Ông kịp thời kéo mẫu thân còn định hỏi tiếp lại: “Được rồi, nàng bớt lo một chút đi, bọn trẻ tự có phúc phần của mình.”
“Chúng ta quản nhiều quá, chỉ sợ cuối cùng còn bị ghét bỏ.”
Mẫu thân lập tức chống nạnh trừng ông: “Ai ghét ai?”
“Ông phải hiểu cho rõ, trong nhà này người đáng ghét nhất từ trước đến nay rõ ràng là hai cha con các ông.”
“Ngày nào chọc ta phiền, ta với Hòa Hòa sẽ đuổi cả hai người ra khỏi cửa!”
Phụ thân vội cười làm lành dỗ người: “Phu nhân nói đúng, đều là lỗi của vi phu, nàng tuyệt đối đừng tức hỏng thân thể.”
Ta hiểu rồi…
Ta lại vô duyên vô cớ ăn thêm một miệng ngọt ngào do phụ mẫu rải xuống.
Chỉ cần nghĩ tới sau này thật sự phải cách xa ca ca một chút, lòng ta liền vô cớ buồn bực.
Trước khi trời tối, ta lén chạy vào viện của mẫu thân.
Không biết trong phòng đang nói chuyện gì, cách một cánh cửa vẫn nghe thấy từng tràng cười nối tiếp nhau.
Ta giơ tay gõ cửa, nghe mẫu thân đáp rồi mới bước vào.
Tiếng cười vừa rồi chính là của phụ thân.
Ông đang ngồi bên cạnh mẫu thân, cầm b.út kẻ mày giúp bà họa mi.
Từ khi ta có ký ức, hơn mười năm qua hai người vẫn luôn ân ái như vậy.
Phụ thân ở bên ngoài có uy phong đến đâu, về trước mặt mẫu thân vẫn luôn cười đầy dịu dàng.
Mẫu thân nói gì ông cũng nghe, mẫu thân muốn làm gì ông cũng chiều theo.
Thật khiến người ta ngưỡng mộ.
Ta ngồi bên cạnh chống cằm, nhìn phụ thân lần theo dáng mày của mẫu thân từng nét từng nét tô lên.
Khi ông nhìn bà, trong mắt toàn là tình ý không giấu nổi.
Phụ thân rất nhanh phát hiện ta không vui, dịu giọng hỏi: “Hòa Hòa sao thế?”
“Nếu trong lòng có chuyện gì, cứ nói cho phụ mẫu nghe.”
Ta liền kể hết những lời ca ca vừa nói cho hai người.
“Phụ thân, mẫu thân, sau khi lớn lên ta thật sự nhất định phải luôn tránh xa ca ca sao?”
“Vậy Hòa Hòa có muốn cách xa ca ca không?”
Phụ thân dừng cây b.út trong tay, quay sang hỏi ngược lại ta.
Nói cũng phải…
Ta đương nhiên chẳng muốn chút nào.
Nhưng ta vẫn lắc đầu, nhỏ giọng nói: “Ta cũng không biết.”
Mắt phụ thân đảo một vòng, lộ ra nụ cười xấu xa: “Hòa Hòa, theo kinh nghiệm nhiều năm của phụ thân, ca ca con tám phần là bắt đầu chê con phiền rồi.”
“Con cứ làm theo lời phụ thân, sau này từ xa nhìn thấy nó thì lập tức chạy sang hướng ngược lại… ha ha ha… hiểu chưa… ha ha ha…”
Không biết phụ thân nghĩ tới chuyện gì, lời còn chưa nói xong đã cười mãi không ngừng.
Mẫu thân càng nghe càng hồ đồ, giơ tay đ.ấ.m ông hai cái.
Phụ thân c.ắ.n c.h.ặ.t môi, vừa nhịn cười vừa liên tục lắc đầu.
“Hòa Hòa, nhất định phải nhớ lời phụ thân, gặp ca ca con thì tránh thật xa… phụt, ha ha…”
Ta tuy không hiểu phụ thân cười gì, nhưng vẫn làm theo chủ ý của ông, bắt đầu tránh ca ca.
Sáng hôm sau, ta cố ý dậy sớm hơn thường ngày một khắc.
Dùng xong bữa sáng, ta tranh trước ca ca ra cửa.
Đến thư viện lại đổi chỗ với một bạn đồng môn khác, ngồi cách ca ca thật xa.
Mỗi lần ca ca tới tìm, ta xoay người liền chạy.
“Tiểu yêu quái chớ chạy, hôm nay xem ta bắt được muội ở đâu!”
Cứ tránh như vậy mấy ngày, ca ca cuối cùng cũng xác định ta đang cố ý trốn huynh ấy.
Vừa dùng xong bữa tối, huynh ấy chặn ta ở góc tường trong viện.
“Mấy ngày nay muội thấy ta là chạy, rốt cuộc vì sao?”
Bốn phía ánh sáng tối mờ, ta không nhìn rõ thần sắc trên mặt huynh ấy.
Chỉ nghe được giọng huynh ấy ép rất thấp, rõ ràng thật sự có chút tức giận.
Ta cúi đầu, ngón tay hết xoắn lại buông dải áo.
Càng nghĩ càng tủi thân: “Rõ ràng là huynh nói, sau khi chúng ta lớn lên phải học cách tránh hiềm nghi.”
Ca ca bị ta nói đến vừa tức vừa buồn cười: “Tránh hiềm nghi cũng không có nghĩa là biến ta thành ôn thần mà trốn.”
“Ta tốt xấu gì vẫn là ca ca của muội, người ngoài không biết nhìn thấy còn tưởng ta là kẻ thù mấy đời của muội.”
“Nếu thật sự là kẻ thù thì tốt rồi.”
Ta cụp mắt, nhỏ giọng lẩm bẩm.
Nếu huynh ấy thật sự là kẻ thù của ta, ta đã không đem cả trái tim buộc hết lên người huynh ấy.
Càng sẽ không vừa nghĩ đến chuyện huynh ấy cưới người khác, n.g.ự.c đã nghẹn đến khó chịu.
“Câu vừa rồi, muội nói lại lần nữa.”
Ca ca nghiêng đầu, thậm chí còn ngoáy tai, như nghi ngờ mình nghe nhầm.
“Ta chẳng nói gì cả.”
“Hôm nay ta mệt lắm, phải về ngủ.”
Ta giơ tay định đẩy qua bên người huynh ấy.
Huynh ấy lại lập tức nắm lấy cổ tay ta, chăm chú nhìn mặt ta: “Hòa Hòa, rõ ràng muội đang không vui.”
“Ta thật sự không có, là ca ca nghĩ nhiều thôi.”
Không biết trong câu ấy có chữ nào làm huynh ấy bị thương.
Bàn tay đang nắm ta bỗng buông lỏng.
Giọng huynh ấy khàn đi: “Vậy muội về phòng nghỉ sớm đi.”
Có lẽ là ta nhìn lầm.
Những ngày sau đó, ca ca vậy mà cũng cố ý giữ khoảng cách với ta.
Chúng ta vẫn mỗi ngày cùng đến thư viện, cũng vẫn ngồi chung một bàn dùng cơm.
Nhưng giữa hai người dường như không còn trở về như trước nữa.
Hôm ấy sau khi tan học, ta thu dọn đồ đạc, như thường lệ chuẩn bị cùng huynh ấy về phủ.
Nhưng ta chỉ xoay người lấy một quyển sách, khi quay lại ca ca đã không còn ở chỗ ngồi.
Ta men theo hành lang đi tìm, bắt gặp huynh ấy đang nói chuyện với một cô nương bên giả sơn.
Cô nương đỏ mặt, lấy từ trong lòng ra một túi hương thêu tinh xảo đưa cho huynh ấy.
Ca ca mỉm cười nhận lấy túi hương.
Cô nương kia ta từng gặp, là Kiều tiểu thư của phủ Lễ bộ Thượng thư.