"Cậu không dấn thân vào showbiz thì đúng là phí hoài một tài năng diễn xuất."

Trần Du lại im lặng.

Tôi liền quang quác cái miệng: "Cậu lúc nào cũng thế, cứ gặp phải câu hỏi khó trả lời là lại giả vờ câm điếc."

Trần Du: "…"

Một lúc sau, Trần Du nhìn tôi đầy nghiêm túc: "Thế nếu tôi dấn thân vào showbiz thật, rồi đi đóng phim yêu đương với các cô gái khác, cậu có khó chịu không?"

"?"

Câu hỏi của Trần Du cứ gọi là vô lý đùng đùng.

Dù tôi với hắn sắp kết hôn thật đấy, nhưng giữa hai đứa làm gì có tí tình cảm nào đâu cơ chứ.

Sao hắn có thể hỏi một câu kỳ quặc như vậy nhỉ.

"Không nhé." Nhưng tôi vẫn nghiêm túc trả lời.

"Nếu cậu đi đóng phim thật thì đó là công việc của cậu mà, tôi có gì mà phải không vui chứ."

Trần Du lại im bặt.

Trông hắn có vẻ còn hơi bực dọc nữa cơ.

Thật là kỳ quái.

Đã biết là nghe xong sẽ không vui rồi mà còn cố tình hỏi tôi làm gì không biết.

Nhưng với tư cách là vị hôn thê hiện tại của hắn, tôi quyết định tốt bụng an ủi hắn một câu: "Nhưng mà..."

Trần Du ngẩng lên nhìn tôi, đôi mắt sáng lấp lánh như có sao.

"Nếu đến lúc đó hiệu ứng cặp đôi của cậu với bạn diễn bùng nổ, tôi nhất định sẽ vung tiền mua bài đẩy truyền thông cho hai người thật rầm rộ luôn!"

"Cạch" một tiếng, Trần Du thẳng tay đặt mạnh đôi đũa xuống bàn.

"Tôi no rồi."

"Cậu tự đi mà ăn một mình đi."

Trần Du giận thật rồi.

Đây là lần đầu tiên trong suốt hơn hai mươi năm quen biết, hắn thực sự nổi cáu với tôi.

Trước đây toàn là tôi đơn phương giận dỗi hắn, hắn sẽ chạy đến dỗ dành, sau đó lại chọc tôi điên lên, rồi lại tiếp tục dỗ.

Tôi thì làm gì có kinh nghiệm dỗ dành người khác cơ chứ.

Chút kinh nghiệm ít ỏi có được đều là học lỏm từ Trần Du:

Đầu tiên là xin lỗi, sau đó tặng quà, rồi lại thành khẩn xin lỗi lần nữa.

Nhưng chiêu này có vẻ chỉ có tác dụng với tôi, chứ áp dụng lên người Trần Du thì hoàn toàn vô dụng.

Tôi nhìn chằm chằm vào khung chat điện thoại.

Cả tin nhắn xin lỗi lẫn khoản chuyển khoản 52 vạn làm hòa của tôi gửi đi đều bị hắn bơ đẹp, chẳng thèm mảy may đoái hoài.

Trong lòng tôi bỗng trào lên một chút tủi thân xen lẫn bực bội.

Từ nhỏ đến lớn, ai mà chẳng nuông chiều tôi như công chúa...

Chưa từng có một ai thực sự nổi trận lôi đình với tôi như vậy cả.

Trần Du chính là kẻ đầu tiên.

Tôi nói sai chỗ nào à?

Bỏ tiền ra giúp hắn xào nấu couple, thế mà hắn còn gầm gừ nổi giận với tôi nữa.

Haizz, ngày đầu tiên đính hôn đã cãi nhau to rồi.

Xem ra cuộc hôn nhân giữa tôi và Trần Du lành ít dữ nhiều, chẳng thể hạnh phúc nổi đâu.

Có khi chưa đầy một tháng đã lôi nhau ra tòa ly hôn rồi cũng nên.

Nghĩ đoạn, tôi quyết định gửi cho hắn một tin nhắn cuối cùng.

Nếu hắn còn dám phớt lờ không trả lời, tôi sẽ cạch mặt hắn luôn, không thèm chấp nữa.

[Trần Du.]

[Tối nay cậu có về không?]

Trong tiệc đính hôn.

Bố Trần có nói đã mua cho hai đứa chúng tôi một căn biệt thự ở ngay trung tâm thành phố.

Nghe đâu giá thị trường hơn cả trăm triệu tệ, thuộc hàng biệt thự siêu sang bậc nhất.

Bác ấy còn bảo, xem như đây là quà đính hôn cho hai đứa, bắt chúng tôi phải dọn qua đó ở ngay từ hôm nay để bồi dưỡng tình cảm.

Tôi và Trần Du vốn đã thèm thuồng căn biệt thự đó từ lâu, thế nên hai đứa chẳng hai lời mà gật đầu đồng ý luôn.

Thế mà giờ đây, tôi lại cãi nhau với chủ nhân còn lại của ngôi nhà.

Một mình dọn qua đó thì không tránh khỏi có chút cô đơn trống trải.

Chính vì vậy, tôi mới quyết định nhắn tin hỏi thử Trần Du xem sao.

Nhưng Trần Du không thèm trả lời tôi.

Tôi thực sự nổi điên rồi.

Tiện tay một mạch kéo hết tất cả các phương thức liên lạc của Trần Du vào danh sách đen.

Bao gồm cả ứng dụng nghe nhạc QQ Music luôn!

Mà nghĩ lại cũng lạ, Trần Du có giận dỗi thế nào cũng chưa từng chặn liên lạc của tôi bao giờ.

Đây đúng là một thói quen tốt của hắn.

Chẳng bù cho tôi, cứ hễ động tí giận lên là lại thích block hắn.

Thế là hắn lại phải tìm đủ mọi cách, dùng đủ mọi ứng dụng khác nhau để liên lạc bằng được với tôi.

Bây giờ ngẫm lại, tính khí và lòng kiên nhẫn của Trần Du tốt thật đấy.

Từ nhỏ đến lớn, chắc cũng chỉ có mình hắn là chịu đựng nổi cái tính này của tôi thôi.

Thế nhưng, tôi đối với người khác hình như đâu có như vậy nhỉ?

Chỉ có trước mặt hắn là tôi mới hay nổi cáu và dễ hờn dỗi nhất mà thôi.

Ừm, tóm lại tất cả đều là lỗi của Trần Du hết.

Tôi vẫn quyết định đến trải nghiệm thử căn biệt thự trăm triệu kia một chuyến.

Buổi tối, tôi đang nằm ườn trên sofa xem tivi thì có tiếng động ngoài cửa.

Có người về rồi!

Trần Du vác theo gương mặt mệt mỏi rã rời bước vào nhà, vừa nhìn thấy tôi, hắn bỗng khựng lại ngẩn người.

"Cậu cũng biết đường mò về cơ à?" Tôi không nhịn được mà buông lời mỉa mai.

Trần Du không nói năng gì, cũng không hề nhúc nhích.

Tôi phát hiện ra Trần Du kể từ sau khi đính hôn xong dường như đã bị giảm sút lực chiến một cách trầm trọng.

Chương 6 - Nẫng Tay Trên: Chặn Đường Kết Hôn Của Đại Tiểu Thư - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia