Nàng ngửa đầu uống cạn chén t.h.u.ố.c. Thẩm Sở Vân ôm lấy nàng, bàn tay thô ráp khẽ chạm vào bờ vai đang run rẩy không ngừng của Khuynh Thành. Hắn cảm nhận được sự sợ hãi cùng cực toát ra từ cơ thể nàng, cái cách nàng co rúm người lại khiến trái tim hắn khẽ nhói. Hắn cúi xuống, ghé sát vào tai nàng, giọng nói trầm thấp đầy vẻ dỗ dành: 

“Đừng sợ, ta sẽ không làm nàng đau. Chuyện này vốn là bắt buộc, dần dần rồi nàng sẽ quen.”

Sự dịu dàng của hắn khiến Khuynh Thành vốn đang căng cứng vì sợ, buông lỏng phòng bị, nàng khẽ ngẩng mặt lên, đôi mắt trong veo mờ mịt nước. Chính khoảnh khắc đôi mắt long lanh ấy nhìn thẳng vào hắn, một luồng điện cuồng bạo chạy dọc sống lưng Thẩm Sở Vân, đ.á.n.h sập hoàn toàn lý trí hắn. Mùi hương nồng đậm, mị hoặc tựa vô hình từ cơ thể nàng tỏa ra, quyện c.h.ặ.t lấy tâm trí hắn, biến nàng thành một loại xuân d.ư.ợ.c cực hạn khiến m.á.u huyết trong người sôi sục, cuồng loạn gào thét. Hắn nghiến răng, cổ họng bật ra tiếng rủa thầm đầy bất lực:

“C.h.ế.t tiệt!”

Hắn cứ nghĩ bao năm lăn lộn trên sa trường tôi luyện đã cho hắn một ý chí sắt thép, vậy mà trước một ánh mắt, một hơi thở của nàng, mọi kìm nén đều trôi sạch không còn một mảnh. Không được! Cứ thế này, sự thô bạo bản năng sẽ vượt ngoài tầm kiểm soát và dọa sợ nàng mất.

Giữa lúc tâm trí chao đảo đến cực điểm, Thẩm Sở Vân với lấy chén rượu uyên ương trên bàn, dốc cạn vào miệng rồi cúi xuống, bá đạo phủ lên đôi môi đang khẽ hé mở của nàng. Hơi rượu cay nồng hòa quyện cùng vị nam tính tràn trào vào khoang miệng Khuynh Thành. Nhưng nàng không hề cảm thấy bài xích, ngược lại còn bị cuốn theo hương vị ấy, chậm rãi đắm chìm trong cảm giác tê mê mới lạ đang tan chảy đầu lưỡi. Khóe mắt nàng vô thức phiếm hồng, sắc xuân lan dần từ gò má xuống bờ cổ trắng ngần, khiến cơ thể nàng nóng rực, mềm nhũn ra như nước.

Đôi tay to lớn của hắn cuồng nhiệt lột bỏ mọi khoảng cách rồi lướt dọc theo sống lưng thanh mảnh, siết c.h.ặ.t lấy eo nàng, nâng bổng thân hình mềm mại của Khuynh Thành áp sát vào lòng mình. Khi làn da nóng hổi của cả hai chạm nhau, nàng khẽ run lên vì kích thích, đôi tay nhỏ bé bám c.h.ặ.t lấy vai hắn, móng tay cắm sâu vào bờ vai rắn rỏi của hắn.

Sự quyến rũ c.h.ế.t người ấy chính là giọt nước tràn ly. Hơi thở Thẩm Sở Vân ngay lập tức trở nên dồn dập đến đáng sợ, đôi mắt hẹp dài đỏ ngầu vì d.ụ.c vọng và khao khát. Hắn không còn có thể kiềm chế nổi nữa. Thẩm Sở Vân vùi đầu vào hõm cổ nàng, nụ hôn của hắn từ nhấm nháp chuyển sang cuồng bạo, để lại những dấu vết đỏ hồng như cánh hoa trên bờ vai trắng ngần. Bàn tay hắn lại tiếp tục di chuyển xuống dưới, mơn trớn từng tấc da thịt nõn nà, khiến nàng không thể kiềm chế mà cong người lên, hơi thở đứt quãng. Thấy sự đón nhận của nàng, hắn hạ người xuống, để cơ thể mình hoàn toàn hòa quyện vào nàng. Nhịp điệu giữa đôi chân quấn c.h.ặ.t lấy nhau ngày càng dồn dập, kéo theo những tiếng va chạm xác thịt vang vọng trong màn trướng. Cả căn phòng như rung chuyển theo sự bùng nổ của d.ụ.c vọng.

Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp rèm lụa mỏng, hắt lên làn da trắng ngần của Khuynh Thành vô số vết hồng ngân ái muội sau một đêm cuồng nhiệt. Cơ thể nàng mềm nhũn, nhức mỏi từng khúc xương cốt, mỗi cử động nhỏ cũng kéo theo luồng điện tê dại âm ỉ truyền khắp tứ chi. Trên người nàng vẫn vương vấn một làn hương kỳ lạ ngọt ngào, thoang thoảng như hoa xuân nhưng lại mang theo ma lực c.h.ế.t người, kích thích bản năng nguyên thủy của kẻ đối diện.

Thấy nàng cựa mình, Thẩm Sở Vân chống một tay lên giường, cúi xuống nhìn nàng với ánh mắt vừa xót xa vừa lưu luyến. Khuôn mặt nàng lúc này vì mỏi mệt mà càng thêm phần kiều diễm, đôi môi sưng đỏ, gò má phớt hồng tựa cánh đào non buổi sớm, vóc dáng ẩn hiện dưới tấm chăn lụa lại càng toát lên vẻ quyến rũ c.h.ế.t người khiến huyết dịch trong người nam nhân sôi trào trở lại.

Hắn khẽ thở dài, bàn tay dịu dàng vuốt ve lọn tóc nâu óng ả xõa lòa trên vai nàng, giọng trầm khàn đầy vẻ hối lỗi:

"Ta xin lỗi... là ta đã quá đ.á.n.h giá cao định lực của bản thân."

Khuynh Thành cụp mắt, hàng mi dài cong v.út rung lên che đi tia phức tạp trong đáy mắt. Lỗi đâu phải tại hắn. Nàng hiểu rõ hơn ai hết. Đó không phải vì hắn không có định lực, cũng chẳng phải vì hắn động lòng say mê nàng, mà là vì thứ độc d.ư.ợ.c ghê tởm mang tên Hoa tình cổ mà Hoàng hậu Họa quốc đã tàn nhẫn cấy vào người nàng từ năm xưa.

Mỗi khi gần gũi nam nhân, cơ thể nàng sẽ tự động tỏa ra thứ mị lực mê người, biến nàng thành một liều xuân d.ư.ợ.c cực mạnh khiến bất cứ kẻ nào chạm vào cũng mất đi lý trí, cuồng loạn dây dưa không dứt. Nhưng đổi lại cho sự mê hoặc ấy là cái giá đắt: nó bào mòn nguyên khí, khiến nàng không thể hoài thai, và cứ mỗi một đêm hoan ái trôi qua, sinh mệnh của nàng lại bị cắt ngắn đi từng chút một.

Vậy nên, hoan ái vừa qua đối với Khuynh Thành không phải là sự thăng hoa của ái tình, mà chỉ là một nhát d.a.o khứa sâu vào lòng tự tôn, khiến nàng nhớ lại bản thân chỉ là thứ công cụ d.ụ.c ái rẻ tiền được nhào nặn và sản xuất ra bởi chính đôi tay tàn độc của Hoàng hậu năm xưa. Cảm giác ghê tởm bản thân trào dâng, khiến ánh mắt nàng bỗng trở nên mỉa mai lạnh lẽo.

Thoáng bắt gặp ánh mắt ấy, trái tim Thẩm Sở Vân bỗng trĩu xuống, đáy mắt hắn tối lại. Hóa ra, đối với nàng, đêm qua không phải là hạnh phúc. Nàng đang hối hận, đang chán ghét hắn. Có lẽ trong mắt nàng, hắn cũng chẳng khác gì những kẻ đàn ông từng thèm khát dung mạo và thân xác của nàng, cuối cùng vẫn không vượt qua nổi d.ụ.c niệm. Ý nghĩ ấy giống như một luồng đau đớn âm ỉ len lỏi khắp l.ồ.ng n.g.ự.c hắn. 

Thẩm Sở Vân khẽ nhắm mắt, che giấu tất cả cảm xúc. Khi mở mắt ra lần nữa, gương mặt hắn đã trở về vẻ lạnh lùng thường ngày. Hắn lặng lẽ ngồi dậy, khoác y phục lên người, giọng nói bình tĩnh lạnh nhạt.

"Người đâu. Vào hầu hạ Trắc phi."

Nói xong, hắn không quay đầu nhìn nàng thêm một lần nào nữa, bước thẳng ra khỏi phòng.