Ta đưa tay vỗ nhẹ lên lưng nàng, cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói của mình.

“Không sao rồi.”

Ta khàn giọng nói:

“Chẳng phải ta vẫn khỏe đây sao? Phù Vân… cảm ơn muội.”

Nàng buông ta ra, nhìn vào mắt ta, lau nước mắt trên mặt rồi dùng sức gật đầu.

“Tiểu thư, chúng ta về nhà rồi.”

Nàng vừa khóc vừa cười nói.

Ta cũng cười:

“Ừ, chúng ta về nhà rồi.”

Nàng dìu ta ra khỏi quan tài.

Nhưng ta đã không chống đỡ nổi nữa, lảo đảo một cái rồi lại ho ra một ngụm m.á.u.

“Tiểu thư!”

Phù Vân lập tức đỡ ta ngồi xuống, sau đó tìm người đưa ta vào một gian nội thất bên cạnh.

Trong nội thất có một vị đại phu đáng tin cậy. Ông lập tức bước tới bắt mạch cho ta.

Ta nhìn quanh, nhất thời không nhận ra đây là nơi nào.

Vẫn là Phù Vân kể lại cho ta những chuyện xảy ra sau đó.

Ban đầu Huyền Dật nhất quyết không chịu rời đi, mặc cho Phù Vân cầu xin thế nào cũng không được. Khi ấy nàng vô cùng sốt ruột, đã liên lạc với người của ca ca, chuẩn bị cưỡng ép đột phá.

Đúng lúc ấy, Thái hậu tới, sai người đ.á.n.h ngất Huyền Dật rồi đưa hắn đi.

Thái hậu thương cảm Phù Vân, đồng ý cho nàng đưa ta trở về.

Sau khi Thái hậu rời đi, Phù Vân lập tức nhét t.h.u.ố.c giải vào miệng ta, nhưng vẫn chậm hơn thời gian dự định vài canh giờ.

Về sau ta mãi không tỉnh lại, khiến Phù Vân sợ hãi.

“Không sao, chỉ hơi yếu một chút thôi. Phù Vân, muội đã làm rất tốt rồi.”

Ta an ủi nàng.

Phù Vân chỉ nắm tay ta, không nói gì.

Một lúc lâu sau, nàng hỏi vị đại phu bên cạnh:

“Trần đại phu, tiểu thư nhà tôi thế nào rồi?”

Trần đại phu nhìn nàng, rồi lại nhìn ta, sau đó thở dài một hơi.

“Trần đại phu…”

Phù Vân lập tức căng thẳng.

“Lão phu nói thẳng vậy.”

Trần đại phu nói:

“Trước khi uống t.h.u.ố.c, tiểu thư đã lao lực thành bệnh, chưa từng được điều dưỡng cơ thể cho tốt. Sau khi uống t.h.u.ố.c lại mặc cho thân thể bị tổn hao, hao tổn càng thêm nghiêm trọng. Lại cộng thêm việc chậm vài canh giờ…”

“Bây giờ tuy nhìn qua chỉ có vẻ hơi yếu, nhưng…”

Trần đại phu nhìn ta một cái rồi nói:

“Thời gian không còn nhiều.”

“Sao có thể!”

Nước mắt Phù Vân lập tức rơi xuống, nàng lại định dập đầu:

“Trần đại phu, ngài và Mộ Dung gia chúng tôi là thế giao bao đời, xin ngài cứu tiểu thư nhà tôi.”

Ta lập tức đỡ Phù Vân:

“Phù Vân, thôi đi, đừng làm khó Trần đại phu nữa.”

Thân thể của mình, ta tự hiểu rõ.

Trước khi uống t.h.u.ố.c giả c.h.ế.t, ta đã ho ra m.á.u rồi.

Bây giờ còn có thể tốt đến đâu?

“Trần đại phu, ta còn bao nhiêu thời gian?”

Ta hỏi.

Trần đại phu nói:

“Dốc hết những gì lão phu học được cả đời, nhiều nhất chỉ có thể giữ mạng cho tiểu thư ba năm.”

Ta mỉm cười gật đầu:

“Đủ rồi.”

Ba năm này đều là những năm tháng ta trộm được.

“Lão phu đi kê đơn t.h.u.ố.c trước.”

Trần đại phu xách hòm t.h.u.ố.c rời đi.

Ta nhìn Phù Vân đang không ngừng rơi lệ bên cạnh, đưa tay xoa đầu nàng.

“Đau không?”

Ta nhìn vầng trán đã được băng bó nhưng vẫn rỉ m.á.u của nàng.

Nàng lắc đầu:

“Tiểu thư, Phù Vân không đau.”

Ta vừa định nói gì đó, bên ngoài bỗng truyền đến một trận náo loạn.

“Nàng ấy ở đâu!”

“Trẫm khi nào cho phép nàng rời cung!”

“Không có ý chỉ của trẫm, ai dám đưa nàng đi!”

“Quan tài?”

“Không có trong quan tài?”

“Nhược Nhược!”

Là giọng của Huyền Dật.

7 - Nếu Chàng Hiểu Lòng Ta - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia