Đúng lúc bầu không khí trong phòng rơi vào trầm mặc, Xuân Mai bưng khay thức ăn bước vào. Một bát cháo trắng còn bốc khói nghi ngút, vài đĩa thức ăn thanh đạm cùng một chén canh nóng được bày ngay ngắn lên bàn. Rồi nàng lặng lẽ lui sang một bên.

Thẩm Sở Vân nhìn Khuynh Thành.

"Ăn chút đi."

Khuynh Thành vẫn ngồi yên, ánh mắt rơi xuống mặt bàn, hồi lâu mới đáp:

"Không đói! Không muốn ăn!"

Thẩm Sở Vân nhìn gương mặt gầy gò của nàng, nhíu mày:

"Nàng định sống bằng gì?"

Nàng không đáp.

Hắn khẽ thở dài.

"Từ ngày đến phủ, bữa nào nàng cũng chỉ ăn vài miếng. Ăn kiểu này thì thân thể nào chịu nổi?"

Khuynh Thành vẫn bướng bỉnh quay mặt sang chỗ khác.

"C.h.ế.t đói chẳng phải càng tốt sao?"

Lời nàng vừa dứt, Thẩm Sở Vân bỗng im lặng. Một lát sau, hắn đưa tay bưng bát cháo lên, múc một thìa nhỏ, khẽ thổi cho nguội, rồi rất tự nhiên đưa đến trước mặt nàng.

"Há miệng."

Khuynh Thành ngẩn người. Nàng nhìn chiếc thìa trước mặt, rồi lại nhìn người đàn ông đang bình thản cầm bát cháo, nhất thời không kịp phản ứng. Nàng mím môi, không nhúc nhích.

Thấy nàng vẫn im lặng, hắn liền đưa tay nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên, để nàng phải nhìn thẳng vào mình.

"Há miệng."

Giọng hắn trầm thấp ra lệnh.

"Lạnh rồi sẽ khó ăn."

Đôi mắt hổ phách của Khuynh Thành khẽ d.a.o động. Không hiểu vì sao, đối diện với ánh mắt dịu dàng hiếm thấy của hắn, sự bướng bỉnh trong lòng nàng lại dần tan đi.

Nàng khẽ hé môi. Thẩm Sở Vân lập tức đút thìa cháo.

Đứng bên cạnh, Xuân Mai gần như hóa đá. Đôi mắt mở to đến mức suýt rơi cả ra ngoài. Nàng ở trong phủ đã nhiều năm. Vương gia ngày thường luôn lãnh đạm, không quan tâm đến ai, đừng nói đút người khác ăn. Vậy mà hôm nay, ngài ấy lại đích thân bưng bát cháo, dỗ dành, đút từng thìa cho Họa cô nương.

Xuân Mai cúi đầu thật thấp, cố giấu vẻ kinh hãi trên mặt, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ duy nhất. Nếu chuyện này truyền ra ngoài e rằng cả kinh thành sẽ chấn động mất thôi.

Sáng hôm sau, sau buổi lâm triều, Thẩm Sở Vân không trở về phủ ngay mà theo nội thị đến Ngự Thư phòng. Trong căn phòng chỉ còn lại hai huynh đệ, Thẩm Viễn Triều ung dung cầm chén trà, khóe môi vẫn mang ý cười nhàn nhạt. Thẩm Sở Vân đứng giữa điện, giọng nói bất mãn.

"Hoàng thượng, lần sau đừng tự ý đưa nàng đến những nơi như vậy nữa."

Thẩm Viễn Triều khựng tay. Hắn ngước mắt nhìn người đối diện, nụ cười càng thêm ý vị.

"Ồ?"

Thẩm Sở Vân nhíu mày.

"Nàng là người do thần đệ chịu trách nhiệm trông giữ."

Thẩm Viễn Triều bật cười thành tiếng.

"Được. Vậy trẫm hỏi đệ một câu."

Hắn đặt chén trà xuống, ánh mắt loé lên nhìn Sở Vân.

"Mấy tháng nữa khi nàng tròn 18, đệ thật sự xuống tay xử trảm nàng được chứ?"

