Những ngày ấy vui đến mức ta đến giờ vẫn nhớ.
Chúng ta còn gặp một vị lão lang trung có chòm râu trắng như tuyết.
Ông ấy từng bắt mạch cho ta, rồi nhìn Bùi Sóc mà lắc đầu thở dài: “Khó lắm, thật sự khó lắm. Độc này đã ngấm vào khiếu, muốn trừ tận gốc thì phải có tinh lạc thảo. Mà thứ ấy chỉ mọc trong kẽ đá trên đỉnh vách núi cao nhất Bắc cảnh, quanh năm chịu gió tuyết rét buốt. Người muốn hái nó, chẳng khác nào mang mạng mình ra đ.á.n.h cược với trời.”
“Bùi Sóc.”
Ta kéo nhẹ tay áo chàng, giọng nhỏ hẳn đi: “Tinh lạc thảo đó… có phải khó hái lắm không?”
Bùi Sóc chỉ cười, lắc đầu rất nhẹ: “Không khó. Chờ ta tìm được, ta sẽ đem về cho nàng.”
Chàng nói bình thản đến vậy, giống như thứ phải hái chẳng phải linh thảo trên vách núi cheo leo, mà chỉ là một đóa hoa dại bên đường.
Sau đó chàng hỏi ta: “A Doanh, Bắc cảnh có những con ngựa chạy nhanh nhất, khi phi lên thì giống như gió. Nơi đó có bầu trời rộng hơn kinh thành rất nhiều, sao đêm sáng đến tựa như chỉ cần vươn tay là hái được. Còn có tuyết trắng phủ kín đất trời, giẫm xuống sẽ nghe tiếng lạo xạo rất vui tai. Nàng có muốn đi xem cùng ta không?”
Tim ta khi ấy đập rất nhanh.
Đầu mũi giày khẽ cọ trên nền đất, lòng vừa hướng tới vừa sợ hãi.
Bắc cảnh nghe hay đến vậy.
Nhưng mà…
“Ta sợ.”
Giọng ta nhỏ đến gần như bị gió cuốn mất: “Nơi xa như thế, nếu sau này ở cùng nhau lâu rồi, chàng cũng thấy A Doanh ngốc nghếch phiền phức, rồi cũng không thèm để ý đến ta nữa, vậy ta phải làm sao?”
Bùi Sóc ngẩn ra trong chốc lát.
Rồi chàng đưa tay xoa tóc ta, động tác dịu dàng như vuốt một cánh hoa mong manh.
“Ta sẽ không bao giờ bỏ mặc nàng.”
Chàng nhìn ta rất nghiêm túc: “Ta cũng chưa từng cho rằng nàng ngốc. A Doanh, nàng sạch sẽ hơn bất kỳ ai, sáng trong hơn bất kỳ ai. Trái tim nàng rõ ràng như dòng nước mùa xuân, chẳng có gì vẩn đục.”
Ta ngơ ngác nhìn chàng, nước mắt thoáng chốc tràn lên, chua xót mà ấm nóng.
Hôm ấy, ta suýt nữa đã đồng ý.
Nhưng cuối cùng, ta vẫn quá nhút nhát.
Đến ngày chàng thật sự lên đường, ta đứng trên tường thành tiễn chàng.
Bóng ngựa đi càng lúc càng xa, nhỏ dần giữa bụi đường.
Khi ấy, nỗi hối hận mới chậm rãi dâng lên trong lòng ta.
Chàng vừa rời đi, ta đã bắt đầu nhớ chàng rồi.
“Nghĩ gì mà ngẩn ra vậy?”
Giọng Bùi Sóc kéo ta khỏi dòng ký ức.
Chàng đã bưng cá nướng đến, đang cẩn thận gắp phần bụng cá mềm nhất vào đĩa ta: “Ăn đi, để nguội thì mất ngon.”
Ăn xong món cá nướng thơm lừng ấy, chúng ta cùng đến ngắm ráng chiều đỏ phủ kín núi Lạc Hà.
Đến khi trời tối, Bùi Sóc đưa ta về trước cửa cung.
Ta túm lấy tay áo chàng, lưu luyến không muốn buông: “Bùi Sóc, ngày mai chàng có đến tìm A Doanh nữa không?”
Chàng đưa tay chỉnh lại lọn tóc bị gió thổi rối bên má ta: “Có. Ngày mai ta đưa nàng đến một nơi.”
“Thật sao?”
Mắt ta sáng bừng, chút buồn vì phải chia tay lập tức tan mất: “Vừa sáng chàng đã đến chứ?”
Ý cười lan nhẹ trong mắt chàng.
Chàng gật đầu chắc chắn: “Ừ, cửa cung vừa mở, ta sẽ chờ ở ngoài.”
“Ngoéo tay đi.”
Ta lập tức đưa ngón út ra trước mặt chàng.
Bùi Sóc cười khẽ, cũng đưa ngón út có vết chai mỏng móc lấy tay ta, trịnh trọng lắc nhẹ.
“Ngoéo tay.”
Đêm ấy, ta nằm trên giường trằn trọc mãi, lăn qua lăn lại như chiếc bánh nướng trên chảo.
Trời còn chưa sáng rõ, ta đã bò dậy.
Ta ngồi trước gương đồng, vụng về chải lại tóc mình.
Khi Dẫn Nguyệt dụi mắt bước vào, ta đã mặc xong y phục, ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế nhỏ cạnh cửa, ngóng nhìn sắc trời từng chút sáng lên.
Cửa cung vừa mở, Bùi Sóc quả nhiên đã đứng bên ngoài.
Hôm ấy chàng mặc một thân áo màu trắng như ánh trăng, càng nhìn càng đẹp.
“Bùi Sóc.”
Ta chạy đến trước mặt chàng, thở hơi gấp, ngẩng đầu cười đến mức không giấu nổi.
“Ừ.”
Chàng cũng cong môi, nắm lấy tay ta: “Đi theo ta.”
Nơi chàng dẫn ta đến chẳng phải con phố đông vui, cũng chẳng phải vùng ngoại ô có hoa cỏ đẹp đẽ.
Đó là tiểu viện mà ba năm trước chàng từng ở trong kinh thành.
Bùi Sóc bảo ta ngồi chờ, còn chàng đi thẳng vào phòng bếp.
Một lát sau, chàng bưng ra một bát sứ, trong bát là nước t.h.u.ố.c đen sẫm.
“A Doanh, lại đây uống t.h.u.ố.c.”
Ta đã nhiều năm không còn uống t.h.u.ố.c.
Từ khi ta nhớ lại chuyện bát canh mơ chua của Đức nương nương, mẫu hậu liền không cho thái y kê t.h.u.ố.c cho ta nữa.
Bà bảo uống hay không uống cũng chẳng khác gì nhau.
Ta nhìn bát t.h.u.ố.c trong tay Bùi Sóc, mũi lập tức nhăn lại, chân cũng vô thức lùi về sau một chút.
“A Doanh, uống hết bát này.”
Bùi Sóc ngồi xuống trước mặt ta, ánh mắt sáng mà yên ổn: “Chỉ một bát thôi. Uống xong, những thứ xấu xa làm nàng mơ hồ sẽ dần rời khỏi nàng.”
Ta tin chàng.
Chàng nói chỉ có một bát, vậy thì nhất định chỉ có một bát.
Ta hít một hơi thật sâu, phồng má, ngửa đầu uống từng ngụm lớn.
Vị t.h.u.ố.c đắng đến mức nước mắt ta lập tức trào ra.
Ta còn đang nhăn mặt lau khóe mắt, trong miệng bỗng được nhét vào một viên gì đó tròn tròn.
Là kẹo mạch nha.
Ngọt quá.
Ngọt đến mức vị đắng trong lòng lưỡi cũng dịu đi rất nhiều.
Bùi Sóc nói sau khi uống t.h.u.ố.c phải nghỉ ngơi, hôm nay không thể chạy khắp nơi chơi nữa.
Chàng đặt một chiếc ghế mây trong sân cho ta nằm, còn mình ngồi trên ghế nhỏ bên cạnh, kể cho ta nghe những chuyện nơi Bắc cảnh.
Chàng kể gió ở Bắc cảnh lạnh như lưỡi d.a.o nhỏ, nhưng chính thứ gió ấy lại có thể khiến hoa nở trong kẽ đá.
Chàng kể tuyết nơi đó có lúc rơi dày đến ngập cả bụng ngựa.
Chàng còn kể khi tuần tra biên giới, chàng từng gặp một con sói con lạc trong khe núi.