Nói xong những điều cần nói, Quý Thanh Dao cáo biệt Trưởng thôn rồi đi về phía hang động. Nàng tin rằng Bùi Trưởng thôn sẽ sớm đưa ra quyết định, dẫu sao việc này liên quan đến sự sống c.h.ế.t của cả thôn. Nàng cũng đã nhắc với Bùi Ninh Viễn những tin tức về việc các thôn khác bị cướp bóc mà nàng nghe được trên đường đi. Những chuyện này chỉ cần chịu khó hỏi thăm là có thể tìm hiểu được.

Về đến hang động, Quý Thanh Dao lại bắt gặp ánh mắt oán trách không thể làm ngơ của Bùi Minh Triệt. Nam nhân dựa đứng bên cửa hang, ánh mắt cứ dán c.h.ặ.t lấy nàng.

“Thật xin lỗi nhé, hôm nay nhiều việc quá, ta đã cố hết sức quay về rồi, may mà vẫn còn kịp thời gian.” Trước khi vào, Quý Thanh Dao đã xách theo bọc đồ đã chuẩn bị sẵn, bên trong ngoài t.h.u.ố.c cầm m.á.u còn có hơn mười chiếc bánh trứng nàng đã nướng trước đó, coi như bồi thường.

Bùi Minh Triệt đi theo sau Quý Thanh Dao vào hang, liếc nhìn bọc đồ nàng vừa đặt xuống, không hỏi bên trong có phải t.h.u.ố.c y cần không, mà lời nói lại chuyển hướng thành: “Nàng cứ thế không muốn gặp ta sao?”

Giọng điệu lúc này y hệt một người phụ nữ phòng khuê oán trách phu quân mãi không về.

“Gì cơ?” Quý Thanh Dao có chút mơ hồ. Sao nàng lại không muốn gặp hắn? Trời đất chứng giám, cả ngày nay nàng bận rộn như con quay, nam nhân này có biết y đang nói gì không?

Tưởng rằng Bùi Minh Triệt còn nói thêm gì nữa, nào ngờ nam nhân dùng sức kéo nàng vào lòng, không đợi nàng kịp phản ứng, một tay đã giữ lấy gáy nàng, một nụ hôn vừa bá đạo vừa vội vàng trực tiếp phủ lên đôi môi đỏ mọng của Quý Thanh Dao.

Đại não ngưng trệ, tim nàng lập tức đập loạn xạ.

Hai đời người, đây là lần đầu tiên nàng hôn ai, Quý Thanh Dao kinh ngạc trợn tròn mắt. Nụ hôn đầu của nàng cứ thế mà mất đi.

Nàng muốn đẩy nam nhân đang giam cầm mình ra, nhưng hắn dường như biết được hành động tiếp theo của nàng, liền tăng thêm lực tay, khiến thân thể nàng không thể nhúc nhích dù chỉ nửa phần, bị giam c.h.ặ.t trong vòng tay hắn.

Lưng Quý Thanh Dao chạm vào vách đá, vách đá không nhẵn nhụi, làm lưng nàng hơi đau, lại còn lạnh lẽo. Cơ thể nam nhân phía trước thì nóng bỏng. Lúc này, Quý Thanh Dao mới thực sự trải nghiệm cảm giác băng hỏa lưỡng trọng thiên.

Quý Thanh Dao tức giận, nàng đã bị nam nhân điểm huyệt, không thể cử động, chỉ đành mặc kệ hắn giam cầm trong vòng tay, mặc kệ hắn dùng lực cạy môi nàng ra rồi luồn lách vào trong một cách khéo léo.

Nụ hôn lúc đầu còn vụng về, nhưng chẳng mấy chốc đã trở nên điêu luyện. Quý Thanh Dao nhớ lại câu nói người đời sau thường nói, nam nhân đối với việc hôn và chuyện tình ái luôn vô sư tự thông, toàn là cao thủ tự học, giờ đây nàng đã tin rồi.

Nụ hôn của nam nhân sau khi tìm được bí quyết, thoạt đầu như đang báo thù, như đang trút giận, sau đó trở nên dịu dàng quấn quýt, như đang nâng niu một món trân bảo quý hiếm, đầu lưỡi quấn lấy lưỡi nàng.

Quý Thanh Dao bị hôn đến ch.óng mặt hoa mắt. Nam nhân hôn đến quên hết cả trời đất, mãi lâu sau, môi lưỡi hắn mới từ từ rút ra, nhưng vẫn không có ý định buông Quý Thanh Dao ra.

Nam nhân này có biết y đang làm gì không? Dù nàng đến từ đời sau, việc hôn và ôm ấp đã quen thuộc, nhưng đó là đối với người yêu. Còn hắn và nàng, chỉ có thể xem là những người xa lạ khá quen thuộc dưới cùng một mái hiên mà thôi.

Kỹ thuật cận chiến của nàng ở đời sau là đứng đầu, nhưng đến thời không này gặp phải cao thủ điểm huyệt như Bùi Minh Triệt, mọi thứ nàng biết đều như trò cười. Quý Thanh Dao quên mất một điều, trước mặt Bùi Minh Triệt, sự cảnh giác của nàng vốn đã hạ thấp rất nhiều, mới để nam nhân có cơ hội ra tay.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Quý Thanh Dao đỏ bừng. Nếu có thể cử động, nàng rất muốn đ.á.n.h cho nam nhân đang ôm mình đến nỗi cha mẹ y cũng không nhận ra.

“Nam nhân, ngươi đủ rồi đó, đừng có được lợi còn làm bộ làm tịch! Ngươi còn muốn ăn đậu hũ của bổn cô nương đến nghiện sao?” Quý Thanh Dao nghiến răng nghiến lợi nói ra từng chữ.

Cảm giác bị người khác khống chế thật khó chịu, nàng chỉ muốn nam nhân mau ch.óng thả mình ra.

Nam nhân tựa đầu vào cổ nàng, hơi thở ấm áp khiến Quý Thanh Dao cứng đờ toàn thân: “Thanh Dao, Dao Dao, ta phải đi rồi. Lần đi này không biết bao giờ mới gặp lại, cho ta ôm một lát, chỉ một lát thôi. Từ năm đó nàng cứu ta, nàng đã bén rễ sâu trong lòng ta. Ta muốn trở nên mạnh hơn để bảo vệ nàng nên mới tòng quân. Đối với nàng, không phải là nhất thời hứng khởi, mà là một mực thâm tình.

Có lẽ nàng sẽ nghĩ ta mến nàng khi còn trẻ chỉ vì muốn báo đáp ơn cứu mạng năm xưa. Dao Nhi, không phải vậy. Nàng là người ta đã nghĩ đến hai kiếp, là người ta đã mong chờ hai kiếp.”

Khoảnh khắc trước, Quý Thanh Dao còn đang nghĩ nam nhân này phải chăng muốn lấy thân báo đáp ơn cứu mạng, giây tiếp theo đã nghe hắn nói nàng là người hắn nghĩ đến hai kiếp. Chẳng lẽ hắn cũng giống như nàng, đến từ đời sau.

Chương 75: Bị Cưỡng Hôn Rồi --- - Nàng Bị Gia Đình Bán Với Giá Mười Lạng Bạc - Lại Trở Thành Một Phú Bà - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia