Tin vị chính phi chân chính sắp hồi phủ, chẳng mấy chốc đã truyền khắp Ninh vương phủ.
Ta vốn chỉ là người thay tên đổi phận, tất nhiên nên tự mình rời đi trước khi mọi chuyện trở nên khó coi.
Không muốn sau khi ta đi, việc trong phủ rối loạn, ta liền gọi từng người đến, cẩn thận giao phó lại từ sổ sách, kho phòng, bếp núc cho đến những việc nhỏ nhặt thường ngày.
Lạ thay, ngày thường chỉ cần một câu đã có người đáp lời, hôm nay cả sân lại lặng như chùa cổ sau hồi chuông chiều.
Bầu không khí nặng nề phủ xuống, khiến từng lời dặn dò của ta giống như lời từ biệt cuối cùng trước lúc sinh ly.
Ta ôm tay nải, vừa bước đến trước cánh cổng son thì Phúc bá đột nhiên tiến lên, ngăn đường ta lại.
Vị quản gia già ấy nhìn ta bằng đôi mắt đục màu năm tháng, giọng khàn khàn hỏi:
“Vương phi, người không đợi vương gia trở về một lần sao?”
Câu hỏi của ông rất khẽ, thế nhưng trong khoảng lặng ấy, nó lại như tiếng đá rơi xuống đáy giếng sâu, vang lên một âm thanh nặng trĩu.
Ta nhìn ông.
Người lão bộc đã dành cả đời ở Ninh vương phủ này, giờ phút ấy đôi mày bạc cau lại, trong mắt chất đầy thương tiếc, khó xử và níu giữ.
Đợi hắn ư?
Thật là một câu hỏi khiến người ta không biết nên cười hay nên buồn.
Ta mở lời, giọng mình bình lặng đến mức chính ta cũng thấy xa lạ, giống như người đang nói không phải ta, mà là một kẻ đứng ngoài nhìn vào đời mình.
“Phúc bá, người mà vương gia mong gặp khi hồi phủ là Liễu tiểu thư, vị Ninh vương phi tương lai chân chính.”
“Không phải ta, kẻ đã mượn thân phận ấy sống trong vương phủ suốt ba năm.”
Dứt lời, sự yên tĩnh quanh ta càng như bị một lớp sương lạnh phủ kín.
Đám nha hoàn và bà t.ử vốn đã cúi đầu nay càng cúi thấp hơn.
Có người c.ắ.n môi đến bật m.á.u, có người nghẹn ngào đến mức tiếng khóc lọt ra khỏi kẽ răng.
Ta nghe thấy hết, nhưng lòng lại khô cạn như lòng sông cuối hạn.
Không phải ta vô tình.
Chỉ là trong ba năm qua, ta đã học được cách cất mọi đau đớn vào nơi sâu nhất, không để ai nhìn thấy nữa.
Ba năm trước, ta còn là một cô nhi sống lay lắt trên phố, ngày qua ngày chỉ cầu có miếng cơm, có chỗ tránh mưa.
Nhà họ Liễu đã tìm thấy ta giữa bùn bụi nhân gian ấy.
Khi đó, Liễu Nhược Tuyết, thiên kim thật sự của phủ thừa tướng, được nói là bệnh nặng triền miên, mạng sống mong manh như ngọn đèn trước gió.
Còn Ninh vương Tiêu Cảnh Hành, vị chiến thần từng vang danh khắp triều, cũng vì trọng thương mà hôn mê bất tỉnh, sinh t.ử treo nơi đầu sợi tóc.
Một cuộc hôn sự xung hỉ hoang đường từ đó được định xuống.
Liễu Nhược Tuyết là nữ nhi quý giá được nuôi trong lầu son gác tía, sao có thể cam lòng bước vào Ninh vương phủ để chôn vùi đời mình bên một người không biết sống c.h.ế.t.
Vì thế, một cô nhi có bát tự phù hợp, lại có dung mạo hao hao giống nàng ta như ta, liền thành con cờ vừa vặn nhất.
Ngày ấy, Liễu phu nhân nâng cằm ta lên, đầu ngón tay lạnh buốt, giọng nói cũng lạnh như băng dưới mái hiên mùa đông.
“Tô Vãn, ngươi ngoan ngoãn thay Nhược Tuyết làm vương phi vài năm.”
“Đợi Nhược Tuyết bình phục, nhà họ Liễu tự nhiên sẽ không bạc đãi ngươi.”
“Bạc sẽ có, hộ tịch lương dân cũng sẽ có, đến khi ấy ngươi muốn đi đâu thì đi, không ai giữ ngươi nữa.”
Hai chữ tự do khi ấy tựa như một ngọn đèn đặt cuối con đường tối.
Ta nhìn ngọn đèn ấy mà gật đầu.
Từ ngày đó, ta khoác lên thân phận của Liễu Nhược Tuyết, trở thành một chiếc bóng được đặt trong chiếc l.ồ.ng son mang tên Ninh vương phủ.
Ba năm qua, ta làm tròn vai một Ninh vương phi.
Khi Tiêu Cảnh Hành còn chưa tỉnh, Ninh vương phủ giống như một con thuyền lớn mất lái giữa sóng dữ.
Người trong phủ chia bè kết cánh.
Sổ sách lộn xộn không ai quản.
Kho phủ hao hụt, khoản nào cũng mờ ám.
Ta dùng một năm đầu tiên để gỡ từng nút rối trong đống sổ sách ấy, tra rõ từng khoản bạc thất thoát, lặng lẽ nhổ đi từng kẻ ăn mòn căn cơ của vương phủ.
Hai năm sau đó, ta lại thắt c.h.ặ.t chi tiêu, mở thêm nguồn thu, khiến khoản dùng hằng năm trong phủ giảm đi ba phần mà không để ai phải chịu khổ.
Những người từng xem thường ta, dần dần không còn dám khinh nhờn.
Những người từng lạnh mắt nhìn ta, về sau cũng biết dựa vào ta mà an lòng.
Chỉ tiếc, lòng người trong phủ có ấm lên bao nhiêu, cũng chẳng thể làm tan lớp băng trong mắt Tiêu Cảnh Hành.
Sau khi tỉnh lại, hắn nhìn ta không giống một người chồng nhìn người vợ vừa cưới.
Trong đôi mắt ấy không có vui mừng, không có dịu dàng, càng không có cảm kích.
Chỉ có dò xét, xa cách và sự lạnh lùng chẳng cần che giấu.
Hắn biết ta không phải Liễu Nhược Tuyết.
Hắn biết ta chỉ là một người thay thế được đưa tới để đổi lấy chút điềm lành cho mạng sống của hắn.
Cho nên trong ba năm ấy, hắn chưa từng thật sự đặt ta vào mắt.
Mỗi tháng, vào mùng một và ngày rằm, hắn đều đến viện của ta như làm một việc phải làm.
Nhưng hắn không chạm vào ta.
Cũng hiếm khi nói với ta.
Hắn chỉ ngồi trên chiếc ghế gỗ đàn hương cạnh cửa sổ, lặng yên suốt đêm cho đến lúc trời hửng sáng.
Khi nắng sớm vừa chạm vào mái hiên, hắn liền rời đi, sạch sẽ dứt khoát như chưa từng đến.
Ba năm phu thê trên danh nghĩa, lời nói giữa chúng ta ít đến đáng thương.
Nếu gom hết lại, có lẽ cũng chẳng đủ viết đầy một trang giấy.
Mà nay, người trong lòng hắn thật sự đã quay về.
Ánh trăng mà hắn gìn giữ trong tim bấy lâu cuối cùng cũng rọi xuống Ninh vương phủ.