Tạ Huyền Thừa bị lời ấy chặn đến không nói thêm được gì, cuối cùng chỉ sa sầm mặt, phất tay áo rời đi.
Cũng nhờ những lần ra ngoài như thế, ta cuối cùng tìm được ngoại tộc của mình.
Đó chính là Thôi gia Thanh Hà, dòng họ mà Tạ Huyền Thừa từng nhắc tới với danh tiếng một nhà ba đời làm Tể tướng.
Mẫu thân ta vốn là Thôi tiểu thư năm xưa, còn Thôi Văn Dã, người khiến kẻ trong kinh nghe tên đã e dè, lại chính là biểu ca của ta.
Ta vốn định đến chào Tạ phu nhân rồi lập tức rời phủ, nhưng chưa kịp đi xa đã thấy Ma ma bị người của Tạ Huyền Thừa trói lại.
Hắn đứng trên bậc cao, nhìn xuống với thần sắc lạnh nhạt.
“Kim Chi khóc từ sáng tới giờ, nói Ma ma của ngươi đã thất lễ với nàng.”
Sáng ấy rõ ràng Ôn Kim Chi chủ động tìm đến buông lời khích bác, Ma ma chỉ vì sợ ta chịu ức h.i.ế.p nên mới mời nàng ta rời đi, vậy mà qua miệng nàng, chuyện lại thành một tội danh khác.
Ta cố giải thích, nhưng hắn chẳng hề có ý định nghe.
Roi liên tiếp xé gió rơi xuống tấm lưng đã già của Ma ma, mỗi tiếng động vang lên đều khiến tim ta thắt lại, nhìn da thịt bà rớm m.á.u, ta chỉ thấy chính mình cũng đau theo.
Không chịu nổi thêm nữa, ta lao tới chắn trước người bà, nhận thay mấy roi.
Vết cũ trên người vốn còn chưa lành, nay lại thêm những đường roi nóng rát chồng lên.
Tạ Huyền Thừa vẫn không đổi sắc.
“Đã vào kinh mà còn không biết quy củ thì nên học cho kỹ. Người đâu, đưa biểu tiểu thư xuống thủy lao, khi nào chịu nhận sai mới thả.”
Thủy lao tối tăm và ẩm lạnh, nước bẩn dâng tới n.g.ự.c, cái rét len từng chút qua da thịt rồi ngấm sâu vào tận xương.
Có lúc nước tràn lên mũi và miệng khiến ta gần như không còn thở được, trong cơn mê man, ta chỉ thấy bóng dáng mẫu thân thấp thoáng giữa màn tối.
Đến khi có thể mở mắt lần nữa, Tạ Huyền Thừa đang ngồi bên giường.
Lần này giọng hắn nghe có vẻ ôn hòa hơn.
“Chịu phạt đến mức ấy, hẳn ngươi cũng hiểu quy củ rồi. Ngày mai ta sẽ cưới Kim Chi, còn ngươi… nếu chịu an phận, ta có thể cho ngươi vào phủ với danh phận thiếp thất, chỉ cần đừng làm tổn thương nàng ấy, ta sẽ không bạc đãi ngươi.”
Ta nhìn hắn một lúc rồi cười, cổ họng khô đến mức lời nói cũng khàn theo.
“Ta đã tìm được ngoại tổ mẫu, vậy ngươi còn cho rằng ta muốn ở lại Tạ phủ làm thiếp hay sao?”
Hắn nhìn ta với vẻ chẳng tin, thậm chí còn mang đôi phần khinh thường.
Ôn Kim Chi trong lòng hắn vẫn luôn là ánh trăng không người thay thế được.
Ta cũng thật sự muốn biết, đến lúc hắn hiểu người con gái mình đặt trên đầu quả tim từ lâu đã có tình ý với một thư sinh khác, hắn còn có thể bình thản được bao nhiêu.
Sáng hôm sau, ta đến thỉnh an Tạ phu nhân rồi chính thức lên xe rời khỏi phủ, trở về với người nhà họ Thôi.
Cũng vào ngày ấy, Tạ Huyền Thừa cử hành hôn lễ.
Hắn mặc hỷ phục, đứng giữa đám bằng hữu nâng chén nhận lời chúc mừng.
Ngày vui mà hắn đã mong chờ rất lâu cuối cùng cũng tới, vậy mà trong lòng hắn chẳng hiểu sao lại trống hoác, cứ như có thứ gì quan trọng vừa âm thầm rời khỏi cuộc đời mình.
Khi xoay người, hắn thoáng thấy một bóng dáng quen thuộc đang rời khỏi Tạ phủ, vừa định gọi người đuổi theo thì Ôn Kim Chi đã bước đến.
“Tuyên Thần, thiếp đã đồng ý để Lục tiểu thư vào phủ làm thiếp, sao đến giờ nàng ấy còn chưa đến dâng trà? Chẳng lẽ vẫn giận chúng ta hay sao?”
Tạ Huyền Thừa cau mày.
“Lục Cẩn Duyệt đâu, vì sao chưa tới gặp chủ mẫu?”
Ôn Kim Chi cong môi, dáng vẻ vẫn mang sự cao ngạo của quý nữ từ nhỏ được nâng niu.
“Thôi bỏ đi, có lẽ nàng ta chẳng cam lòng làm thiếp, dù sao trước kia suýt nữa đã được làm chính thê, giờ phải cúi đầu dưới người khác thì sao chịu nổi.”
Gương mặt Tạ Huyền Thừa dần lạnh xuống.
“Đi gọi nàng tới, còn chưa chính thức bước vào phủ đã không biết kính trọng chủ mẫu, xem ra trước đây ta đã quá dễ dãi với nàng.”
Mấy hạ nhân nhìn nhau, cuối cùng một người mới dè dặt bước ra.
“Nhị công t.ử… Biểu tiểu thư đã cáo biệt phu nhân rồi, vừa nãy cũng đã lên xe rời phủ.”
Tạ Huyền Thừa đứng khựng.
“Rời đi rồi? Ở Thượng Kinh nàng ta chẳng có ai nương tựa, còn có thể đi đâu?”
Ôn Kim Chi khẽ cười, giọng vẫn dịu dàng như đang khuyên giải.
“Tuyên Thần, chàng đừng vì chuyện ấy mà tức giận, nếu nàng ấy không muốn làm thiếp, có lẽ đã tìm được chỗ dựa khác tốt hơn. Nàng tự nguyện rời đi cũng là chuyện tốt, từ nay chúng ta không cần vì nàng ấy mà phiền lòng nữa.”
Tạ Huyền Thừa nhìn gương mặt dịu dàng trước mắt, cố gắng tự thuyết phục chính mình.
Phải rồi.
Hắn đã được rời khỏi Lục Cẩn Duyệt, cũng đã cưới được Ôn Kim Chi, người hắn nhớ thương cả đời trước, lẽ ra đây phải là kết cục mà hắn mong muốn nhất.
Bằng hữu bên cạnh cũng liên tục lên tiếng.
“Phải đấy, Tuyên Thần, thân phận của ngươi là công t.ử Quốc công phủ, còn nàng ta chỉ là cô nương lớn lên nơi thôn dã, tự đi được thì càng đỡ phiền.”
“Ngươi vốn ghét nhất người dựa vào chút ân nghĩa để đòi hỏi, giờ nàng ấy chủ động rời đi, chẳng phải vừa đúng ý ngươi sao?”
“Ít nhất người ngoài cũng chẳng thể nói Quốc công phủ bạc đãi ân nhân, xem ra chuyện này đối với đôi bên đều tốt.”
Ôn Kim Chi níu nhẹ ống tay áo hắn.
“Tuyên Thần, tiệc sắp bắt đầu rồi, phụ thân và mẫu thân còn chờ chúng ta tới dâng trà.”
Hắn miễn cưỡng cong môi, ép cảm giác bất an trong lòng lắng xuống rồi gật đầu.
“Được.”