Trước đêm khoác áo cưới, tỷ tỷ quỳ trong phòng ta, nước mắt rơi không ngừng trên nền gạch lạnh.

Nàng run giọng nói rằng trái tim mình đã gửi cho người khác, nên không thể bước lên kiệu hoa gả cho vị thế t.ử lạnh lẽo của Bùi gia.

Chủ mẫu ngồi bên trên cũng lau nước mắt, phụ thân thì trầm mặc thở dài hết tiếng này đến tiếng khác.

Trong lời nói của bọn họ, dường như cả Thẩm gia chỉ còn trông cậy vào một mình ta.

Đời trước, ta từng mềm lòng nhận lấy gánh nặng ấy.

Ta dùng nửa đời mình thay tỷ tỷ giữ vẹn thanh danh cho Bùi gia, cũng thay Bùi Nghiên Ninh chắn hết gió sương và những mũi d.a.o ngầm ngoài sáng.

Vậy mà đến cuối cùng, thứ chàng đặt xuống trước giường bệnh của ta chỉ là một câu tiếc nuối nhạt như sương.

“Nếu năm ấy là nàng ấy gả tới, có lẽ ta đã sống vui hơn.”

Khi ta mở mắt thêm một lần nữa, Thẩm Vân Dao vẫn quỳ ngay trước mặt.

Ta còn chưa kịp nói nửa lời, bên ngoài đã có người của Bùi gia mang thư đến.

Đó là một phong thư hủy hôn.

Trên mặt giấy chỉ có hai hàng chữ ngắn ngủi.

Trưởng nữ Thẩm gia nếu không nguyện xuất giá, mối hôn này từ đây bãi bỏ.

Bùi mỗ tuyệt không nhận người thay gả.

Ta nhìn nét mực quen thuộc ấy, trong lòng bỗng nhẹ đi, rồi khẽ cười.

Thì ra chàng cũng đã quay về.

Cũng tốt.

Kiếp này, ta khỏi cần tự mình mở miệng chối từ.

“Muội muội, tỷ thật sự đã có người trong lòng rồi, xin muội thương tỷ một lần, thay tỷ bước vào cửa Bùi gia đi.”

Thẩm Vân Dao quỳ trên nền gạch xanh, khóc đến hơi thở mong manh như sắp đứt.

Nàng mặc áo ngủ trắng tinh, b.úi tóc tán loạn một nửa, nước mắt vương đầy hai má, trông yếu đuối đáng thương như cành hoa bị mưa đêm vùi dập.

Tần thị ngồi ở ghế chủ vị, cầm khăn chấm khóe mắt, tiếng khóc còn ai oán hơn cả người đang quỳ.

“Thanh Ninh, tỷ tỷ con thân thể vốn không tốt, quy củ nhà Bùi lại nặng nề, nó làm sao gánh nổi chứ. Con từ nhỏ đã hiểu chuyện, lần này hãy thay tỷ tỷ con một phen. Thẩm gia nuôi con đến hôm nay, con cũng nên vì gia đình mà báo đáp.”

Thẩm Hoài Viễn cúi mặt, giọng lạnh lùng như đã đóng sẵn quan tài cho mọi đường lui của ta.

“Việc này không cần bàn thêm. Ngày mai con thay hỷ phục, theo kiệu hoa xuất giá. Bùi gia chỉ cần nữ nhi nhà họ Thẩm, kiệu đã tới cửa rồi, ai còn thật sự vén rèm kiểm người nữa?”

Ta đứng yên trong phòng, để mặc từng lời ấy rơi xuống tai mình.

Kỳ lạ thay, nỗi đau cũ từng âm ỉ trong n.g.ự.c ta lúc này lại lặng lẽ tản ra, như khói mỏng tan vào gió sớm.

Ta thật sự đã trở lại rồi.

Trở lại chính đêm trước ngày đại hôn.

Đời trước, cũng tại nơi này, cũng trong đêm này, Thẩm Vân Dao dùng nước mắt cầu ta, Tần thị dùng ân tình ép ta, còn Thẩm Hoài Viễn dùng quyền phụ thân mà định đoạt số phận ta.

Ta thay nàng ngồi lên kiệu hoa đỏ thắm, trở thành người bước qua cửa lớn Bùi gia.

Từ sau ngày ấy, ta vì hầu phủ mà ứng đối nhân tình, vì Bùi Nghiên Ninh mà cản sóng ngầm triều chính, vì chàng mà quản việc nhà, phụng dưỡng trưởng bối, chống đỡ thể diện một phủ.

Ta sống nửa đời trong cảnh có phu quân mà tựa như góa bụa, lại gần như hao sạch cả sinh khí của mình.

Về sau, khi Bùi Nghiên Ninh đứng ở nơi quyền thế cao sang, khắp kinh thành đều khen chàng thanh quý, ổn trọng, phong tư hơn người.

Chỉ riêng ta biết, trong nơi sâu nhất của trái tim chàng, bóng hình Thẩm Vân Dao chưa từng phai đi.

Ngày ta nằm chờ hơi thở cuối cùng, chàng đứng bên giường bệnh hồi lâu, cuối cùng mới nói với ta câu ấy.

“Nếu năm ấy người gả tới là nàng ấy, có lẽ ta đã sống vui hơn.”

Vui hơn ư.

Lúc ấy, ta thật sự suýt cười đến bật m.á.u.

Một đời của ta đổi lại, không có cảm kích, không có áy náy, thậm chí không có một câu thương xót chân thành.

Chỉ có nỗi tiếc nuối nhẹ bẫng của chàng, nhẹ đến mức như chưa từng giẫm lên xương m.á.u của ta.

Ta đang định mở miệng mắng cho mối hôn sự thối nát này cùng chiếc kiệu hoa kia biến khỏi mắt mình, thì quản gia ngoài cửa đã loạng choạng chạy vào.

“Lão gia! Phu nhân! Bùi gia cho người tới!”

Thẩm Hoài Viễn lập tức nhíu mày.

“Đêm hôm thế này, bọn họ tới làm gì?”

Quản gia trắng bệch mặt mày, run rẩy dâng lên một phong thư.

“Người đưa thư nói, đây là thư do đích thân thế t.ử viết.”

Phong thư vừa mở, giấy trắng mực đen hiện ra trước mắt mọi người.

Nét chữ trên ấy sắc như lưỡi kiếm mới rút khỏi vỏ.

Chỉ một thoáng, ta đã nhận ra.

Đó là chữ của Bùi Nghiên Ninh.

Trên thư chỉ viết hai hàng.

Trưởng nữ Thẩm gia nếu đã không muốn gả, hôn sự này xin hủy.

Bùi mỗ không cưới kẻ thay thân.

Ta gần như bật cười ngay giữa chính sảnh.

Căn phòng lập tức lặng ngắt như bị tuyết phủ kín.

Thẩm Hoài Viễn đọc xong thư, gương mặt xanh mét, bàn tay đập mạnh xuống bàn khiến chén trà lăn đi rồi vỡ vụn dưới đất.

Tần thị ngả người một cái, suýt nữa ngã khỏi ghế.

Thoạt đầu Thẩm Vân Dao như vừa thoát được một kiếp nạn, nhưng chỉ chớp mắt sau, nàng lại che mặt khóc rấm rứt.

“Bùi gia sao có thể khinh người đến thế! Ta chẳng qua chỉ không khỏe trong người, sao bọn họ lại làm nhục Thẩm gia như vậy? Dù ta không thể gả, lẽ nào đến muội muội bọn họ cũng xem thường?”

Ta rũ mắt nhìn lá thư, khóe môi không nén được mà khẽ cong lên.

Bùi Nghiên Ninh cũng đã trở về thật rồi.

Đời trước, chàng như chiếc bình kín miệng, có oán có hận cũng giấu trong lòng đến nghẹt thở.

Đời này, chàng ra tay gọn hơn nhiều, thư hủy hôn tới còn nhanh hơn gió, trực tiếp khóa c.h.ặ.t con đường thay gả mà nhà họ Thẩm tính sẵn.

1 - Nàng Trả Áo Hủy Hôn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia