Vừa dứt lời, người anh trai đang khuyên tôi làm hòa giây trước, lập tức nổi điên: "Phó Diệc Minh từng đ.á.n.h em ư!?... Đợi đấy, anh đi san bằng công ty nhà nó!"

"Ồ, vậy em còn cần phải tái hôn với anh ta không? Thế còn hợp đồng của anh thì sao?"

"Em coi anh là loại người nào? Hợp đồng không làm nữa, anh phải đ.á.n.h cho thằng họ Phó đó tơi bời mới được."

Cuối cùng, anh trai bình tĩnh lại đôi chút: "Em gái à, lần này là anh lỡ lời, anh xin lỗi em. Sau này dù em làm gì, anh cũng sẽ ủng hộ em, nhất định em sẽ gặp được người tốt hơn Phó Diệc Minh gấp trăm lần."

Thế còn tạm được.

"Yên tâm đi, bạch mã hoàng t.ử của em đã cưỡi ngân hà đến gặp em rồi."

Nói xong câu đầy mộng mơ đó, quay đầu lại.

Lý Chí Tín - Hoa kiều - nghe hiểu tiếng Trung - đang đứng ngay đối diện tôi:"Hi, trùng hợp ghê, tôi đang đợi thang máy, mà tình cờ lại không đeo tai nghe." 

Tôi: ...

"Vậy là anh nghe thấy hết rồi?"

"Từ game Otome cho đến bạch mã hoàng t.ử."

Tôi: ...

Thật ra cũng không cần phải trung thực đến thế đâu.

Tôi và Lý Chí Tín cùng bước vào thang máy.

Trong thang máy chỉ có hai người.

Giữa không gian tĩnh lặng, anh ta lặng lẽ lên tiếng: "Tôi 30 tuổi rồi, mà vẫn chưa từng yêu đương."

Tôi: ?

Nói với tôi mấy cái này làm gì? Liên quan gì đến tôi à?

Anh ta muốn làm gì chứ? Không lẽ anh ta là biến thái?

Tôi xích ra xa anh ta một chút.

Anh ta lại tiếp tục: "Hồi nhỏ nhìn tôi giống con gái, từng bị con trai theo đuổi."

Tôi: ???

"Vì chuyện đó, tôi đã đ.ấ.m cho cậu ta một trận."

"Kết quả là đến tận bây giờ, cậu ta vẫn luôn xin tôi đ.ấ.m thêm một lần nữa."

Tôi: ???

Tôi ngơ ngác nhìn anh ta, chỉ thấy anh ta thở hắt ra một cái: "Đó, tất cả bí mật của tôi là vậy thôi."

“?”

"Tôi đã nghe bí mật của cô, để trao đổi, tôi cũng sẽ kể cho cô nghe bí mật của tôi, như vậy cô sẽ không cần phải lo lắng nữa."

Anh ta nghiêm túc nói.

Tôi: ...

Được rồi.

Tôi và Lý Chí Tín mới quen nhau chưa đầy một ngày mà đã trao đổi bí mật riêng tư như thế này rồi.

Thang máy xuống đến tầng một, anh ta phải đi rồi.

Nhưng đột nhiên anh ta nghĩ ra điều gì đó, bèn quay người lại:”Cô có thích ngân hà không?”

“Hả?”

“Bạch mã hoàng t.ử cưỡi trên dải ngân hà…”

Đừng nói nữa! Xấu hổ quá!

Anh ta bất chợt mỉm cười, nụ cười như làn gió xuân dịu nhẹ: “Gần đây có một nhà triển lãm hệ tinh tú, có dải ngân hà do tôi thiết kế, cô có muốn cùng đi xem không?”

Lý Chí Tín có một loại sức hút rất tự nhiên và thuần khiết.

Thân thiện, cởi mở.

“Được ạ.”

Dù sao cũng tan làm rồi mà.

Tôi vừa đồng ý xong, ngẩng đầu lên liền thấy Phó Diệc Minh với vết bầm tím trên mặt, đang lạnh lùng nhìn chằm chằm chúng tôi.

Tôi cứ tưởng anh ta lại sắp lao vào dùng vũ lực.

Bảo vệ tôi, cũng giống như cách anh ta bảo vệ món đồ của mình vậy.

Kết quả là anh ta không làm vậy, mà chỉ thong dong bước tới trước mặt tôi: “Mỗi ngày một kiểu, em không thấy chán sao? Quả nhiên là vẫn đang trong giai đoạn 'lựa chọn' à?”

Tôi quay mặt đi, không muốn để ý tới anh ta.

Nhưng bên tai lại truyền đến giọng cầu khẩn của anh ta: “Vân Sơ Sơ, có thể lựa chọn lại tôi một lần nữa không?”

Không thể.

Tôi định dẫn Lý Chí Tín rời đi.

Chẳng phải là đi xem ngân hà sao? Tôi không muốn nhìn cái kẻ đáng ghét này nữa.

Nhưng Phó Diệc Minh đã chặn ngay trước mặt tôi: “Vân Sơ Sơ, tôi biết em đang ghen với Từ Ái, nhưng tôi không thừa nhận! Em hoàn toàn đang vu oan cho tôi, tôi với Từ Ái tuyệt đối không có chút tình cảm nam nữ nào!”

Bóng dáng anh ta che khuất ánh sáng trước mắt tôi, trong lòng tôi lại dấy lên một nỗi muộn phiền khó tả: “Phó Diệc Minh, vậy là đủ rồi. Anh càng nói thế, tôi lại càng kiên định với quyết định ly hôn của mình.”

Dù cho anh ta không có tình cảm nam nữ với Từ Ái, thì anh ta vẫn có thể thiên vị cô ta đến mức không có giới hạn.

Tôi giống như một trò hề vậy.

“Tôi biết anh không có hành vi vượt quá giới hạn với Từ Ái, nhưng chỉ vì thế mà tôi phải nhẫn nhịn anh sao?”

“Anh tự nghĩ mà xem, vì Từ Ái, anh đã vắng mặt bao nhiêu dịp quan trọng của chúng ta? Đám cưới của chúng ta, lúc Nhạc Nhạc chào đời, những lúc tôi cần anh nhất, anh đều không ở bên cạnh tôi!”

Tôi thoáng thấy trên mặt Lý Chí Tín hiện lên vẻ chấn động.

Anh ta thấy tôi rất đáng thương sao?

Nhưng tôi không muốn làm một kẻ đáng thương.

Tôi nhìn thẳng vào Phó Diệc Minh, trong lòng cực kỳ bình tĩnh: “Ly hôn đi, chúng ta hãy buông tha cho nhau.”

Tôi cầu xin Phó Diệc Minh.

Nhưng anh ta lại cầu xin tôi: “Vân Sơ Sơ, tôi sẽ sửa đổi, em đừng không yêu tôi nữa mà.”

Phó Diệc Minh vậy mà lại níu kéo tôi đến mức này.

Tại sao?

Rõ ràng là anh ta không yêu tôi.

Nếu yêu tôi, anh ta đã không hết lần này đến lần khác bỏ rơi tôi.

Có lẽ anh ta chỉ cần tôi trong cuộc sống hằng ngày, không có tôi, anh ta sẽ không được uống ly cà phê đúng khẩu vị.

Từ Ái chỉ biết dựa dẫm vào anh ta, còn anh ta thì ở một khía cạnh nào đó lại dựa dẫm vào tôi.

Lẽ ra tôi phải tỉnh táo từ lâu rồi, thế mà vẫn cứ ôm lấy hy vọng.

“Phó Diệc Minh, tôi không muốn nói thêm lần nào nữa đâu. Chúng ta ly hôn!”

Tôi quay người, không nhìn anh ta nữa: “Đơn ly hôn, tôi sẽ in lại một bản khác cho anh.”

Phó Diệc Minh vẫn không chịu buông tay.

Anh ta nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi đau điếng.

“Anh làm cô ấy đau rồi.”

Tôi nghe thấy tiếng nhắc nhở trầm tĩnh của Lý Chí Tín.

Phó Diệc Minh hoàn toàn không coi anh ta ra gì: “Cút ngay!”

“Tôi cút rồi thì ai phổ cập kiến thức pháp luật cho tổng giám đốc Phó đây?”

“Tổng giám đốc Phó nên biết rằng, giữa vợ chồng, chỉ cần một bên muốn ly hôn thì đều có thể chấm dứt quan hệ hôn nhân.”

So với sự giận dữ cố nén của Phó Diệc Minh, Lý Chí Tín tỏ ra rất bình thản và chững chạc.

Nhưng anh ta càng như vậy, lại càng thách thức giới hạn chịu đựng của Phó Diệc Minh.

Phó Diệc Minh buông tay tôi ra, nhìn những vết đỏ hằn trên cổ tay tôi, muốn chạm vào nhưng tôi đã kịp thời né tránh.

“Hắn là bạn trai mới của em à?”

“Đồ khốn!”

Anh ta vung tay khởi động, tôi biết anh ta định làm gì.

Lý Chí Tín chỉ muốn giúp tôi, tôi không muốn anh ta bị vạ lây.

Vì vậy, tôi bước chắn trước người Lý Chí Tín.

Bộp!

Một người qua đường đột ngột lao tới, đ.â.m sầm vào người tôi.

Lực va chạm quá mạnh khiến tôi không đứng vững.

“Cẩn thận!”

Lý Chí Tín vươn tay ôm lấy eo tôi.

Khoảng cách giữa hai người vô cùng gần.

Khoảnh khắc tôi quay đầu lại, khóe miệng vô tình lướt qua môi anh ta

Một cảm giác xa lạ, ấm áp, mềm mại.

"Ồ!”

"Bộp bộp bộp!"