Năm thứ bảy làm công việc chui ở địa phủ, tôi gặp lại chồng cũ.
Anh ấy công thành danh toại, c.h.ế.t một cách vinh quang.
Còn tôi đã trở thành một cô hồn dã quỷ, không ai đưa tang.
Sau một hồi im lặng.
Tôi cúi đầu:
“Muốn cùng nhau đi đầu t.h.a.i không?”
“Không, tôi đang yêu rồi.”
Tôi ngẩn người, còn anh thì bật cười:
“Chẳng lẽ em nghĩ kiếp sau, tôi vẫn muốn cưới em sao?”
Tôi im lặng mím môi.
Cô gái đang khóc bên cạnh nhận ra không khí có gì đó là lạ, thò đầu qua nhìn:
“Các người quen nhau à?”
Tôi nhanh ch.óng thu lại ánh nhìn, lịch sự mỉm cười với cô ấy:
“Không quen.”
“Tôi là nhân viên tạm thời của địa phủ, phụ trách đưa các vị đến Hoàng Tuyền.”
Thẩm Vận Sơn không phản bác.
Anh cụp mắt xuống, hàng mi dài khẽ run, càng làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm và ngũ quan tuấn tú.
Mười năm trôi qua, khí chất của anh càng trầm ổn và cao quý hơn.
Nghe các vị quỷ sai kể lại, anh khi còn sống đã là viện sĩ trong giới ngoại khoa, cứu sống hàng vạn sinh mạng.
Lúc tổ chức tang lễ, không đếm xuể có bao nhiêu người đến tiễn đưa.
Ngay cả khi đã c.h.ế.t, cũng được Diêm Vương cử quỷ sai chính quy đến hộ tống, đi đường ưu tiên VIP, trực tiếp đầu thai.
Còn tôi lúc c.h.ế.t, chỉ là một người bình thường.
Tuy có tích một chút phúc báo nhỏ, nhưng chẳng làm nên thành tựu gì lớn lao.
Cho nên muốn sống sót ở địa phủ, chỉ có thể làm việc chui.
Nếu không phải quỷ sai đại nhân đột nhiên có việc khác, sai tôi tạm thời thay thế.
Thì cũng chẳng đến lượt tôi đi dẫn đường cho anh.
Suốt dọc đường im lặng.
Thẩm Vận Sơn thần sắc lạnh nhạt, hoàn toàn không có ý định ôn lại chuyện cũ.
Ngược lại, bạn gái của anh lại dè dặt hỏi tôi mấy câu:
“Đại nhân, quy trình đầu t.h.a.i là như thế nào vậy ạ?”
Tôi nghĩ một lúc:
“Trước tiên đến chỗ Diêm Vương để xem xét thiện ác công tội kiếp trước, sau đó đi qua cầu Nại Hà, uống canh Mạnh Bà rồi mới có thể đầu thai.”
Cô gái khẽ “à” một tiếng:
“Đại nhân đã từng đầu t.h.a.i chưa ạ?”
Từ xa nhìn thấy Hoàng Tuyền, tôi thắp một ngọn đèn:
“Tất nhiên rồi, tôi trước kia cũng là người phàm. Nếu không phải vì chờ chồng tôi…”
Tôi chợt nhớ ra Thẩm Vận Sơn đang ở đây, liền ngưng lời, không nói tiếp nữa.
Trong khóe mắt, anh ngẩng lên nhìn tôi.
Cô gái lo lắng hỏi tiếp:
“Em cũng sợ phải chia xa với bạn trai, không biết kiếp sau đầu t.h.a.i rồi, bọn em có thể còn ở bên nhau không…”
Nhìn vẻ mặt thấp thỏm bất an của cô ấy.
Tôi không nhịn được an ủi:
“Yên tâm đi, tình cảm hai người tốt thế này, kiếp sau nhất định vẫn sẽ ở bên nhau.”
Cô ấy bật cười trong nước mắt:
“Cảm ơn chị, em thấy nhẹ lòng hơn nhiều rồi.”
Cô ấy nhìn tôi, chân thành nói:
“Hy vọng chị cũng sớm chờ được chồng mình… kiếp sau hạnh phúc bên nhau, đầu bạc răng long.”
Lời vừa dứt.
Thẩm Vận Sơn khẽ cụp mắt, ánh nhìn thoáng qua chút châm chọc lạnh lẽo.
Tôi mỉm cười:
“Cảm ơn, nhưng không thể đâu.”
Cô gái tròn mắt:
“Tại sao vậy ạ?”
Tôi liếc nhìn người đàn ông đứng sau lưng cô, khẽ lắc đầu, vẫn mỉm cười.
Bởi vì anh ấy đã là người yêu của người khác rồi.
Bạn gái mới của Thẩm Vận Sơn tên là Thịnh Nhung. Cô gái rất xinh đẹp. Còn trẻ như vậy mà đã đến đây, thật đáng tiếc.
Sau khi Thẩm Vận Sơn vào điện Diêm Vương, anh để cô ấy lại một mình bên ngoài. Nhìn sắc u tối xung quanh, cô ấy kéo lấy tôi:
“Đại nhân, xin người ở lại với tôi một lúc được không?”
Tôi do dự một chút, nhìn gương mặt ngấn lệ của cô, cuối cùng vẫn đồng ý.
Ngồi rảnh rỗi, tôi không nhịn được mà hỏi:
“Cô còn trẻ như vậy, sao lại…”
Thịnh Nhung cúi đầu:
“Là t.a.i n.ạ.n xe.”
Tôi thở dài, an ủi vài câu:
“Trời có lúc bất trắc, cô và bạn trai cùng nhau rời đi, coi như có người bầu bạn rồi.”
Thịnh Nhung ngượng ngùng nói:
“Anh ấy là một bác sĩ rất giỏi, nếu không phải vì bảo vệ tôi, anh ấy đã có thể sống và cứu thêm nhiều người.”
“Chúng tôi quen nhau nửa năm trước, yêu từ cái nhìn đầu tiên. Anh ấy đối xử với tôi rất tốt, vốn dĩ chúng tôi sắp kết hôn rồi.”
Nói đến đây, cô thở dài. Tôi sững người, mỉm cười:
“Tình yêu thật đẹp.”
Còn tôi và Thẩm Vận Sơn thì chưa từng có tình yêu. Anh ấy lấy tôi vì sự nghiệp.
Cha của Thẩm Vận Sơn là một tên g.i.ế.c người hàng loạt. Từ nhỏ đến lớn, vì thân thế đáng xấu hổ đó, anh bị cô lập trong trại trẻ mồ côi.
Dù là thủ khoa đại học, anh vẫn luôn bị nghi ngờ: trí thông minh quá cao, liệu có mang khuynh hướng phản xã hội như cha mình không?
Để tránh sự nghiệp bị ảnh hưởng bởi định kiến, sau khi tốt nghiệp, Thẩm Vận Sơn chọn kết hôn, tạo hình ảnh một người đàn ông ổn định với gia đình hạnh phúc.
Và người anh chọn để kết hôn chính là tôi.
Không liên quan đến tình cảm. Nếu phải nói ra lý do, có lẽ là vì tôi quá nghe lời anh ấy.
Từ khi trốn khỏi trại trẻ mồ côi đến lúc tốt nghiệp đại học, tôi luôn như cái đuôi nhỏ đi theo anh. Nếu không có anh, có lẽ tôi đã c.h.ế.t từ lâu dưới tay tên y tá nam ghê tởm kia.
Lúc này, Thịnh Nhung lại thở dài:
“Nhưng anh ấy có một người vợ cũ, cũng coi như là khuyết điểm.”
Tôi khẽ động trong lòng, không nhịn được hỏi:
“Anh ấy từng nhắc đến… vợ cũ sao?”