Lời ấy giống như một cái tát vang dội đ.á.n.h thẳng vào mặt Khúc gia.

Mối hôn sự vừa mới nhen lên, cứ thế bị phủ Quận vương cắt đứt sạch sẽ.

Tin vừa truyền vào hậu viện, Khúc Ngưng Băng lập tức khóc đến khản giọng trên giường, đem toàn bộ đồ sứ trong phòng đập vỡ tan tành.

Nàng ta đã mất sạch mọi thứ.

Vốn dĩ nàng ta định giẫm lên xương m.á.u của Khúc Trường Phong để bước tới vinh hoa.

Nhưng cuối cùng, chính Khúc Trường Phong lại kéo nàng ta rơi xuống vũng bùn.

Chiều hôm ấy, phụ thân gọi ta vào thư phòng.

“Nhị ca ngươi đã điên, giữ lại trong phủ chỉ là tai họa.”

Phụ thân day day mi tâm, dáng vẻ trong một ngày đã già đi rất nhiều.

“Ngoài thành có một trang t.ử. Ngươi chọn vài người đưa nó đến đó.”

“Thuốc tốt cũng không cần dùng nữa. Cứ để mặc nó.”

Ta cúi đầu, che đi sự lạnh nhạt dưới hàng mi.

“Nữ nhi đã hiểu.”

Khúc nhị công t.ử từng được phụ thân kỳ vọng, từng được mẫu thân nâng niu, nay đã trở thành thứ khiến cả nhà chỉ muốn tránh xa.

Ta làm việc rất nhanh gọn.

Ta chỉ chuẩn bị một chiếc xe bò cũ kỹ lọt gió, thêm hai bà t.ử khỏe tay, rồi sai người kéo Khúc Trường Phong ra khỏi phủ Thượng thư.

Trước khi xe bò rời đi, ta bước tới bên cạnh, vén tấm chiếu rách phủ trên người huynh ấy.

Khúc Trường Phong chỉ còn một chút hơi thở, ánh mắt đã tan rã, nhưng vẫn cố nhìn ta.

“Khúc Vân Sơ, ngươi vừa lòng rồi chứ?”

Ta cúi người xuống, nói khẽ đến mức chỉ có huynh ấy nghe thấy.

“Nhị ca, thật ra hôm ấy muội muội chưa từng muốn đưa huynh về thôn quê.”

“Những lời đó đều là ta nói dối.”

“Không ngờ huynh lại tin thật.”

Đồng t.ử Khúc Trường Phong đột nhiên co rút.

Đến lúc này, huynh ấy mới hiểu rằng cuộc gặp bên giả sơn đêm ấy vốn là một cái bẫy ly gián do ta bày ra.

“Ngươi… Ngươi thật độc…”

Cổ họng huynh ấy phát ra âm thanh khàn đục, rồi một ngụm m.á.u đen trào ra khỏi khóe môi.

Ta đứng thẳng dậy, dùng khăn tay lau sạch đầu ngón tay rồi ném chiếc khăn ấy lên mặt huynh ấy.

“Nhị ca, đường dài sông rộng. Huynh cứ ở trang t.ử ấy, chậm rãi mục nát theo ngày tháng đi.”

Chiếc xe bò lăn bánh trên con đường quan lầy lội, mang theo thiên tài từng khiến phủ Thượng thư tự hào nhất rời khỏi cổng lớn.

Từ sau ngày Khúc Trường Phong bị đưa đi, phủ Thượng thư càng thêm lạnh lẽo.

Mẫu thân chịu liên tiếp hai đả kích, một là Khúc Ngưng Băng tàn phế, hai là Khúc Trường Phong bị trục xuất, cuối cùng ngã bệnh không dậy nổi.

Khúc Ngưng Băng dưỡng thương xong thì bước đi khập khiễng.

Những quý nữ từng vây quanh nàng ta, giờ chỉ cần thấy bóng nàng ta từ xa đã vội tránh như sợ dính vận xui.

Nàng ta không cam lòng, lại tìm cách lấy lòng phụ thân.

Nhưng phụ thân vốn là người đặt lợi ích lên đầu.

Một giả thiên kim đã mang tật, không còn giá trị liên hôn, trong mắt ông chẳng khác nào quân cờ bị hỏng.

Vì thế, phụ thân bắt đầu tìm kiếm một quân cờ khác, rồi chậm rãi đặt ánh mắt lên người ta.

“Vân Sơ, nay con cũng đã đến tuổi cập kê.”