Nghe vậy, Thẩm Sở Vân bất giác siết c.h.ặ.t bàn tay. Đây đã là người thứ hai hỏi hắn câu này. Đêm qua là Khuynh Thành, hôm nay lại đến Hoàng huynh.

Hắn khẽ nhắm mắt.  Trong đầu hiện lên khuôn mặt nhỏ nhắn với đôi mắt hổ phách luôn chất chứa vẻ đề phòng và tuyệt vọng. Lồng n.g.ự.c hắn bỗng co thắt dữ dội.

Thẩm Sở Vân im lặng rất lâu. Thẩm Viễn Triều lẳng lặng quan sát từng biến đổi rất nhỏ trên gương mặt Sở Vân.

Cuối cùng, hắn khẽ cười.

"Xem ra, đệ cũng không chắc nữa rồi."

Thẩm Sở Vân mím môi. Lần đầu tiên trong đời, vị chiến thần quyết đoán nguyên tắc lại ngập ngừng đến thế.

Thẩm Viễn Triều thong thả đứng dậy, chắp tay sau lưng đi đến trước cửa sổ.

"Nếu thật sự không nỡ, thì cứ giữ nàng lại."

Hắn quay đầu, nhìn Thẩm Sở Vân.

"Đến lúc ấy, còn ai quan tâm đệ có xử trảm nàng hay không? Dù sao, nàng cũng là chiến lợi phẩm do chính tay đệ mang về. Đệ muốn giữ lại bên cạnh, chẳng ai có quyền xen vào."

Sắc mặt Thẩm Sở Vân bỗng trầm xuống, giọng nói lạnh hẳn.

"Không."

Thẩm Viễn Triều nhướng mày.

"Sao?"

"Nàng không phải chiến lợi phẩm. Đừng dùng những lời đó để nói về nàng."

Trong Ngự Thư phòng bỗng trở nên yên tĩnh. Thẩm Viễn Triều nhìn người trước mặt rất lâu, rồi bất chợt bật cười.

"Đệ à, chính đệ còn không nhận ra sao?"

Thẩm Sở Vân nhíu mày.

"Nhận ra chuyện gì?"

Thẩm Viễn Triều nhìn thẳng vào mắt hắn, chậm rãi nói từng chữ.

"Từ lúc nào, đệ bắt đầu nổi giận chỉ vì người khác gọi nàng là chiến lợi phẩm?"

Một câu nói khiến Thẩm Sở Vân hoàn toàn sững sờ. Thẩm Viễn Triều nhìn vẻ thất thần hiếm thấy trên gương mặt vị hoàng đệ, khóe môi chậm rãi cong lên.

"Hình như đệ thật sự thích nàng rồi."

Rời khỏi Ngự Thư phòng, Thẩm Sở Vân đi chậm trên con đường lát đá dẫn ra khỏi hoàng cung, trong đầu hắn vẫn quanh quẩn câu nói cuối cùng của Thẩm Viễn Triều.

"Hình như đệ thật sự thích nàng rồi."

Hắn khẽ cười tự giễu. Thích sao?

Có lẽ, hắn không biết từ khi nào, ánh mắt mình đã luôn vô thức tìm kiếm bóng dáng nàng mỗi khi trở về phủ, không biết từ khi nào, mỗi lần thấy nàng ăn ít một chút, hắn lại cau mày, không biết từ khi nào, chỉ cần thấy người khác dùng ánh mắt tham lam nhìn nàng, trong lòng hắn liền dâng lên một cơn tức giận khó kiềm chế.

Rất lâu sau, khóe môi hắn khẽ nhếch lên một nụ cười bất lực.

"Đúng là, ta thua nàng rồi."

Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời trong xanh phía trước, trong lòng cuối cùng cũng đưa ra quyết định. Nếu đã vậy thì không cần ép bản thân nữa, đợi trở về phủ hắn sẽ nói chuyện rõ ràng với nàng. Hắn sẽ thu nhận nàng ở lại Yến Vương phủ bằng một thân phận quang minh chính đại để từ nay về sau không còn ai dám gọi nàng là chiến lợi phẩm hay một t.ử tù nữa. Khi còn có hắn ở đây sẽ không một ai được phép làm tổn thương nàng.