong thầm kín của chính mình khi xưa.

Tôi còn đang mải mê chìm đắm trong dòng suy nghĩ m.ô.n.g lung.

“Em... vẫn còn nhớ cậu ấy sao?”

Giọng nói của Diệp Hoài Tự bất thình lình vang lên bên tai phá vỡ bầu không khí im lặng.

Tôi vội vàng kéo hồn phách từ trong miền ký ức xa xăm trở về thực tại, ngẩng đầu lên nhìn anh.

Rồi khẽ gật đầu một cái nhẹ nhàng.

“Em đối với cậu ấy... thực sự là một người vô cùng quan trọng.”

Khóe môi Diệp Hoài Tự hơi nhếch lên, tạo thành một độ cong vô cùng dịu nhẹ.

Trong đôi mắt sâu thẳm của anh lúc này đang chứa đựng một sự dịu dàng vô bờ bến mà tôi nhất thời không tài nào lý giải nổi.

Cái quái gì thế này chứ? Hai người đàn ông này tự dưng lại sinh lòng đồng cảm, “mến tài mến sắc” nhau từ bao giờ vậy?

Chuyện hai đứa tôi còn chưa đâu vào đâu, thế mà anh đã vội vàng đứng ra nói đỡ, khen ngợi cho một đối thủ cạnh tranh tiềm năng của mình rồi à?

Quả nhiên không hổ danh là người sẵn sàng vì mối tình đầu thời xa xưa mà thủ thân như ngọc suốt bao năm qua!

“Chuyện cũng đã trôi qua hơn mười năm trời rồi.”

“Giờ này còn lôi ra bàn tán mấy chuyện cũ rích ấy thì có ích gì nữa chứ.”

Tôi vừa bĩu môi, lên tiếng phản bác để lấp l.i.ế.m sự bối rối của bản thân.

Nhưng bên trong lòng lại không ngừng thầm oán giận, mắng mỏ anh:

Anh tưởng ai cũng giống như cái đồ đầu gỗ nhà anh chắc!

Lúc nào cũng ôm khư khư cái mối tình si tình dài dằng dặc đến thế.

Chỉ là một bức ảnh cũ mèm mà cũng cất giấu kỹ lưỡng dưới ốp điện thoại suốt hơn chục năm trời không nỡ vứt đi.

Càng nghĩ sâu xa, trong lòng tôi lại càng dấy lên một cảm giác ghen tuông, chua xót khó tả.

Tôi dứt khoát đưa tay giật phắt cuốn sách ra khỏi đùi của Diệp Hoài Tự.