Hôm ấy, phụ thân gọi ta đến chính sảnh, thái độ hiếm khi ôn hòa.

“Triệu Thị lang ở phía đông thành có ý kết thân. Đại công t.ử nhà họ tuy dung mạo không quá xuất chúng, nhưng Triệu gia quyền thế vững vàng. Với con mà nói, đó cũng là một mối hôn sự không tệ.”

Trong lòng ta lạnh lùng cười nhạt.

Vị đại công t.ử Triệu gia kia là kẻ nổi tiếng ham c.ờ b.ạ.c, lại nghiện rượu thành tính.

Phụ thân vẫn vậy, chỉ muốn đem nữ nhi đổi lấy đường quan lộ rộng hơn.

Ta cúi đầu, ngoan ngoãn quỳ xuống.

“Mọi việc xin nghe theo sắp đặt của phụ thân.”

Rời khỏi chính sảnh, ta lập tức đến tú phường ngoài thành.

Nửa năm qua, tú phường ấy đã lớn mạnh gấp ba lần ban đầu.

Thẩm Thanh Uyển âm thầm giúp ta không ít bạc.

Còn ta thì dựa vào quyền quản lý nội vụ phủ Thượng thư, lặng lẽ chuyển việc thu mua vải vóc trong phủ sang cho tú phường đứng tên.

Không chỉ vậy, ta còn dạy những nữ t.ử bị bỏ rơi kia học chữ, học tính sổ, học cách nhìn người và thu thập tin tức trong các đại trạch.

Bề ngoài, tú phường vẫn chỉ là một xưởng thêu bình thường.

Nhưng trong bóng tối, nó đã dần dệt thành một tấm lưới tin tức trải khắp kinh thành.

Ta ngồi trong phòng trong của tú phường, nhìn mấy phong mật thư được đặt ngay ngắn trên bàn.

Một trong số đó nhắc đến phụ thân.

“Cô nương, mọi chuyện đã tra rõ.”

Trương tẩu, quản sự của tú phường, hạ giọng nói.

“Tháng trước Thượng thư đại nhân đã biển thủ đúng mười vạn lượng bạc trong vụ diêm dẫn ở Dương Châu. Sổ sách hiện được giấu trong ngăn ngầm tại mật thất thư phòng.”

Ta cầm phong thư, đáy mắt lạnh xuống.

Tham ô mười vạn lượng thuế muối là trọng tội đủ liên lụy cả gia tộc.

Mấy năm nay, vì muốn bò lên cao, phụ thân đã làm không ít việc không thể đưa ra ngoài ánh sáng.

Kiếp trước ta c.h.ế.t quá sớm, không kịp biết kết cục của phủ Thượng thư ra sao.

Kiếp này, nếu ông muốn bán ta cho Triệu gia, ta cũng nên hồi đáp ông bằng một phần đại lễ.

Ta đốt phong mật thư, rồi quay sang dặn Trương tẩu.

“Hãy kín đáo để tin này lọt đến tai Lý đại nhân ở Ngự sử đài.”

“Lý đại nhân là người cương trực, từ lâu đã không thuận mắt phủ Thượng thư.”

Trương tẩu cúi đầu đáp.

“Vâng, cô nương.”

Khi ta bước ra khỏi tú phường, Thẩm Thanh Uyển đang đứng bên xe ngựa chờ sẵn.

Nhờ tránh được mối hôn sự kia, nàng không còn đi vào con đường thê t.h.ả.m của kiếp trước.

Hiện giờ, nàng không chỉ đã từ hôn, mà còn âm thầm giúp ta trông nom việc làm ăn ở tú phường.

“Vân Sơ, ngươi thật sự muốn đi đến bước này sao?”

Nàng nhìn ta, đáy mắt mang theo lo lắng.

“Một khi phủ Thượng thư bị kéo xuống, ngươi mang danh nữ nhi Thượng thư, khó tránh khỏi bị liên lụy.”

Ta nhìn về phía hoàng hôn cuối trời, lòng bình lặng như mặt nước sau mưa.

“Ta đã sớm động tay trên gia phả. Nhân lúc quản nội vụ, ta cũng tách hộ tịch của mình khỏi phủ Thượng thư rồi.”

Ta khẽ mỉm cười.

“Còn bọn họ, ta sẽ không cứu.”

“Ta chỉ muốn tận mắt nhìn họ tự gieo nhân nào, rồi nhận lại quả ấy.”

7 - Nàng Dệt Lại Trời Xuân - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia