Đầu lưỡi hai đứa quấn quýt, dây dưa lấy nhau không rời.
Lúc thì dịu dàng mơn trớn, lúc lại mạnh mẽ muốn nuốt chửng lấy đối phương.
Tôi khẽ khép c.h.ặ.t hai mắt lại.
Cảm giác bản thân như đang bị hút vào một vực sâu không thấy đáy đầy mê hoặc.
Hai cánh tay đang lúng túng, bối rối không biết đặt vào đâu của tôi đành phải vòng qua, ôm c.h.ặ.t lấy cổ anh để tìm kiếm chỗ dựa vững chắc.
Sau khi nụ hôn nồng cháy dài dằng dặc ấy cuối cùng cũng chịu kết thúc.
Trong không gian yên tĩnh của phòng ngủ chỉ còn lại những tiếng thở dốc dồn dập, hỗn loạn đan xen của cả hai đứa.
Toàn thân tôi mềm nhũn ra như không còn chút sức lực nào để chống đỡ.
Nhưng đầu ngón tay của tôi lại vô tình chạm phải những khối cơ bắp đang vô cùng căng cứng, săn chắc trên người anh.
Nhịp thở của Diệp Hoài Tự bỗng chốc khựng lại một nhịp dài.
Anh bấy giờ mới bừng tỉnh, nhận ra rằng mọi chuyện đang diễn ra lúc này hoàn toàn không phải là một giấc mơ nữa.
17
“Tỉnh táo lại chưa?”
Tôi là người chủ động mở lời lên tiếng phá vỡ bầu không khí trước.
Gương mặt thanh tú, điển trai của Diệp Hoài Tự trong tích tắc liền bị sự hoảng loạn, bối rối bao trùm toàn bộ.
Anh cuống quýt, luống cuống buông lỏng vòng tay đang ôm tôi ra.
“Kiều Hạ, anh xin lỗi, anh...”
Tôi dùng hai ngón tay kẹp lấy bức ảnh cũ kia.
Rồi chuẩn xác không lệch một ly đặt thẳng lên đôi môi đang mấp máy định phân bua giải thích của anh.
“Cậu bạn cùng bàn.”
Mi tâm Diệp Hoài Tự khẽ giật nảy lên một cái, anh vươn tay nhận lấy tấm ảnh cũ từ tay tôi.
Cho đến khi nhìn thật rõ bóng dáng cô gái nhỏ hiển thị trên tấm ảnh, nét mặt anh bỗng chốc đông cứng, đờ đẫn hoàn toàn.
“Em... em đã biết hết mọi chuyện rồi sao.”
Tôi giận quá hóa cười, tức tối lườm anh một cái:
“Anh là đồ câm đấy à?”
Lời vừa mới ra khỏi miệng, tôi liền lập tức nhận ra bản thân lỡ lời không đúng bối cảnh.
Quả nhiên đúng như dự đoán, anh lại tiếp tục trưng ra cái bộ mặt uỷ khuất, đáng thương hại vô cùng để nhìn tôi.
Tôi đành phải chủ động chuyển từ phòng thủ sang tấn công:
“Không đúng. Thích tôi là chuyện gì đáng xấu hổ lắm hay sao chứ? Tại sao suốt bấy lâu nay anh không chịu nói sớm cho tôi biết hả?”
Diệp Hoài Tự dùng ánh mắt thâm trầm, sâu sắc vô ngần nhìn tôi đăm đăm một hồi lâu.
Khóe môi anh khẽ nhếch lên, gượng gạo nặn ra một nụ cười thản nhiên, chua xót:
“Hạ Hạ, anh không muốn em vì cảm thấy thương hại hay biết ơn anh mà ép buộc bản thân phải ở bên cạnh anh. Anh không bao giờ muốn em phải làm bất kỳ điều gì đi ngược lại với nguyện vọng chân thật nhất của lòng mình. Nếu như anh vô tình trở thành chiếc gông xiềng xích, trói buộc cuộc đời em, khiến em phải thỏa hiệp...”
Anh khựng lại một nhịp ngắn, yết hầu khẽ khàng nhấp nhô lên xuống:
“...Thì việc đó còn khiến anh cảm thấy đau đớn và khổ sở gấp vạn lần so với việc chúng ta chỉ dừng lại ở mức bạn bè bình thường.”
Nước mắt tôi lại bắt đầu mất kiểm soát, chực trào dâng lên khóe mi.
Cái đồ đại ngốc nghếch này!
“Thế nên nếu như em thực sự muốn rời đi để tìm kiếm hạnh phúc của riêng mình, anh...”
Không đợi cho anh kịp nói hết câu nói xui xẻo kia, tôi dứt khoát vươn hai tay đẩy mạnh một cái, đẩy ngã Diệp Hoài Tự lùi về phía sau đầu giường.
Tấm lưng rộng của anh ngã xuống, được chiếc gối tựa lưng êm ái, mềm mại nâng đỡ nâng niu.
Tôi cũng nhân cơ hội đó, thuận thế rướn người lên, ngồi dạng chân cưỡi lên người anh.
“Diệp Hoài Tự, tôi đồng ý nhận lời tỏ tình này của anh rồi.”
Anh ngẩn người ra mất vài giây, rồi như bừng tỉnh, lập tức dùng lực thật mạnh kéo ghịt tôi vào lòng, ôm c.h.ặ.t cứng không buông.
Vòng ôm của anh vô cùng bỏng rát, giọng nói khẽ khàng run rẩy kịch liệt:
“Nhưng... nhưng mà mấy hôm trước rõ ràng em còn đòi...”
Tôi ngoan ngoãn rúc sâu cằm mình vào hõm vai ấm áp của anh, khẽ khàng lí nhí giải thích:
“Hôm tiệc mừng thọ của ông ngoại, tôi đã vô tình nhìn thấy bức ảnh cũ kia.”
“Tôi cứ ngỡ đó là một cô gái khác, thế nên mới muốn nhanh ch.óng giải quyết dứt điểm để kết thúc cuộc hôn nhân này. Tôi không muốn buông thả bản thân để rồi lún sâu vào việc đem lòng đơn phương thích một người đàn ông vốn dĩ đã có hình bóng của người con gái khác trong tim.”
“Cảm ơn anh... vì đã kiên trì thích tôi suốt một khoảng thời gian dài đằng dặc đến thế.”
Diệp Hoài Tự khẽ cười nhẹ một tiếng, cất giọng thở phào nhẹ nhõm:
“Hạ Hạ, em lại cướp mất lời thoại mà anh muốn nói nữa rồi.”
“Cảm ơn em vì đã chịu mở lòng thích anh. Mặc dù em đã tự mình duyệt qua lời tỏ tình này từ trước, nhưng anh vẫn muốn được đích thân nói với em một câu ——”
“Kiều Hạ, anh yêu em. Em có đồng ý trở thành mảnh ghép quan trọng nhất trong cuộc đời anh, cùng anh nắm tay nhau đi qua hết thảy bốn mùa xuân hạ thu đông của cuộc đời này không?”
Tôi trọng trọng gật đầu: “Tất nhiên là em đồng ý rồi!”
Hai đứa cứ thế ôm c.h.ặ.t lấy nhau thật lâu không chịu buông.
Lâu đến mức tôi bắt đầu cảm nhận được cơ thể mình có chút tê rần, cứng ngắc vì giữ nguyên một tư thế.
Tôi khẽ ngọ nguậy, lắc lư hông định nhấc người đứng dậy.
Thì bỗng nhiên nghe thấy giọng nói khàn đặc, đầy kìm nén của Diệp Hoài Tự vang lên bên tai:
“Hạ Hạ... tạm thời... em đừng chuyển động nữa.”
Ánh mắt tôi không tự chủ được mà hướng xuống phía dưới nhìn thử.
Chiếc chăn mỏng đắp trên người từ lúc nào đã bị hai đứa xô lệch, đẩy dạt sang một bên góc giường.
Toàn thân Diệp Hoài Tự lúc này mới thực sự là đang vô cùng cứng đờ, căng thẳng tột độ.
Trong lòng tôi lập tức nảy sinh ý nghĩ muốn trêu chọc anh một chút, tính nghịch ngợm dâng cao.
“Anh... thực sự là không muốn chuyển động chút nào sao?”
Tôi tinh nghịch ghé sát miệng sát bên vành tai đang đỏ ửng của anh, cất giọng đầy khiêu khích.